Sau khi đưa vũ khí về chỗ tránh nạn, Trình Lạc Y và những người khác lập tức quay lại chỗ phi hành khí.
"Mấy người còn đi đâu vậy?" Trần Mộc Ngôn hỏi.
"Đi đưa đao cho một Thi Vương."
Trình Lạc Y giải thích.
Trần Mục Ngôn hiểu ý, cảm thấy dịch vụ này rất chu đáo. Vũ khí quý giá như vậy, đích thân áp tải mới yên tâm.
Trình Lạc Y đặn đò:
"Ở nhà trông coi cẩn thận nhé, coi chừng tổ chức Hắc Bọ Cạp."
Nói xong, cả đám lại lên phi hành khí.
Trần Minh thở dài:
"Ai da, sao tôi cứ có cảm giác như đang làm chuyển phát nhanh thời mạt thế thế này?"
...
Ở một hướng khác, đám tiểu đệ của Lâm Đông đã xuất phát, tiến vào vùng biên giới cánh đồng tuyết mênh mông. Vì tìm Thi Vương, họ chia nhau ra.
Chiêu Phong Nhĩ và Tứ Đại Bá Chủ đương nhiên đi chung một tổ.
Bốn thi tiến bước trên cánh đồng tuyết bao la. Chiêu Phong Nhĩ vẫn giữ tư thế "lê đất", đi qua lớp tuyết trắng xóa, để lại một đường rãnh sâu.
Chung quanh, Truy Tôm và những thi khác đảo mắt nhìn quanh, miệng lẩm bẩm:
“Răng cửa lớn, râu dài, rốt cuộc ở đâu? Mau ra đây cho ta.
Tiếc rằng, cánh đồng tuyết quá rộng lớn, tìm một con zombie chẳng khác nào mò kim đáy biển.
Đầu Tàu lên tiếng hỏi:
"Tai ca, nghe thấy động tĩnh gì không?"
"Không có, ngoài tiếng của tụi mình, chẳng có động tĩnh gì khác."
Chiêu Phong Nhĩ đứng thẳng người, vỗ vỗ tuyết đọng trên đôi tai lớn, đảo mắt quan sát xung quanh.
Địa thế nơi này không bằng phẳng, có những ngọn núi cao thấp nhấp nhô, phủ đầy tuyết dày. Trên đỉnh một số ngọn núi, thỉnh thoảng lại vọng đến tiếng gầm gừ của zombie.
Đó là đám tiểu đệ Thiết Ngưu, đứng ở vị trí cao để phòng ngừa zombie ngoại cảnh tấn công, canh phòng nghiêm ngặt.
"Xem ra ở đây không có rồi, chúng ta phải đi tiếp thôi." Chiêu Phong Nhĩ nói.
"Ừa ừa, đi!"
Truy Tôm và những thi khác đồng thanh đáp.
Càng đi về phía trước, càng gần đường biên giới, khả năng gặp zombie ngoại cảnh càng cao, đồng nghĩa với việc nguy hiểm hơn.
Dần dần, xác chết trên tuyết xuất hiện nhiều hơn, có zombie ngoại cảnh, có cả tiểu đệ Thiết Ngưu, đó là dấu vết của những trận chiến đã qua.
Máu nâu đen nhuộm loang lổ trên nền tuyết trắng, nay đã đông thành băng, trông rất đáng sợ.
"Cảm giác nơi này nguy hiểm quá, rất có thể chúng ta sẽ chạm trán zombie ngoại cảnh." Truy Tôm phân tích.
“Nói thừa, chúng ta đang đi tìm zombie ngoại cảnh mà, không chạm trán thì tìm kiểu gì?”
Mê Vụ nói.
"Hả? Ngươi nói cũng có lý!"
Truy Tôm tỏ vẻ bừng tỉnh ngộ.
Họ bước đi trên tuyết mênh mông, một chân lún sâu, một chân nông choẹt. Gió lạnh thấu xương thổi qua, thỉnh thoảng cuốn lên những trận tuyết bay.
Nhìn về phía trước, họ sắp đến đường biên giới.
Chiêu Phong Nhĩ bỗng khựng lại, đôi tai lớn giật giật, lắng nghe âm thanh xung quanh.
"Anh em, hình như có động tĩnh!"
"Thật hay giả? Thi Vương mà chúng ta tìm sắp xuất hiện rồi sao?"
Đôi mắt hung dữ của Truy Tôm lóe lên.
“Khó nói lắm, đi, qua xem sao.”
Chiêu Phong Nhĩ lội tuyết, uốn éo uốn éo đi về phía phát ra âm thanh.
Ba thi còn lại lập tức đuổi theo.
Không xa đó, có một đám zombie đang tụ tập, số lượng không ít, chừng hơn nghìn con.
Rõ ràng, chúng đang định xâm nhập Long Quốc để quấy phá.
Dẫn đầu là một Thi Vương vạm vỡ, cường tráng, đầu trọc lóc, những mạch máu đen nổi lên trên da đầu như rễ cây chằng chịt.
