Hiển nhiên, hắn đã nhiễm biển chủng virus và thi biến.
Giờ đây, tầm mắt Vương Đại Dũng đỏ ngầu, dù vẫn còn ký ức, nhưng trong lòng trào dâng khát khao máu thịt.
Hắn nhìn Khương Lê phía trước, yết hầu giật giật, nước bọt lẫn máu tươi chảy ra từ khóe miệng, kéo thành sợi.
"Đói quá... Ta đói quá!"
Thanh âm khàn đặc, như tiếng dã thú gầm gừ.
Khương Lê quay lại, đôi mắt ngây dại, khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập kinh hoàng.
"Đại Dũng ca, anh..."
"Ta... ta không nhịn được, thật không nhịn được... Ách a!"
Vương Đại Dũng rít lên một tiếng, lao về phía cô.
Người từng liều chết bảo vệ cô, sau khi thi biến lại muốn ăn tươi nuốt sống cô, đủ thấy biến chủng virus bá đạo đến mức nào.
Tình yêu dù đến chết không đổi cũng phai nhạt vào lúc này, Vương Đại Dũng hoàn toàn biến thành quái vật khát máu.
Khương Lê nhìn người đã cứu mạng mình giờ lại tấn công mình, nước mắt càng tuôn trào, nghiến răng, chỉ còn cách vung đao chém vào cổ hắn.
Xoẹt!
Khuôn mặt quen thuộc bay ra xa.
Một cỗ thi thể không đầu ầm ầm ngã xuống.
Nhưng chuyện này không hề cá biệt, đang điễn ra khắp Đông Nhạc Sơn, không ít người rơi lệ, chém giết chiến hữu đã thi biến.
Trong lòng mỗi người đều căm hận lũ quái vật khát máu này...
Nhưng thi triều lớp lớp kéo đến, không ngừng tấn công, con người liều chết chống cự, liên tục ngã xuống.
"Ừm... Không tệ, nơi này đúng là chỗ vui."
Shiva đầy bụi đất, leo lên lưng chừng núi, đôi mắt lạnh lùng đảo qua, phát hiện quả thực có không ít con người.
Giờ nàng mới lờ mờ tin. Liễu Bạch Nguyệt không phải kẻ phản bội.
Ánh mắt tàn nhẫn của nàng nhanh chóng chú ý tới một đám tiểu đội.
"Vậy thì để tỷ tỷ yêu thương các ngươi cho kỹ nhé... Ha ha ha ha!"
Shiva cười quái dị, thân thể như cơn lốc xông lên.
Thực lực cấp SS, không tầm thường.
Mọi người chỉ thấy hô hấp ngưng trệ, toàn thân đựng tóc gáy, như bị mãnh thú nhắm đến, cảm giác nguy cơ tột độ tự nhiên sinh ra.
"Cái... cái gì thế kia?"
"Biến chủng Thi Vương à..."
"Nó muốn qua, nhanh! Nhanh ngăn nó lại!"
"... "
Ánh sáng tinh hạch của các giác tỉnh giả lóe lên, lập tức phóng xuất năng lực thức tỉnh.
Chỉ nghe đại địa ầm ầm rung động, mấy bức tường băng, tường đất đột ngột mọc lên từ mặt đất.
"Chỉ có thế thôi sao?"
Shiva khinh thường, bằng thể phách cường hãn, cứng rắn đột phá, đâm vào các năng lực thức tỉnh, tường băng tường đất nổ tung, mảnh vỡ văng tung tóe.
Nàng xông vào đám người, như hổ vào bầy dê, móng vuốt vung vẩy, đầu người bay tứ tung.
Hoặc năm ngón tay cắm vào lồng ngực, trực tiếp móc tim ra.
Mọi người kinh hãi, tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt.
Thi triều phía sau càng cuồng bạo, phát ra tiếng rống phấn khích, thừa cơ xông lên, đè con người xuống đất cắn xé.
"Muốn sống không? Cầu xin ta tha cho ngươi đi."
Shiva nhìn xuống, dùng giọng điệu đùa cợt, nói với một giác tỉnh giả trọng thương ngã xuống đất.
Người kia nghiến răng, liếc nhìn xung quanh, thấy đồng đội bị ăn thịt, lòng tuyệt vọng, ánh mắt lóe lên vẻ kiên quyết.
"Ta... ta liều mạng với chúng mày!"
Ngọn lửa bùng lên quanh người hắn, dồn hết sức lực, nhiệt độ cao ngút trời, hóa thành Hỏa Long, lao vào thi triều.
"Ồ! Cũng có cốt khí đấy chứ."
Shiva có vẻ chán chường, móng vuốt quét ngang, móng tay sắc bén xé rách cổ hắn trong nháy mắt.
Ngọn lửa trên người người đàn ông tắt ngấm, máu tươi trào ra, cùng với sinh mệnh.
Zombie lập tức xông lên, xé xác chia nhau.
"Thi Vương khủng khiếp quá!"
"Mạnh quá! Chúng ta không chịu nổi!"
