Mọi người đi chuyển trong hành lang tối đen, trên đường đi rải rác xác quái vật, rõ ràng là do Đề Văn Đào giết khi đến đây.
Hai bên vách đá bắt đầu xuất hiện những bức tranh tường, khắc họa hình ảnh con người hoặc dã thú, niên đại có vẻ đã rất xưa, đường nét đã nhòe mờ.
Đoàn người Lâm Đông vừa đi vừa ngắm nghía, coi như là du ngoạn.
Tôn Tiểu Cường phát hiện một bức tranh tường kỳ lạ.
"Đây thực sự là tranh của người xưa vẽ sao? Sao trên này lại có cả người ngoài hành tinh?"
“Đâu ra người ngoài hành tỉnh?”
Mọi người tò mò, cùng nhau nhìn lại, quả nhiên thấy trong bức họa có một hình người mặc bộ đồ giống phi hành gia.
"Đây có thật không?"
Ánh mắt Diêm Tư Viễn kinh ngạc, xem ra lần này Tôn Tiểu Cường không nói bậy.
Tôn Vũ Hàng xem xét kỹ hơn.
"Có lẽ chỉ là trùng hợp thôi, ở đây vẽ nhiều như vậy, kiểu gì chăng có một hai cái giống nhau."
"Chuyện này chưa chắc đâu, những bức tranh trên tường này đều là ghi chép của người xưa, cho nên chắc chắn là sự kiện có thật, có thể loài người vốn dĩ là sinh vật ngoài hành tinh."
Đỗ Văn Đào nói thêm, "Vả lại, nguồn gốc của loài người chẳng phải vẫn luôn là một bí ẩn chưa có lời giải đáp sao."
"Ừm... Có lý."
Diêm Tư Viễn gật đầu đồng ý.
Nếu là trước tận thế, những bức tranh tường này thực sự đáng để nghiên cứu, nhưng bây giờ chuyện sống còn còn chưa biết ra sao, ai còn quan tâm đến nguồn gốc của mủnh, họ chỉ quan tâm đến tương lai mà thôi.
Trần Minh thì không màng đến tranh vẽ, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn Tiểu Trân bên cạnh, thấy đôi mắt cô vẫn còn sưng đỏ, dáng vẻ lê hoa đái vũ, khiến người ta thương xót.
"Tiểu Trân, cô có đói bụng không?"
"Tôi không đói."
Tiểu Trân đáp lời cho có, vì vừa mất chồng, tinh thần sa sút, rõ ràng không muốn nói chuyện, cũng chẳng có gì muốn ăn.
Trần Minh tiếp lời.
"Ừm ừm, nếu đói thì cứ bảo tôi, tôi có thịt chim có thể cho cô ăn."
"Cái gì?"
Tiểu Trân cau mày.
Thịt chim?
Nghe cứ kỳ quái thế nào ấy?
Gã này không phải đang giở trò lưu manh đấy chứ?
Thế là, cô không thèm phản ứng nữa.
Trần Minh không nghĩ nhiều, cho rằng cô chỉ ngại ngùng, nên tiếp tục bắt chuyện.
"Cô nhìn xung quanh vách tường xem, có nhiều tranh vẽ thật đấy."
"À, tranh vẽ người cũng không ít."
Tiểu Trân hờ hững đáp.
"Hả?"
Trần Minh gãi đầu, ý cô là gì? Nghe như đang mắng mình...
...
Đoàn người đi chuyển khá thuận lợi.
Một lát sau, phía trước bắt đầu xuất hiện ánh sáng, rõ ràng đã đến lối ra.
Bên ngoài, bão cát rít gào, lối ra nằm giữa một cồn cát lớn, xung quanh rải rác đầu lâu người, thậm chí còn có cả xương rắn dài sáu, bảy mét.
"Cuối cùng chúng ta cũng ra được rồi!"
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, dù sao đã bị vây trong cung điện dưới lòng đất quá lâu, suýt chút nữa thì chết đói, còn chuẩn bị sẵn tinh thần ăn cả phân...
Đột ngột từ môi trường tối tăm bước ra ánh sáng mặt trời, mắt còn chưa kịp thích ứng, cảm thấy rất chói.
Mọi người nheo mắt, hoặc đưa tay che chắn, cẩn thận quan sát cảnh vật xung quanh.
Vẫn là cát vàng trải dài, trên bề mặt in hằn dấu vết gió thổi, như những đợt sóng lớn nhấp nhô.
"Vị bằng hữu của các ngươi, hẳn là bị Sa Trùng khổng lồ bắt đi, muốn tìm cô ấy phải đến lãnh địa của Sa Trùng."
Đỗ Văn Đào nói.
Hắn thường xuyên du hành trong sa mạc, có thể coi là một người đẫn đường không tệ.
Lâm Đông gật đầu.
"Vậy chúng ta đi thôi."
"Haiz, đi... đi thôi."
Đỗ Văn Đào thở dài.
Vì Sa Trùng có thể đi chuyển dưới cát, người bị nó bắt đi, căn bản không có cách nào tìm thấy, đoán chừng chuyến đi này chỉ là để an ủi tỉnh thần thôi.