Răng nanh của nó sắc nhọn, trông đặc biệt hung tợn.
"Nghe nói lãnh địa Mắt Đỏ có rất nhiều loài người, chúng ta sẽ xông thẳng vào hang ổ của chúng!"
"Loài người... Ta yêu loài người nhất!"
Đám tiểu đệ phấn khích.
Đương nhiên, cũng có không ít tỉnh nhuệ thần trí tương đối cao.
"Lão đại, thủ hạ Mắt Đỏ rải rác khắp cánh đồng tuyết, đứng trên đỉnh núi canh gác nghiêm ngặt, khó mà lọt qua được."
"Hừ! Ai bảo là phải đi qua cánh đồng tuyết? Muốn tìm loài người, chúng ta phải đi đường khác!"
Thi Vương đầu trọc nói.
"Ồ?"
Đám tiểu đệ nhìn nhau ngơ ngác, "không đi đường thường”. vậy đi đường nào?
Thi Vương đầu trọc vung tay:
"Đi theo ta!"
Một đám zombie lũ lượt kéo nhau đi theo Thi Vương, những bóng hình ô trọc nổi bật trên nền tuyết trắng xóa.
Lúc này, ở một sườn dốc, bốn cái đầu từ từ nhô lên khỏi tuyết.
“Nhìn kìa! Nhìn kìaf Toàn là zombie ngoại cảnh!” Chiêu Phong Nhĩ kinh ngạc thốt lên.
"Đúng vậy, tìm xem có con nào răng cửa lớn không!"
Truy Tôm vội nói.
Họ quan sát kỹ lưỡng, đội ngũ zombie phía trước tiến lên chậm chạp. Vì ở quá xa, họ không nhìn rõ răng...
Nhưng theo như miêu tả của Quạ huynh, Thi Vương đó có vóc dáng tương đối thấp, dù ở trong đám thi triều cũng sẽ dễ nhận ra.
Nhưng Chiêu Phong Nhĩ quan sát một vòng, vẫn không thấy con thi nào có đặc điểm phù hợp.
"Hình như không có nhỉ!" Truy Tôm gãi đầu.
"Đâu dễ tìm vậy."
Chiêu Phong Nhĩ cũng không thất vọng, chuyển giọng nói: "Zombie ngoại cảnh tụ tập ở đây, chắc chắn không làm chuyện tốt lành gì."
"Xem hướng chúng tiến lên, chắc chắn là muốn xâm lấn Long Quốc để quấy phá."
Mê Vụ phân tích.
Bốn thi quyết định lặng lẽ theo sau.
Họ khi thì nằm rạp xuống tuyết, khi thì trốn sau tảng đá, kỹ năng theo dõi rất thuần thục, không bị phát hiện.
Thi Vương đầu trọc quả thật không đi đường thường... Nó dẫn đám tiểu đệ đến chân một ngọn núi tuyết, phía trước không còn đường đi.
Đám tiểu đệ thấy vậy, vô cùng khó hiểu.
"Lão đại, chúng ta không phải xâm lấn lãnh địa Long Quốc sao? Đến đây làm gì?”
"Đừng nóng vội, các ngươi cứ đào tuyết ở đây trước đi!"
Thi Vương đầu trọc ra lệnh.
"Vâng..."
Đám tiểu đệ không hiểu chuyện gì, nhưng không dám cãi lệnh, vội vàng chạy đến chân vách đá đào tuyết.
Vì gió lạnh thổi tuyết đến đây, tuyết đọng rất dày và nặng.
Đám zombie hăng hái làm việc.
Chẳng bao lâu sau, Chiêu Phong Nhĩ và ba thi kia cũng đến, thấy cảnh tượng đào tuyết, họ tò mò.
"Làm gì vậy? Ngu thi dời núi à? Chẳng lẽ zombie ở cánh đồng tuyết đều kỳ quái như vậy?"
"Có thể chúng muốn đào núi, mở ra một con đường nhập cảnh mới."
“Có xuấn đến thế không?”
"... "
Bốn thi tò mò quan sát.
Đám thi triều kia rất kiên trì, đào nha đào nha đào trong đống tuyết trắng...
Sau một hồi lâu, tuyết được dọn sạch.
Trên vách đá lạnh lẽo xuất hiện một cái lỗ đen ngòm, đường kính khoảng 1m5, bên trong gió lạnh thổi ra, không nhìn rõ thông đến đâu.
"Lão đại, sao lại có cái hang ở đây?" Đám tiểu đệ lộ vẻ kinh ngạc.
"Đương nhiên rồi, đây là đường tắt vào Long Quốc mà ta cố ý tìm chuột chũi đào, hơn nữa còn không bị những zombie canh gác kia phát hiện."
Thi Vương đầu trọc giải thích.
"Lợi hại nha."
Đôi mắt hung dữ của đám zombie tiểu đệ lóe lên, nghĩ đến việc đi đến đầu kia của địa đạo có lẽ sẽ thấy loài người, nên chúng vô cùng kích động.
"Xông lên! Tấn công!"