Dưới sức mạnh cường đại, Sơn Thần không ngăn được phải lùi lại một bước, mới miễn cưỡng giữ vững thân hình.
Đại địa rung chuyển ầm ầm, bụi mù dày đặc bốc lên.
Toàn bộ hình tượng chấn động đến cực điểm.
"Sơn Thần... lại bị đánh lùi?"
Bầy thú hung hãn trừng mắt, lộ vẻ kinh hãi, dù sao thân thể to lớn kia là tín ngưỡng của chúng.
Lúc này, Sơn Thần cũng có chút bực tức.
Với hắn mà nói, Lâm Động chỉ như con muỗi.
Vậy mà lại có thể bộc phát ra sức mạnh cường đại đến thế.
Lập tức, hắn ngưng tụ năng lượng trở lại, cánh tay bừng sáng những vệt phù văn, định đánh trả để vãn hồi thể diện.
Nhưng khi đưa tay ra, hắn kinh ngạc phát hiện trước mắt trống rỗng, bóng dáng Lâm Động... đã biến mất.
“Hà? Đi đâu rồi?”
Sơn Thần liếc nhìn xung quanh, cẩn thận tìm kiếm.
Nhưng chung quanh hoàn toàn tĩnh lặng.
Đến cả không khí cũng tĩnh lặng lạ thường.
"Nhìn cái gì vậy?"
Một giọng trầm thấp vang lên. Bóng dáng Lâm Động nhẹ bẫng rơi xuống ngay trên đỉnh đầu Sơn Thần.
Sơn Thần giật mình, định giơ tay tấn công.
Nhưng ngay giây sau, thi vực khủng khiếp lại bộc phát, áp lực cường hãn như cối xay nghiền ép, dũng mãnh lao xuống.
Đầu Sơn Thần chìm xuống, bàn chân lún sâu vào bùn đất.
Lâm Động nhấc chân, hòa lẫn sức mạnh thi vực, đột nhiên giáng mạnh xuống.
`^ Am ầml
Năng lượng cường hãn bộc phát, Sơn Thần trúng đòn nặng, như bị sao băng lớn đâm trúng.
Hai đầu gối hắn khuỵu xuống, 'Phanh' một tiếng, quỳ rạp xuống đất.
"Tín ngưỡng... quỳ xuống?"
Bầy dị thú trừng mắt nhìn cảnh tượng trước mắt, không thể tin được, Chúa tể đại lục lại quỳ gối dưới chân Thi Vương.
Chăng lẽ. đây là thực lực của Hoàng giả thi thổ?
Nhìn dáng người thẳng tắp của Lâm Động, bầy dị thú kiêng dè vô cùng.
Một bên khác, đám Thi Vương mắt lộ vẻ rung động.
"Lão đại hình như mạnh hơn trước kia..."
"Bất quá, tên người đá kia cũng không yếu."
“Ừơ,, có thể chịu được hai lần trọng kích của lão đại. không nhiều đâu!”
"... "
Lúc này, Sơn Thần càng thêm nổi giận, liên tiếp gặp khó khiến hắn không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.
'Phù văn khốn trận!'
Theo tiếng quát lớn, phù văn dưới chân hắn nhúc nhích, nhanh chóng lan khắp mặt đất, toàn bộ khu vực chiến trường bị bao phủ trong ánh sáng vàng.
Lâm Động định diễn hóa ảo ảnh, sau đó bản thể rút lui.
Nhưng lúc này, hắn cảm thấy cả thân thể nặng trĩu.
Nhìn xuống, hắn phát hiện khắp nơi đều bị ánh vàng bao phủ, diện tích cực lớn, tấn công không phân biệt.
Bất cứ thứ gì rơi vào trận pháp phù văn đều sinh ra lực hút xuống, càng lúc càng mạnh, trọng lực tăng lên gấp mấy trăm lần.
Nhưng Lâm Động thể phách cường hoành, hoàn toàn có thể chịu đựng được.
Chỉ là khả năng hành động chậm chạp hơn.
Loại lực lượng phù văn này vẫn không thể khinh thường.
Lâm Động chống đỡ thi vực, triệt tiêu uy lực phù văn, nhảy lên định tạm thời rời khỏi phạm vi trận pháp.
"Chạy đi đâu?"
Sơn Thần phẫn hận, vung cự thủ chắn trước mặt Lâm Động, rồi chụp tới.
Trước mắt Lâm Động, tựa như một bức tường đá chắn ngang trời.
Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó, thân thể Sơn Thần rung chuyển ầm ầm, bắt đầu phân giải thành từng khối đá lớn, lơ lửng giữa không trung.
Mỗi khối đều được gia trì phù văn.
Trông có chút huyền diệu, ẩn chứa sức mạnh kinh thiên.
"Gã này... quả nhiên không phải tự nhiên hình thành."
Lâm Động liếc nhìn.
Tựa như ngàn vạn Thần Ma đứng bên cạnh, vây hắn vào giữa.
