Đám quỷ thi như lũ chó điên lao vào người đại hán, răng sắc nhọn cắn xé, máu tươi văng tung tóe. Đại hán thậm chí còn chưa kịp kêu thảm đã bị nhấn chìm trong biển xác sống.
Mấy người chứng kiến cảnh tượng đó kinh hoàng tột độ.
"Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?"
Tình huống trước mắt vượt quá hiểu biết của họ, nhưng không khó đoán ra, đây là một con quỷ thi!
Tiểu Khiết bị thương, trước đó được đại hán chiếu cố không ít, không ngờ hắn lại chết thảm như vậy.
“Chắc chắn là do cái giọng nói kia, nó có khả năng mê hoặc lòng người!”
"Ồ, xem ra ngươi cũng hiểu biết đấy."
Giọng nói kia lại vang lên trong bóng tối.
Nhưng câu tiếp theo khiến người ta rùng mình.
"Ngươi biết quá nhiều, nên dùng dao của mình, cắt lấy miệng mình đi."
Tiểu Khiết nghe xong lời đó, trong thoáng chốc thất thần, sắc mặt trở nên ngơ ngác.
Ngô Anh Triết thấy vậy, lập tức nhận ra có điều chẳng lành.
"Đừng!"
Nhưng lời khuyên can của anh không có tác dụng.
Chỉ thấy Tiểu Khiết rút con dao găm thon dài, há miệng rồi không chút do dự đâm vào.
Phập!
Tiếng kim loại và xương cốt ma sát vang lên, lưỡi dao sắc nhọn từ phía sau gáy xuyên ra, xuyên qua toàn bộ đầu, thi thể run rẩy vài cái rồi ầm ầm ngã xuống đất.
Cô ta cứ như vậy nuốt dao tự sát.
Ngô Anh Triết và những người khác trợn mắt, ngoài kinh hãi còn là nỗi hoảng sợ vô tận.
Lâm Đông chứng kiến cảnh này, trong lòng cũng thấy kỳ lạ, bất giác dừng bước, ánh mắt hướng về phía bóng tối thăm dò.
Từ trong bóng đêm như mực, một thân ảnh chậm rãi bước ra.
Đó là một thanh niên, sắc mặt trắng bệch, vài sợi tóc mái rủ xuống trán, che khuất đôi mắt, tạo cho người ta cảm giác phóng túng, bất cần.
Khóe miệng hắn hơi nhếch lên, lộ ra hai chiếc răng nanh sắc nhọn, nở một nụ cười với đám người.
"Chào mọi người."
"Hả..."
Ngô Anh Triết và đồng đội giật mình, cảm giác bất an trong lòng càng thêm mãnh liệt. Không còn nghỉ ngờ gì nữa, đây là một Thi Vương.
Hơn nữa thực lực quỷ dị và cường hãn!
Ánh mắt Thi Vương đảo qua, dường như có chút bất mãn, nụ cười từ từ tắt lịm, thần sắc trở nên băng lãnh, sát khí bừng bừng.
"Mấy người sinh ra đã không biết cười à? Thật bất lịch sự, hay là để ta xé toạc khóe miệng của các ngươi ra nhé..."
"Ngươi... im miệng đi!"
Ngô Anh Triết vội vàng ngăn cản, bởi vì anh đã nhận ra, hắn lại đang sử dụng năng lực trong bóng tối!
Nhưng không thể ngăn cản được, chỉ có thể trơ mắt nhìn thảm kịch xảy ra.
Một đồng đội nam phía sau, như bị mê hoặc, hai tay kéo lấy khóe miệng của mình, ra sức xé sang hai bên.
Sau đó, một cảnh tượng tàn nhẫn diễn ra...
Đám người kinh hãi nhìn người đồng đội vừa kề vai chiến đấu, kết thúc sinh mạng của mình bằng một cách cực kỳ đẫm máu.
Một cảm giác bất lực sâu sắc ăn mòn tâm can họ.
Đây rốt cuộc là năng lực gì?
Lời nói có sức mạnh như pháp thuật sao?
Tại sao lời hắn nói, người khác đều làm theo?
Nếu thật là như vậy, thì quá kinh khủng...
“Nếu lát nữa tôi cũng trúng chiêu, xin mọi người giết tôi đi, tôi không muốn chết như vậy đâu." Cô gái cuối cùng trong đội, mang giọng nghẹn ngào sợ hãi nói.
Những người còn lại, trong lòng tràn ngập bi thương.
Đêm dài dằng dặc này, định sẵn sẽ là một đêm khó quên, số quỷ thi họ nhìn thấy đêm nay còn nhiều hơn cả đời người bình thường nhìn thấy.
"Tuyệt đối là cấp cao..."
...
Một bên, Lâm Đông bình tĩnh quan sát Thi Vương trước mặt, thực lực ít nhất là cấp S.
Hơn nữa quả thật quỷ dị.
Đương nhiên, đây không phải là năng lực "ngôn xuất pháp tùy" như Ngô Anh Triết nghĩ, mà là một dạng thôi miên, dùng âm thanh làm môi giới, truyền tải tinh thần lực, đạt tới hiệu quả giết người.
