Từ khi trở về từ dị tộc đại lục, tiến sĩ đã hiểu thấu đáo các loại phù văn, trở nên vô cùng thâm ảo. Hắn khắc hoạ ra một lớp bình chướng, chí ít mạnh hơn Gurtas.
Kim quang rực rỡ ấy tựa như một bức tường đồng, cản trở mọi đợt tấn công tinh thần lực.
Dù là hoàng giả Dạ Lưu Quỷ, cũng khó lòng phá vỡ trong một sớm một chiều.
Lũ thi ngước nhìn, trong lòng tràn đầy kinh ngạc.
"Không hổ là tiến sĩ ca, quá mạnh!"
"Quá ngầu đi!”
"Trận này chúng ta nhất định thắng!"
". . ."
Các tiểu đệ thấy vậy, sĩ khí tăng vọt.
Nhưng ngay lúc đó, một phát diệt tinh đại pháo khác lại bắn về phía Trung Châu thi triều.
"Đáng ghét!"
Dạ Lưu Quỷ nghiến chặt răng nanh, trong lòng giận dữ, liên tiếp hai lần tấn công diệt tinh hạm đều thất bại.
Tốn năng lượng thì không nói, còn làm tổn hại uy nghiêm của một hoàng giả.
Tổng thể thế cục của Trung Châu vẫn ở thế yếu.
Đám zombie triều dâng dưới trướng Lâm Đông đã xông vào bên trong Tổ Sơn.
Đặc biệt là đội ba ngàn kiếm quang, vẫn thể hiện sự chói sáng, tựa như một lưỡi dao sắc bén đâm thăng vào trận doanh đối phương.
Nếu bàn về lực bộc phát, có lẽ bọn họ không bằng cơ giáp thủ vệ, nhưng về độ bền bỉ thì hơn hẳn. Năng lượng kiếm quang tiêu hao ít, lúc này ưu thế càng rõ.
Dưới sự gia trì của tiếng đàn hành khúc, họ luôn duy trì đấu chí sục sôi, vung vẩy lưỡi dao trong tay, chém đứt lũ zombie đối phương.
"Lão đại đã nói, đám zombie này giao cho chúng ta phụ trách!" Hãn tướng U Nhạn của Trung Châu nói.
"Ừm!"
Người bên cạnh gật đầu mạnh, mắt cũng lộ vẻ hung quang.
Hai thi một lần nữa phát động công kích.
Uy áp bất tử tộc tràn ngập, khí tức cực kỳ cường hãn.
Nhưng Tiểu Bát và Tanker lập tức xuất hiện từ trong thi triều.
"Đồ ngốc to xác, ngươi đừng có như xe bị tuột xích đấy." Tiểu Bát liếc nhìn nói.
“Đùa gì vậy, ta giờ đã là bất tử tộc, biết thực lực bất tử tộc là gì không?”
Tanker ngốc nghếch nói.
"À..."
Tiểu Bát gật gù, cảm thấy cũng đúng. Xem ra dù hắn tiến hóa, đầu óc dường như chẳng tiến bộ chút nào.
Hai thi tiến lên nghênh địch, tranh chấp bất tử tộc lại nổi lên.
Zombie xung quanh vội vã tứ tán tránh lưi.
Trong chiến trường, Thi Vương gầm thét, nhân tộc phản công, ba động kinh khủng chấn động trời đất. Tổ Sơn vốn yên bình giờ trở nên hỗn loạn tưng bừng.
Nhìn quanh, đâu đâu cũng là giết chóc, đại địa bị thi thể phủ kín, máu đen hội tụ thành dòng suối nhỏ, đây là một cuộc "cuồng hoan" của zombie!
Mà ở một chiếc diệt tinh hạm khác, vẫn còn hàng chục vạn tinh anh nhân loại.
Súng ống tinh hạch, pháo tinh hạch... của họ đều đã cạn kiệt năng lượng, lâm vào tình trạng hết đạn cạn lương.
Cận chiến với zombie là điều không thể tránh khỏi.
"Rút kiếm!"
Lam Tiêu Nga ra lệnh, đám nhân loại phía sau mắt lộ vẻ quyết tuyệt, nhao nhao rút binh khí, cùng những lưỡi kiếm ánh sáng kéo dài.
Tổ Sơn nguy nga trước mặt là vùng đất họ chưa từng đặt chân đến.
Cũng là tâm nguyện chưa thành của các tiền bối.
Vô số nhân loại đã ngã xuống trên con đường tấn công, nhưng kẻ trước ngã xuống, người sau tiến lên.
Văn minh nhân loại chưa bao giờ từ bỏ.
Chính như khẩu hiệu của học viện thiết kế.
"Không bao giờ nói bỏ cuộc!"
"Giết!"
Mọi người tay cầm lưỡi dao, xông về phía thi triều Trung Châu, đó là ác mộng trong lòng họ, cũng là thứ đáng sợ nhất.
Hôm nay, họ muốn trực diện nỗi sợ hãi!
Những chiến sĩ nhân loại này là tinh anh được chọn lọc từ hàng tỉ người, hơn nữa còn có khả năng hợp tác ăn ý, đối chiến với zombie Trung Châu chỉ mạnh chứ không yếu.
Vương Thành và Tần Thư Dao càng xung phong đi đầu, dẫn dắt mọi người tấn công, giải quyết những Thi Vương cấp SS cường hãn.
Còn Lam Tiểu Nga và hai đại gia chủ thì tiến thẳng đến chỗ Nancy hoàng.
Sóng to thuỷ vực đũng động, không ngừng xông phá sương độc, tựa như trăng rằm sau đâm mây, sắp nghênh đón hy vọng.