Đến lúc đó lại sẽ là một cuộc chia ly đầy đau khổ.
"À, đúng rồi, các người quen biết người đồng đội bị bắt đi bao lâu rồi?"
"Từ nhỏ đã biết nhau, đây là huynh đệ, tỷ muội thân thiết của tôi."
Lâm Đông đáp.
Đỗ Văn Đào nghe vậy lắc đầu.
Thầm nghĩ vậy thì càng khó rồi...
Nhưng hắn không khuyên can gì, vì đi thì có thể gặp nguy hiểm, nhưng nếu không đi, có lẽ cả đời này họ sẽ sống trong ân hận.
Đỗ Văn Đào dẫn đường, hướng khu vực Sa Trùng thường lui tới mà đi.
Có lẽ vì sa mạc quá nóng, mọi người đều im lặng để giữ sức, ngay cả Trần Minh lắm lời, lúc này cũng im thin thít.
Họ đi rất lâu, chân lún sâu vào cát, leo lên một cồn cát cao ngất.
Ánh mắt hướng về phía xa xăm.
Chợt phát hiện một nơi bụi bay mù mịt, mấy con quái vật khổng lồ đang quẫy đạp, cát vàng tung bay khắp trời.
"Kia là..."
Đỗ Văn Đào trợn mắt.
Khu vực phía trước, chính là nơi Sa Trùng khổng lồ thường lui tới.
Nhưng lúc này nơi đó đã thay đổi.
Xung quanh cát bị phủ một lớp máu sâu màu xanh lục, nhìn như một biển lục, xác sâu và mảnh vụn của chúng chất đống lên nhau, có chỗ đã thành gò nhỏ, giống như một lò sát sinh địa ngục.
Một bóng lưng thiếu nữ mảnh mai, toàn thân dính đầy máu sâu, tay cầm trường đao đứng đó, tỏa ra khí tức cường đại.
Cô vẫn đang chiến đấu.
Trước mắt có hai con sâu khổng lồ, như giao long, thân thể uốn lượn, há cái miệng tròn ^7 <4 Z xoe, lao đến căn xẻ.
Trình Lạc Y tay cầm trường đao, lôi quang chớp động trên lưỡi, càng phát ra tiếng xèo xèo, đối mặt quái vật hung mãnh, cô không hề lùi bước.
Đầu tiên là tung người nhảy lên, như chim ưng vút trời, một chân đạp lên đầu con sâu khổng lồ.
"Ầm!"
Con sâu trúng phải cự lực, phát ra tiếng rít đau đớn, đập mạnh xuống cát vàng, tạo thành một hố sâu khổng lồ.
Trình Lạc Y mượn lực phản chấn, lao thăng về phía con sâu còn lại.
Trường đao trong tay liên tục chém, tạo thành những đạo tàn ảnh.
Con sâu kia lập tức máu me tung tóe, như bị nhét vào cối xay thịt.
Gần như trong nháy mắt.
Thân thể nó vỡ vụn không ngừng, cuối cùng ầm ầm ngã xuống đất.
Hai con quái vật trước mắt, bị Trình Lạc Y bạo lực chém giết.
"Cái này..."
Đỗ Văn Đào và hai người kia đứng từ xa nhìn mà ngây người.
"Vị kia là bạn của các ngươi?"
"Chắc là vậy."
Lâm Đông khẽ gật đầu.
Sau khi giết hết quái vật, Trình Lạc Y vẫn không rời đi, mà liếc nhìn mặt đất, như đang cảm nhận điều gì.
Chỉ vài nhịp thở sau, cô đột nhiên giậm mạnh chân xuống.
"Ầm!"
Sức mạnh cường tuyệt như pháo nổ, cát vàng trên mặt đất tung bay, xuất hiện một hố sâu khổng lồ, lũ sâu không còn chỗ ẩn nấp.
Khi nhìn thấy Trình Lạc Y, nó dường như có chút sợ hãi, kêu chỉ chỉ quái dị, định bỏ chạy thật xa.
Nhưng Trình Lạc Y không cho nó cơ hội.
Nhấc chân lần nữa giậm mạnh, giẫm lên thân thể con sâu, sức mạnh cường đại khiến nó đau đớn tột cùng, đầu và đuôi không tự chủ nhếch lên.
Chính vì vậy, đầu con sâu chui ra khỏi cát, lộ ra bên ngoài.
"Chết!"
Trình Lạc Y thân hình lóe lên, như biến mất tại chỗ, lướt qua con Sa Trùng, trường đao chém bay cái đầu to của nó.
Máu xanh lục phun tung tóe, như một vòi phun nhỏ.
Sau khi giết chết con sâu này, Trình Lạc Y tiếp tục đi xung quanh, bắt đầu tuần tra.
Có thể thấy, ở phía xa có vài cồn cát phồng lên, nhanh chóng di chuyển, rõ ràng phía dưới có thứ gì đó đang hốt hoảng bỏ chạy.
Đỗ Văn Đào thấy cảnh này, càng thêm kinh ngạc.
"Bạn của ngươi. đang làm gì vậy?”