Bên ngoài chiến trường, danh tiếng Minh Long đang lên như điều gặp gió, dù chưa đạt tới thực lực của một bất tử tộc, nhưng khí thế lại bức người.
Lũ Zombie cấp thấp bị chấn nhiếp, không dám bén mảng đến gần.
Trong chốc lát, một vùng chân không hình thành quanh hắn.
"Các huynh đệ, xông lên!"
Minh Long hét lớn một tiếng, dẫn đầu mấy Đại Thi Vương, cùng đoàn đoàn lớp lớp thi triều, tiếp tục tiến công.
Vô số đây leo bị xé nát, phấn hoa vương vãi đầy đất, tất cả đều bị chà đạp.
Ngay cả đảo quốc Thiết Tam Giác, cùng hoang mạc Song Tử Tinh, cũng liên tiếp bị bọn hắn bức lui.
Hồ Lai thở dài, thầm nghĩ lão đại nói mạnh cũng chưa chắc đã mạnh thật.
"Giờ thì biết cái danh 'đại ca bất tử tộc' đáng giá bao nhiêu chưa hả?"
Đúng lúc này, phía trước vang lên một loạt âm thanh xé gió, một lưỡi trảo sắc bén xé toạc không khí, lao thẳng đến Minh Long mà tấn công.
Tiểu Bát chăng quan tâm, không hề né tránh, tiếp tục xông lên.
Minh Long giật mình, vội vàng nghiêng đầu tránh né, trảo nhận sượt qua mặt hắn, suýt chút nữa thì trúng, vài sợi tóc bị chém đứt.
"Nguy hiểm thật!"
Chưa kịp thở phào, một luồng khí tức hung hãn lại ập đến.
Minh Long quay đầu nhìn lại, đồng tử co rút, phát hiện vẫn là Tiểu Bát, tốc độ của ả quá nhanh, trảo nhận sắp sửa chém tới lần nữa.
Lần này, khó mà trốn tránh, Minh Long nắm tay thành quyền, đưa tay nghênh đón.
"Ông ——"
Cả hai va chạm, phát ra một tiếng kim loại rít lên chói tai, Tiểu Bát lùi lại, một tay chống xuống đất, vững vàng đáp xuống.
Nhưng khi nhìn lại, lưỡi dao hợp kim trên cánh tay phải vẫn còn run rẩy, rung động liên hồi, kêu lên những âm thanh chói tai.
Loại vật liệu hợp kim này, ở Lam Tinh được xem là đỉnh cấp, vô cùng kiên cố, nhưng với cường độ chiến đấu hiện tại, xem ra có chút không đủ.
Trên nắm tay Minh Long cũng xuất hiện vài vết cắt, nhưng với cơ thể cường hãn của Thi Vương, chúng nhanh chóng khép lại.
"Gã này..."
Dù đòn vừa rồi hắn nhỉnh hơn một chút, nhưng toàn bộ quá trình vô cùng nguy hiểm.
Minh Long vẫn không dám khinh thường.
Thấy Tiểu Bát đứng lên lần nữa, hắn lập tức ngưng thần đề phòng, tập trung cao độ, luôn cảnh giác trước tốc độ chí mạng kia.
“Vẫn là để ta đi."
Ngay lúc Tiểu Bát sắp tấn công lần nữa, bên tai ả bỗng vang lên một giọng trầm.
Thân ảnh Lâm Đông từ trong hư không bước ra, ánh mắt liếc nhìn trảo nhận trên cánh tay phải của ả, cảm thấy cần phải thay mới rồi.
Giáng lâm xuống Tổ Tinh, mọi thứ đều phải bắt đầu lại.
Vẫn còn rất nhiều việc cần phải hoàn thành...
Tiểu Bát nghe vậy liền không còn vẻ hung hãn, chậm rãi cúi đầu, thái độ vô cùng cung kính, thân hình lùi về phía sau.
Lâm Đông đứng trước mặt Minh Long.
Các Thi Vương còn lại thấy vậy, đều lộ vẻ phấn khích.
"Lão đại ra tay rồi!"
"Hai đại bất tử tộc quyết đấu sao?"
"Chúng ta nhất định sẽ thắng."
"..."
Chiêu Phong Nhĩ quan sát chiến trường, vẫn giữ bộ dáng "bày mưu tính kế".
Thấy tình thế hiện tại, hắn càng ra vẻ nắm chắc phần thắng trong tay.
"Được rồi, chiến đấu kết thúc."
“Thật á?”
Đại Tráng bên cạnh tò mò hỏi.
Chiêu Phong Nhĩ nhếch miệng cười.
"Đương nhiên thật, không tin cứ chờ mà xem..."
"..."
Giữa sân, thi vực lực lượng của Lâm Đông bắt đầu trào dâng, khí thế không ngừng tăng lên, uy áp bá chủ cường hãn, như thủy triều lan tràn bao trừm toàn bộ chiến trường.
Hồ Lai trợn tròn mắt, lập tức nhận ra hắn.