Rõ ràng, phù văn trên mặt đất chỉ là một phần của khốn trận, Sơn Thần biến thành những tảng đá phù văn khổng lồ, nhanh chóng tụ lại về phía Lâm Động.
Oanh! Oanh! Oanh! Oanh!
Tiếng vang vọng truyền đến, những tảng đá chồng chất lên nhau.
Lâm Động không có chỗ trốn, nhanh chóng bị bao bọc bên trong.
Hắn nén thi vực lại phạm vi cực nhỏ, chống cự lại lực ép.
Chẳng bao lâu, hắn hoàn toàn bị nhấn chìm trong bóng tối...
Từ bên ngoài nhìn vào, những tảng đá chồng chất thành hình tròn, như một cái lồng giam.
Nhưng điều khiến đám thi kinh ngạc là, bề mặt quả cầu đá phù văn nhúc nhích, liên kết thành những đường vân kỳ lạ, mỗi khối đá đều vừa vặn, như một trò chơi ghép hình hoàn chỉnh.
Những đường vân đó lấp lánh ánh sáng, đường như tạo thành một trận pháp mới.
"Đây là năng lực gì?"
"Cảm giác huyền diệu quá, như thể mọi thứ đều được thiết kế tỉ mỉ vậy."
"Lão đại bị nhốt bên trong, cái này còn đánh được nữa không?"
"... "
Đám thi bắt đầu lo lắng.
Hóa ra Sơn Thần này cũng có bản lĩnh, có thể giằng co với Lâm Động lâu như vậy, còn có thể phản kích hữu hiệu, quả là hiếm có.
Đánh giá tổng thể... mạnh hơn tất cả kẻ địch trước đây!
Sơn Thần thi triển khốn trận, dùng chính mình làm vật chứa, phong ấn Lâm Động bên trong, phù văn trên bề mặt càng lúc càng rực rỡ, tỏa ra ánh sáng vàng chói mắt.
Hình ảnh trước mắt hoàn toàn là một mặt trời nhỏ.
Bên trong rung chuyển ầm ầm, dường như muốn nghiền nát thứ gì đó, đồng thời ánh sáng càng thêm chói mắt, mọi thứ trong thiên địa đều mất đi màu sắc vì nó.
"Thần tích... đây là thần tích!"
"Sức mạnh vĩ đại thật kinh người, đó chính là hào quang của Thần!"
"Lần này chắc chắn tiêu diệt được Thi Vương rồi."
"... "
Bầy dị thú cảm khái, thậm chí có vài con nằm rạp xuống đất, mắt lộ vẻ thành kính, không kìm được mà cúi lạy.
Chúng tắm mình trong ánh sáng vàng phù văn, thực sự có cảm giác thánh khiết.
Chỉ là niềm vui ngắn chẳng tày gang, một cảnh tượng quái dị xuất hiện, phá vỡ sự thần thánh đó, từ kẽ đá hé ra.
Màu đỏ dần đậm, như máu tươi, bò đầy kẽ đá, khí tức hủy diệt tràn ngập.
"Đó là cái gì? ? ?"
Toàn bộ sinh linh ở đó đều rùng mình, có một dự cảm rằng sự hủy diệt sắp ập đến.
Hồng quang từ khe hở chui ra, hòa lẫn với kim quang.
Mặt trời mới mọc tươi đẹp ban đầu, giờ như mặt trời máu.
Dao động nóng bỏng càng lúc càng nghiêm trọng.
"Oanh!"
Một giây sau, tiếng nổ long trời lở đất vang vọng, năng lượng khủng khiếp bộc phát.
Một cột huyết khí đỏ rực phóng lên tận trời, xé tan tầng mây.
Những hòn đá ban đầu bao bọc chặt chẽ cũng bị đánh tan, phù văn trên đó lúc sáng lúc tối, như bị trọng thương.
Trong làn huyết khí, bóng dáng Lâm Động xuất hiện trở lại.
Hắn đã mở ra giai đoạn thứ ba – huyết tế!
Trải qua vô số tỉnh hạch chồng chất, không ngừng tiến hóa, Lâm Động bây giờ càng thêm cường đại, năng lực huyết tế cũng tăng cường theo, hơn nữa tăng theo cấp số nhân.
Trong làn huyết khí, Lâm Động hóa thành một bóng đen.
Như ác ma từ vực sâu.
Sơn Thần trước mắt căn bản không phải sinh vật gốc Cacbon, nhưng lại có tư duy độc lập, đoán chừng linh thức này giấu trong một khối đá nào đó.
"Vậy thì đập nát hết chúng đi..."
Lâm Động lao lên, giơ tay thể hiện uy lực của một quyền.
Dưới sự gia trì của huyết tế, uy lực cường đại đến khó tin.
Cả bầu trời rung chuyển, như tận thế giáng lâm.
Hai khối đá lớn bị quyền phong bao phủ, run rẩy không ngừng, phù văn trên đó lúc sáng lúc tối, như sắp vỡ tan bất cứ lúc nào.
Đến cả ánh sáng vàng trên mặt đất cũng bắt đầu tán loạn cực nhanh...