"Ừm, ta cũng đang định như vậy.
Lâm Đông nói.
Nhân lúc đám người kia chưa tới, mình ra ngoài săn một chuyến, tiện thể Đông Châu đang có các Đại Thi Vương tụ hội, có thể lôi kéo thêm minh hữu, hoặc thu nạp vài đàn em, coi như là mở rộng thế lực.
Mấy ngày nay, không ít phi hành khí lướt qua bầu trời Nam Châu, bay về phía đông.
Rõ ràng là các Thi Vương khác đã nhận được tín hiệu, đến Đông Châu săn dị tộc.
Lâm Đông cũng định lên đường.
Đám đàn em nghe vậy nhao nhao ra tiễn, kể cả Minh Long cũng tới.
Biết Lâm Đông đi tiêu diệt dị tộc, Tanker mừng rỡ ra mặt.
"Lão đại, cho em đi với, lâu lắm rồi anh không dẫn em đi đâu cả!"
"Ở nhà trông coi cẩn thận đi."
Lâm Đông nói.
"Vâng..."
Tanker thất vọng, hiểu ý Lâm Đông.
Tiểu Bát bên cạnh được nước chọc quê.
"Đồ cá ngốc, hình như lão đại có bao giờ dẫn mày đi đâu đâu?"
"Ai bảo không! Chắc chắn có!”
Tanker cãi lại.
Còn là khi nào... Chính nó cũng chẳng nhớ nổi...
Lâm Đông bước lên phía trước, chiếc phi hành khí đậu cách đó không xa, đó là công nghệ tối tân mang về từ nền văn minh nhân loại, nghe nói tốc độ cực nhanh.
Phi hành khí có hình giọt nước thon dài, dưới ánh mặt trời phản chiếu ánh bạc lấp lánh.
"Đại ca!"
Minh Long tiến đến, báo cáo: "Mấy thế lực Zombie ở Trung Châu đang tìm anh đấy, nếu anh đến Đông Châu mà gặp phải, cẩn thận một chút, đừng để lộ thân phận."
"À, đúng đấy."
Lâm Đông đồng ý, vì lần trước bất tử tộc giáng lâm Lam Tinh đã thấy hắn.
Với lại bộ đồ sơ mi trắng của hắn quá nổi bật.
Minh Long gật đầu lia lịa, ngoài lo cho Lâm Đông, nó còn lo cho bản thân, lỡ đám Thi Vương hùng mạnh ở Trung Châu đánh tới Nam Châu thì nó cũng gặp họa.
"Yên tâm đi, bọn chúng không phát hiện ra ta đâu."
Lâm Đông nói, dùng tinh thần lực diễn hóa, ngụy trang thành hình dạng Minh Long, từ dung mạo đến trang phục đều giống hệt.
"Nhìn này, thế này là ổn rồi."
"Hả? Anh..."
Minh Long há hốc mồm, định nói gì đó.
Nhưng Lâm Đông không để ý, quay người bước lên phi hành khí.
Động cơ gầm rú, phi hành khí như mãnh thú tỉnh giấc, hai vệt lửa dài phun ra, như sao băng vụt lên từ mặt đất, hóa thành một vệt sáng biến mất ở chân trời.
"Xong... Sao lại có cảm giác sắp phải chịu trận rồi?"
Minh Long đứng tại chỗ, lo lắng không thôi, hiểu rõ tính Lâm Đông, thế nào cũng gây ra chuyện lớn, cuối cùng rất có thể liên lụy đến mình...
Tanker mặc bộ giáp ngực nặng nề, ngước nhìn lên trời, đến khi vệt sáng kia biến mất hăn mới hoàn hồn, lấm bẩm.
"Lão đại có bao giờ dẫn mình đi đâu đâu? Sao anh ấy không dẫn mình theo?"
"Còn phải hỏi, vướng víu thì có."
Tiểu Bát nói.
"..." Tanker tái mặt, ấm ức trong lòng.
"Mày cũng thế thôi!"
...
Lâm Đông lái chiếc phi hành khí mới toanh, thẳng tiến đến đại lục Đông Châu.
Sở dĩ không mang Tanker và đám đàn em, vì thực sự bất tiện, Lâm Đông có khả năng ẩn thân, ngụy trang, muốn đi là đi, còn đám đàn em thì không.
Ngoài cửa sổ, tầng mây lùi nhanh.
Tốc độ phi hành khí rất nhanh, ước chừng phải 30 Mach, tương đương 30 lần vận tốc âm thanh.
Nhưng cũng mất gần nửa ngày mới đến địa phận Đông Châu.