"Lão đại, chính là hắn, kẻ quấy rối lãnh địa của chúng ta!"
"A ha, để ta xử hắn!"
Minh Long lên tiếng, được tinh thần lực gia trì, khí thế quanh hắn cũng không hề yếu, có chút tư thế "lá kim so với cọng râu".
Hắn nhìn Lâm Đông, cảnh cáo:
"Ngươi chắc chắn muốn giao chiến với ta? Tiến hóa đến trình độ này, đâu phải dễ dàng gì, đừng vì nhất thời xúc động, mà làm ra chuyện hối hận."
"Nói nhiều quá..."
Lâm Đông lạnh nhạt đáp.
"Ngươi... Vậy được thôi!"
Minh Long nghiến răng, tên đã lên đây, không bắn không được, không còn gì để thương lượng.
Khí thế quanh người hắn chấn động, phóng người lên, chủ động xông lên trước, một tay nắm đấm, từ giữa không trung giáng xuống.
Quyền phong gào thét, không khí rung chuyển theo.
"Quá chậm..."
Lâm Đông thấy vậy ngạc nhiên, sức mạnh của đòn này, rõ ràng không tương xứng với khí thế của hắn.
Chắng lẽ là đòn thăm đò?
Cẩn thận thật...
Lâm Đông thầm phân tích, một sợi huyết khí dâng lên trong cơ thể, cũng không cần dùng toàn lực, cứ tấn công thăm dò.
Trong biển thi vực cuồn cuộn, hắn giơ quyền nghênh đón, đối cứng một đòn.
"Ầm ầm!"
Một tiếng nổ vang vọng, năng lượng khủng khiếp bùng nổ, một luồng khí lãng quét sạch bốn phía, núi đá vỡ vụn trên đường đi.
Nhưng Minh Long chỉ cảm thấy như đánh vào tường đồng vách sắt, ngay sau đó một cỗ lực lớn ập đến, cẳng tay hắn "rắc" một tiếng, gãy thành nhiều khúc, xương trắng hếu lộ ra.
Thân thể như bị tàu hỏa đâm phải, bay ngược ra sau, lăn lộn mấy chục vòng trên mặt đất, vạch ra một rãnh sâu hoắm, mới dừng lại được...
Đám thi thấy cảnh tượng trước mắt, đều ngây người.
Nhất là đám Hồ Lai.
“Chuyện gì xảy ra?”
"Lão đại bị đánh bay!"
"Dù hắn không phải bất tử tộc, chênh lệch cũng không lớn đến vậy chứ?"
"..."
Lâm Đông nhìn nắm đấm của mình, trong lòng cũng có chút kinh ngạc.
Thi Vương này yếu quá vậy?
Nhưng nghĩ lại, hắn hiểu ra, gã ta căn bản chưa đạt tới cấp độ SSS, chỉ là có thể giả vờ tạo ra khí tràng mạnh mẽ.
Loại năng lực này, có thể xem là một kiểu ngụy trang, nhiều loài sinh vật đã tiến hóa ra những khả năng tương tự.
Lâm Đông nhớ có loài bướm cú mèo, khi mở cánh ra, sẽ tạo thành hình mặt cú mèo, để dọa lũ săn mồi.
Năng lực của Minh Long cũng gần giống vậy.
"Thằng hề thăm dò hang chuột, giả danh săn thú."
Lâm Đông lẩm bẩm, không khỏi có chút thất vọng, vốn còn muốn đi săn vài tinh hạch cao cấp, xem ra lại phải tìm khắp nơi rồi...
Quả nhiên, đâu dễ săn được bất tử tộc chân chính...
Bên kia, Minh Long nằm rạp trên mặt đất, lòng tràn đầy kinh hãi, ngay khi vừa tiếp cận, hắn đã cảm thấy một áp lực vô cùng lớn.
Uy áp đến từ kẻ bề trên, khiến linh hồn hắn run rẩy.
Chỉ khi đối mặt với Thi Vương đỉnh cấp, hắn mới có cảm giác này!
"Lão đại, ngài sao rồi?"
Hồ Lai và đám thi chạy tới, vô cùng lo lắng.
Không ngờ vừa đối mặt, đã bị đánh thảm hại thế này.
Cả cánh tay đều bị đánh nát...
“Đại ca, sao lại thế này? Dù ta là giả, chênh lệch cũng không nên lớn đến vậy chứ?”
"Bởi vì... hắn là thật!"
Minh Long nghiến răng, khó khăn lắm mới thốt ra được mấy chữ.
Đám Hồ Lai giật mình, thần sắc ngây dại, thậm chí nghi ngờ thính giác có vấn đề.
"Lão đại, ngài đang nói gì vậy?"
"Đúng đó, cái gì là thật? Ý là gì?”
"..."
Minh Long gắng gượng bò dậy, vết thương trên cánh tay đang chậm rãi khép lại, nhưng nỗi kinh hoàng trong lòng lại càng thêm mãnh liệt.
"Ta nói... hắn là bất tử tộc chân chính!"