“Rốt cuộc là quái vật gì?”
Đám người nhận ra một luồng khí tức nguy hiểm.
Ẩn dưới đống cát kia dường như ngửi thấy mùi huyết nhục của con người, chẳng khác nào cá mập ngửi thấy máu trong đại dương, nhanh chóng bơi về phía này.
"Tới rồi!"
Trần Minh nheo mắt, nói.
Ánh mắt dán chặt vào đống cát phía trước, cảm giác như một ngọn núi nhỏ đang lao đếnI
Chỉ còn mười mấy mét nữa thôi, cát bắt đầu rung lên, phát ra những tiếng kêu chói tai, quái dị, rồi một con côn trùng khổng lồ chui lên.
Nó kéo theo cát bụi mù mịt.
Đám người kinh hãi nhận ra, con côn trùng này vô cùng dữ tợn, đáng sợ. Thân nó màu xám trắng, to lớn như một cái vạc nước.
Nó không có mắt, không có mũi, chỉ có một cái miệng tròn rộng hoác chiếm trọn cả đầu, bên trong là những hàng răng sắc nhọn như dao găm đang cọ vào nhau.
Ai nấy đều tê da đầu, chứng sợ hãi như muốn tái phát.
Vừa ngoi lên, con côn trùng đã che khuất mặt trời, há cái miệng khổng lồ như muốn nuốt chửng tất cả.
"Cẩn thận!"
Tôn Vũ Hàng giơ tay, kích hoạt Huyết Bạo Thuật.
Nhưng con quái vật khổng lồ kia chỉ khựng lại một chút rồi tiếp tục lao tới, dường như không hề hấn gì.
“Ta không khống chế được nói!”
Tôn Vũ Hàng kinh ngạc.
Năng lực của cậu ta dù đặc biệt, nhưng dù sao đẳng cấp còn hạn chế, chưa thể khống chế được quái vật cỡ này.
Lúc này, Lôi Nhận trong tay Trình Lạc Y lóe sáng, cô phóng người lên, nghênh chiến cái đầu dữ tợn kia.
Trường đao của cô xé gió, tạo ra những tiếng nổ liên tiếp, chém ngang cổ con quái vật với tốc độ cực nhanh.
...
Quái vật rít lên như chuột, máu xanh đen bắn tung tóe xuống đất, nhưng vì thân hình nó quá lớn, một kích này không đủ để chí mạng.
Đau đớn khiến nó nổi giận, giơ cái đuôi to lớn lên, quật thẳng vào Trình Lạc Y.
Trước mắt cô,
cái đuôi tựa như một cây cột chống trời từ trên trời giáng xuống.
Trình Lạc Y bình tĩnh lách người tránh thoát.
Ầm ầm!
Đuôi quái vật quất xuống cát vàng, chẳng khác nào một tảng đá lớn rơi xuống nước, sức mạnh khủng khiếp hất tung cát vàng, bụi mù mịt trời.
"Vẫn là Trình tỷ mạnh nhất." Tôn Vũ Hàng kinh hãi thán phục, chỉ qua giao phong ngắn ngủi đã nhận ra quái vật này không phải đối thủ của cô.
"Đương nhiên."
Trần Minh gật đầu, "Cô ấy là người thức tỉnh số 001 của khu tị nạn chúng ta, được mệnh danh là 'Ánh sáng nhân loại' đấy."
Nhưng đúng lúc Trình Lạc Y và con quái vật đang giằng co, đám người kinh hãi chứng kiến một cảnh tượng khác. Một đống cát khác phía sau cô bắt đầu động đậy, lặng lẽ không một tiếng động...
Trình Lạc Y dồn hết sự chú ý vào con quái vật trước mặt, không hề nhận ra nguy hiểm phía sau.
Trần Minh và những người khác nhận ra chuyện gì đang xảy ra, kinh hãi vội vàng nhắc nhở.
"Lạc Y, cẩn thận phía sau!"
"Hà?"
Trình Lạc Y quay đầu lại, lúc này mới phát hiện cát đang trôi, nhưng con quái vật đã quá gần, chỉ cách chưa đến một mét, không kịp trốn tránh.
"Kít..."
Một con quái vật khác rít lên chói tai, lao lên từ dưới chân cô, ngậm lấy cô vào miệng, bay lên không trung.
Nó giống như một con cá lao lên khỏi mặt nước, rồi cắm đầu xuống cát, cả thân hình biến mất.
Quá trình diễn ra cực kỳ nhanh chóng, chỉ trong hai ba giây.
Nhưng cùng với quái vật biến mất, còn có cả Trình Lạc Y bị nó ngậm trong miệng.
"Nguy rồi!"
Đám người kinh hãi.
Tôn Vũ Hàng cau mày.
"Chú Trần, chú đúng là cái miệng độc, vừa khen 'Ánh sáng nhân loại' xong, kết quả cô ấy bị quái vật tha đi mất."