Lâm Đông nhìn xuống, địa hình thay đổi rất nhiều, không cằn cỗi như Nam Châu, mà nhiều đồi núi và khe nứt.
Những dốc núi liên miên chập chùng, cùng những khe nứt sâu hun hút, đen ngòm, như miệng quái thú chực chờ nuốt chửng mọi thứ.
"Quả nhiên... Chẳng phải nơi tốt đẹp gì."
Lâm Đông thầm nghĩ.
Đông Châu rộng lớn, diện tích còn lớn hơn Nam Châu, thường xuyên bị dị tộc xâm lấn, nên chém giết liên miên.
Lâm Đông giảm tốc độ phi hành khí, chuyển sang chế độ tuần tra tầm thấp.
Có thể thấy rõ mặt đất đầy rẫy xương khô, hoặc xác chết tan hoang, có Zombie, có cả những dị thú không rõ tên.
Trong một khe đất đen kịt, bỗng vươn ra một xúc tu to khỏe, quấn lấy xác một Zombie ở mép rồi nhanh chóng rút vào trong.
Vùng đất xung quanh vũng nước nhớt nhúa, cùng những đống khung xương người khô.
"Thú vị..."
Qua tín hiệu trước đó, Lâm Đông biết được, lũ dị tộc xâm lấn lần này có cả quái vật ký sinh.
Và có cả mẫu hoàng.
Còn sức chiến đấu thế nào thì Lâm Đông chưa rõ.
Khi phi hành khí tiến lên, mặt đất bắt đầu xuất hiện các ổ Zombie, nhưng đã bị quái vật ký sinh chiếm cứ, trên những tảng đá lớn màu vàng cũng treo đầy chất lỏng sền sệt.
Những Zombie bên trong vặn vẹo, hung tợn, khi thấy phi hành khí bay qua thì phát ra tiếng gào the thé, lộ rõ vẻ khát máu.
Nhìn đám quái vật ký sinh, Lâm Đông nhớ đến một người quen cũ.
Nhưng máy truyền tin hiện tại chưa đủ xịn.
Nên tạm thời không liên lạc được với họ.
Khi phi hành khí tiếp tục tiến về phía trước, một số ổ Zombie khá kỳ lạ, không bị quái vật ký sinh chiếm cứ, mà bên trong lại trống rỗng.
Trên tường đá và mặt đất phủ đầy máu đen.
Nhìn như chữ viết nguệch ngoạc.
"Zombie đâu?"
Lâm Đông tò mò, dù có chém giết thì cũng không đến mức sạch sẽ thế, đến xác chết cũng không còn.
Đến khi hắn thấy từng bãi từng bãi thứ màu đen, như phân và nước tiểu của một loài sinh vật nào đó.
"Bị ăn hết rồi?"
Lâm Đông đoán, cảm thấy hẳn là có thứ gì đó đã ăn sạch Zombie trong ổ...
Chuyện này càng nghĩ càng rợn người.
Vì Zombie là loài quái vật khát máu, nay lại thành thức ăn của loài khác, đủ thấy lũ dị tộc xâm lấn kia không hề yếu.
Liên tiếp đi qua hơn chục ổ Zombie, bên trong đều bị hủy diệt bởi đủ loại nguyên nhân.
Lâm Đông ước chừng, chỉ riêng số lượng quái vật ký sinh đã hơn chục triệu.
"Một con mẫu hoàng mà đã có sức tàn phá như vậy."
Lâm Đông thầm nghĩ.
Đấy còn chỉ là quái vật ký sinh, chưa tính đến những sinh vật khác.
Bọn đị tộc thường không thích ánh nắng, ban ngày sẽ trốn trong khe đất, hoặc những chỗ khuất.
Nên Lâm Đông không thấy nhiều quái vật bản thể.
Mà địa thế Đông Châu lại thích hợp cho dị tộc sinh tồn, những hẻm núi sâu hun hút, hoặc vực thẳm không đáy, có lẽ đang chứa vô số quái vật.
Mỗi khi đêm xuống, chính là lúc chúng mở tiệc.
Thảo nào các Thi Vương Đông Châu lại phát tín hiệu cầu viện, vì chỉ dựa vào thực lực bản địa thì không thể ngăn cản lũ quái vật dị tộc.
Dần dần, Lâm Đông bay qua khu vực bị xâm lấn, trên vùng đất hoang tàn phía trước bắt đầu xuất hiện những Zombie đang bỏ chạy.
Chúng cuống cuồng bỏ chạy, không phải đi săn hay tấn công, mà là phát tín hiệu đào tẩu.
"Chạy mau! Phải rời khỏi đây ngay!"
...