"Đáng chết, lũ nhân loại!"
Nancy mắt lộ vẻ phẫn hận, dù tiêu hao rất nhiều, nhưng vẫn gắng gượng lên tinh thần, dẫn đầu các hãn tướng nghênh chiến.
Tại chiến trường cánh bắc, Thương Long với thân hình khổng lồ tựa như thêm một ngọn núi cho Tổ Sơn. Mỗi khi giơ tay nhấc chân, nó hủy diệt hàng vạn thi triều.
Chúc Hồn và Thiết Ma Giác căn bản không phải đối thủ, bị đập cho máu thịt be bét, chạy trốn tứ phía.
Hồn Yêu lập tức nắm lấy cơ hội, phát tán tỉnh thần lực, bao phủ Chúc Hồn, khống chế hắn cứng đờ trong ba giây.
Cả hai đang kịch liệt đối kháng tinh thần lực.
Cự trảo Thương Long từ trên không giáng xuống.
Toàn thân Chúc Hồn bị bóng đen bao phủ.
"Lại tới..."
Hắn kinh hãi nhìn lên, căn bản không thể trốn tránh.
Ầm ầm ——
Một tiếng vang vọng qua đi, cả tòa Tổ Sơn rung chuyển, đá vụn bắn tung tóe, cảnh tượng hỗn độn.
Chúc Hồn liên tiếp hứng chịu trọng kích, thương thế càng nặng, toàn thân rách rưới, nằm trên mặt đất như một cái hồ máu.
Đúng lúc này, một con côn trùng màu trắng bỗng nhiên thoát ra từ kẽ đất, thừa cơ chui vào tai, vào mắt hắn.
"“Ácha ——"
Thân thể Chúc Hồn run lên, phát ra tiếng gào thét, vội vàng dùng ngón tay móc.
Thể phách bất tử tộc của hắn cường hãn, cũng không sợ bị ký sinh, có điều lại vô cùng khó chịu.
"Để ta giúp ngươi một tay!"
Đột nhiên, một Thi Vương sáu tay bổ nhào lên người Chúc Hồn, hai tay giữ chặt hắn trên mặt đất, bốn tay còn lại nắm thành đấm, không ngừng đập xuống đầu hắn.
'Euler Euler Euler Eulerl'
Lục Tí ra tay cực nhanh, nắm đấm như mưa rơi xuống, mặt đất xung quanh rung chuyển liên tục.
Thiết Ma Giác thấy vậy định đến giúp đỡ, nhưng cự trảo Thương Long lại một lần nữa giáng xuống, kèm theo công kích tinh thần của Hồn Yêu, hắn chỉ có thể rút lui trốn tránh.
Khu vực chiến trường phía bắc hoàn toàn bị Hồn Yêu chúa tể.
Chiến đấu đến giờ, hắn vẫn luôn đứng trên lưng Thương Long, ngay cả chân cũng không đặt xuống đất...
“Thật là ngông cuồng.”
Vô Gian liếc nhìn, thành công thu hút sự chú ý của hắn.
"Tà Xu, giúp đỡ bên kia."
"Được..."
Tà Xu đáp lời, hắc khí quanh thân lượn lờ, uy áp hoàng giả bao phủ, một lần nữa thi triển năng lực quỷ dị.
“Tà Linh Chi Phược.”
Giữa hư không, truyền đến tiếng gào thét của hàng vạn zombie, tựa như Ma Thần gào thét.
Xung quanh Thương Long ở Bắc Hải, từng đạo tà linh đen nhánh tụ hiện. Chúng nổi bồng bềnh giữa không trung, tựa như Cửu U lệ quỷ, bốc lên như khói đen, quấn quanh tứ chi, thân thể, đuôi Thương Long.
Thân thể to lớn của Thương Long lập tức cứng đờ, ngửa mặt lên trời gào thét.
Sắc mặt song đầu Hồn Yêu ngưng lại.
Hoàng giả Trung Châu, quả nhiên cường đại!
Ngước nhìn, hắn phát hiện còn có không ít tà linh bay về phía mình từ trên không.
Hắn vội vã rung chuyển năng lượng, phấn khởi khỏi chổng cự.
Tà Xu chỉ với một chiêu đã hạn chế cả Hồn Yêu và Thương Long, có thể thấy thực lực cường đại, không hổ danh hoàng giả.
Thi triều Trung Châu một lần nữa hội tụ, mượn cơ hội này bắt đầu phản công.
Mà ở chiến trường phía Tây, tranh đấu cũng kịch liệt không kém. Phi Vẫn bắn ra lam quang từ mắt, quét ngang xạ tuyến hủy diệt.
Lam Mị vận khởi tinh thần lực, chống cự tất cả.
"Vô dụng thôi, Tà Xu hoàng của chúng ta đã xuất thủ, xem ra... sắp phản công rồi!"
"Thật sao?"
Phi Vẫn thu hồi xạ tuyến lam quang từ hai mắt, thay đổi thái độ lỗ mãng trước đó, trên mặt thêm vài phần trang trọng.
Hắn nghĩ, đường đường là bá chủ Tây Châu, thành viên "lục đục nội bộ” của liên minh, ba người kia đều đang giao đấu với hoàng giả, còn mình lại giằng co lâu như vậy với một hãn tướng.
Thật có chút khó nói.
Lam Mị nghiêng đầu dò xét, mắt lấp lánh, phát hiện khí tức Phi Vẫn thay đổi, thần sắc trở nên ngưng trọng.
"Ngươi nghiêm túc... vẫn xấu xí như vậy."