"Ta... Ta có biết đâu, nhưng với thực lực của cô ấy, chắc không sao đâu nhỉ?"
Trần Minh lắp bắp.
"..." Tôn Vũ Hàng cạn lời, "Thôi đi, chú đừng có 'sữa' nữa."
Lúc này, bên ngoài đống cát, con quái vật vừa bị Trình Lạc Y chém trúng vẫn còn chảy máu xanh.
Nó lập tức quay đầu lại, trừng trừng nhìn đám người còn lại.
"Chết tiệt!"
Ở đây chỉ còn lại Tôn Tiểu Cường, Trần Minh, Tôn Vũ Hàng và Diêm Tư Viễn, ai nấy đều cảm thấy không phải đối thủ của quái vật.
"Trình tỷ không có ở đây, chúng ta phải làm sao?"
Tôn Vũ Hàng hỏi.
Tôn Tiểu Cường chớp mắt, nhanh trí bước lên phía trước.
"Để tôi, tôi là người thức tỉnh số 002 của khu tị nạn đấy."
"Được không đấy?"
Ba người còn lại lẩm bẩm.
Diêm Tư Viễn quay đầu quan sát, phát hiện từ xa có những bóng đen đang tiến đến, chính là đám Zombie vỏ đen kia.
Khốn kiếp.
Đám này đúng là chó săn mà, vẫn bám riết không tha...
Diêm Tư Viễn thầm gọi chúng là "bọn Zombie tóc húi cua".
"Tiểu Cường, cậu nhanh lên đi, bọn vỏ đen sắp đuổi tới rồi."
"Được rồi, cứ yên tâm đi."
Tôn Tiểu Cường xắn tay áo, bước từng bước nặng nề lên phía trước.
Đối diện với con quái vật khổng lồ, cậu định thi triển năng lực Cuồng Hóa để giải quyết nó.
Nhưng đột nhiên,
cả bãi cát rung chuyển, như động đất, rồi từng cồn cát nhô lên, kèm theo tiếng kêu quái dị, liên tiếp không ngừng.
Thậm chí có những cái đuôi khổng lồ vung lên, hất tung cát vàng.
Rõ ràng, không chỉ có một hoặc hai con quái vật, mà là cả khu vực này đâu đâu cũng có.
"Chạy mau!"
Tôn Tiểu Cường vừa định chiến đấu, lập tức quay người bỏ chạy.
Đến khi Trần Minh kịp phản ứng, cậu ta đã chạy gần mất dạng.
"Cái này..."
"Cậu ta cũng không ngốc nhi!”
Ba người đứng tại chỗ ngơ ngác.
Nhưng giờ không phải lúc chần chừ, họ nhanh chóng đuổi theo Tôn Tiểu Cường.
Phía sau, đàn quái vật khổng lồ đuổi theo bốn người.
Cả sa mạc như sôi sục, những con quái vật uyển chuyển như cá chạch, nhảy nhót tưng bừng, hất tung cát bụi.
Nhìn từ xa, cảnh tượng như một trận bão cát che trời lấp đất, trong đó lẫn lộn những bóng hình quái vật, sắp nuốt chửng bốn người đang chạy trốn.
"Chạy mau!"
Trần Minh dốc hết sức bình sinh, tốc độ của những con quái vật này nhanh hơn nhiều so với bọn vỏ đen, căn bản không thể thoát khỏi.
Chạy trốn trong sa mạc đã lâu, anh cảm thấy cổ họng khô khốc, như bốc khói, cần bổ sung nước gấp.
"Khoan đã... Tiểu Cường đâu rồi?"
lôn Vũ Hàng tái mặt, kinh hãi hỏi.
Cậu ta vừa chạy vừa nhìn, chợt phát hiện Tôn Tiểu Cường đã biến mất.
Nghe cậu ta nói, Trần Minh cũng nhận ra có gì đó không ổn, nhìn quanh tìm kiếm, quả thật không thấy Tôn Tiểu Cường đâu.
"Không đúng, vừa nãy cậu ta rõ ràng chạy trước chúng ta, sao lại biến mất được?"
"Tôi không biết..."
Tôn Vũ Hàng lo lắng vô cùng.
Trong đội ngũ bây giờ chỉ còn lại cậu ta, Trần Minh và Diêm Tư Viễn.
Hai người bốc vác, một người lái xe...
"Có khi nào, khu vực phía trước cũng nguy hiểm?" Diêm Tư Viễn đoán.
"Có thể lắm, nhưng giờ không quản được nhiều nữa."
lôn Vũ Hàng nói.
Bởi vì phía sau, cơn bão cát do đàn quái vật tạo ra vẫn đang quét tới.
Đột nhiên, cả ba người đều cảm thấy chân mình mềm nhũn, cát lún đến giữa đùi, rồi thân thể bắt đầu chìm xuống không kiểm soát.
Tiếp theo là eo, bụng, ngực, đầu, cho đến khi cả người bị cát nuốt chửng.
Ba người tối sầm mặt, mất đi tầm nhìn...