"Phải mau rút lui thôi."
. „ .
Mọi người khiếp vía, vội vã rút về phía sau đỉnh núi.
Shiva khẽ nhếch mép, nàng thích cảm giác truy đuổi con mồi.
Chạy đi... Chạy được đến đâu?
Nàng chùng người xuống, như báo săn chuẩn bị vồ mồi, sắp đuổi theo.
Nhưng ngay hướng mọi người tháo chạy, bỗng một giọng nói trong trẻo vang lên.
"Không biết ta có cầm cự được không..."
"Ừm?"
Mọi người kinh ngạc ngước nhìn, thấy trên tảng đá lớn phía trước, một thanh niên đứng vững vàng.
Hắn mặc áo khoác đen, cằm giấu trong cổ áo, đôi mắt sáng ngời, rút thanh trường đao, chuẩn bị nghênh địch, trên đao khắc hai chữ —— chính nghĩa!
Rõ ràng là một thiếu niên mắc hội chứng ảo tưởng sức mạnh, Trần Mục Ngôn.
Shiva nghiêng đầu dò xét, không ngờ còn có người dám chủ động chặn đường mình, không khỏi hứng thú... Cảm thấy đây là con mồi không tệ.
"Đến đây đi, để tỷ tỷ sủng hạnh ngươi!"
Thân hình nàng chợt động, như cơn gió mạnh, sau lưng xuất hiện tàn ảnh.
Trần Mục Ngôn nheo mắt, từ trên tảng đá lớn nhảy lên, xoay trường đao trong tay, bổ xuống.
Một kích này, thế lớn lực mạnh.
Shiva không dám khinh thường, năm ngón tay co lại, như móc sắt, đưa tay đón đỡ.
Ầm!
Cả hai khí thế ngút trời, như kim châm đấu mạch, va vào nhau, phát ra âm thanh kim loại chát chúa.
Kình phong mãnh liệt quét sạch xung quanh.
Những người đang chạy trốn lộ vẻ kinh hãi.
"Biến chủng Thi Vương thể phách mạnh thật! Tay không đỡ được binh khí."
"Trần Mục Ngôn có ổn không?"
"Hình như... hơi khó thì phải?"
"... "
Mọi người nín thờ.
Shiva khẽ nhếch mép, lộ tia cười lạnh, sau một kích thăm dò, nàng phát hiện người trước mắt chẳng có gì ghê gớm.
Nhưng Trần Mục Ngôn đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm.
"Nhìn ta Thần Uy, không gì không phá!"
Tinh hạch trên trường đao của hắn lóe lên kịch liệt, Lôi hệ năng lượng phun trào, bao trùm toàn bộ thân đao, hồ quang điện cuồng vũ, xé toạc không khí.
Đồng thời hắn đột nhiên phát lực, tiếp tục chém xuống.
Vũ khí này được chế tạo từ thiên thạch, khảm nạm tinh hạch cấp S, uy lực vô song.
Vẻ khinh miệt của Shiva lập tức biến thành kinh hãi, nàng cảm thấy tay tê rần, vội vàng lui lại.
Nhưng nàng vẫn chậm một bước.
Lưỡi đao chớp lóe lôi quang xẹt qua ngực nàng, xé toạc một lỗ lớn, thịt da cháy đen.
Shiva lảo đảo lùi lại, chậm rãi cúi đầu nhìn vết thương, cau mày.
Trần Mục Ngôn cầm đao đứng thẳng, trầm giọng nói.
"Nhìn ngươi rách rưới, đầy bụi đất, chẳng giống cao thủ gì."
"... " Shiva nghe vậy gân xanh nổi đầy trán, bởi vì đó là vết tích từ vụ nổ của công ty Tec, nghĩ đến chuyện này, nàng nổi giận.
"Ngươi chết đi!"
...
Cả hai lại chiến đấu.
Bởi vì nghĩa tử, nghĩa nữ của Bá tước tham chiến, con người càng tan tác, phòng tuyến liên tiếp thất thủ, bỏ mạng dưới miệng Zombie.
Lúc này, Trần Minh đã rút lui đến đỉnh núi.
Đây là phòng tuyến cuối cùng của họ.
Các giác tỉnh giả từ khu lánh nạn số 001, như Trình Lạc Y, đều trấn thủ ở đây.
"Zombie đông quá, sắp xông lên rồi! Chúng ta không ngăn được!" Trần Minh báo cáo.
"Ừ."
Trình Lạc Y gật đầu, dường như đã dự liệu.
Trần Minh nhìn về phía sau, nơi đó là lối vào khu lánh nạn, bên trong toàn phụ nữ, trẻ em và người sống sót bình thường.
Nếu Zombie xông vào, hậu quả khó lường, hơn nữa tình hình hiện tại, hy vọng thắng lợi rất mong manh.
"Lạc Y, Lâm Đông có đến không?" Trần Minh đột nhiên hỏi.
Trình Lạc Y khẽ giật mình, suy nghĩ rồi chậm rãi lắc đầu.
"Tôi không biết..."