Có chút tương tự với tiếng đàn khống chế tinh thần của Thi Vương kia, nhưng mạnh hơn rất nhiều.
"Này, đừng dọa mấy đứa trẻ."
Lâm Đông lên tiếng.
Thi Vương xoay đầu lại, ánh mắt chạm nhau, hắn lại nở nụ cười.
"Suýt chút nữa quên mất, ngươi mới là khách chính. Tự giới thiệu một chút, ta tên Toạc Mồm, một trong tứ đại chiến tướng của Tỉnh Thành, lũ Zombie trong lãnh địa gọi ta là Thi Ngữ Giả."
"Đây là di ngôn sao?"
Ánh mắt Lâm Đông bình tĩnh, không ngờ Thi Vương cấp chiến tướng của Tỉnh Thành cũng dám một mình xuất hiện trước mặt mình.
Tiêu điệt hắn trước, làm suy yếu sức chiến đấu tổng thể của chúng.
Toạc Mồm không hề sợ hãi, tinh thần lực phát tán càng kịch liệt, chậm rãi hé miệng, nói với Lâm Đông những lời tử vong.
"Ta chỉ muốn cho ngươi chết một cách minh bạch thôi, nên ngươi nhanh chóng đi chết đi."
Dứt lời, xung quanh lập tức im lặng.
Ngô Anh Triết và đồng đội vô cùng căng thẳng, nhìn chằm chằm, bởi vì đây là cuộc đấu giữa hai Thi Vương, không biết Lâm Đông có giống như đồng đội của họ, nghe xong lời kia rồi tự sát hay không.
Nhưng Lâm Đông đứng tại chỗ, từ đầu đến cuối lặng lẽ nhìn hắn, không hề có bất kỳ động tác nào, bởi vì với tỉnh thần và ý chí của anh, Toạc Mồm hoàn toàn không thể thôi mưên được.
Thấy anh không có triệu chứng gì.
Toạc Mồm đột nhiên cảm thấy xấu hổ, ngượng ngùng cười trừ, gãi đầu nói.
"Thôi vậy, vừa rồi ta chỉ đùa thôi."
"Ồ, nhưng ta thì nghiêm túc."
Trong mắt Lâm Đông lóe lên ánh đỏ, thi vực kinh khủng lan tỏa, không khí xung quanh rung chuyển dữ dội, mặt đất rung động, vết nứt lan tràn.
Đồng thời thân hình lóe lên, trực tiếp xông lên phía trước.
Toạc Mồm nhìn thấy khí tức hủy diệt trước mắt như núi lở biển gầm, sức mạnh cường tuyệt đánh tới.
"Này, có cần phải nóng nảy vậy không?"
Hắn lẩm bẩm trong lòng, ý niệm tinh thần lực bùng nổ, như một cơn bão táp, chống cự lại thi vực kinh khủng.
Là một quỷ thi cấp S, tỉnh thần lực của hắn đương nhiên không yếu, nhưng so với Lâm Đông, vẫn còn kém hai bậc.
Tinh thần lực bị thi vực áp chế, đều bại lui, bắt đầu phản phệ đại não, một cảm giác đau như kim châm truyền đến.
"Mạnh thật!"
Toạc Mồm nhíu mày, thấy trường đao của Lâm Đông chém tới, chỉ có thể cố nén đau đớn, thân thể lướt ngang tránh né.
Nhưng thể phách và phản ứng của hắn, so với Lâm Đông càng không cùng đẳng cấp.
"Về sau khiêm tốn một chút."
Lâm Đông thu hồi lực bổ xuống của trường đao, cổ tay xoay chuyển, đổi thành quét ngang, ngọn lửa mãnh liệt bùng cháy trên lưỡi đao, như sao băng rơi xuống, mang theo một dải đuôi lửa dài, vạch ra một đường màu sắc lộng lẫy.
Toạc Mồm tránh không kịp, ánh mắt trở nên ai oán.
Nhưng trường đao đã chém vào cổ hắn, không hề gặp trở ngại, quét ngang qua...
"Mạnh đến vậy sao?"
Ngô Anh Triết và đồng đội nhăn mũi, mắt lộ vẻ kinh ngạc, Toạc Mồm, người được gọi là một trong tứ đại chiến tướng của Tỉnh Thành, năng lực cực kỳ quỷ dị, ngược sát nhân loại chỉ bằng lời nói.
Nhưng Thi Vương cường đại như vậy.
Trước mặt Lâm Đông chỉ chống cự tượng trưng một chút, sau đó bị chặt đứt cổ, hoàn toàn không có sức đánh trả.
"Thi Vương chết rồi..."
"Chúng ta có thể sống sót sao?"
“Nhân lúc này mau trốn đi!”
"..."
Những người còn sót lại, lại lần nữa nhen nhóm hy vọng.
Nhưng Lâm Đông vẫn đứng tại chỗ, không hề có ý định rời đi, bởi vì anh đã phát giác ra sự khác thường, vừa rồi Toạc Mồm kia, không hề chân thực.
Trường đao chém qua cổ hắn, thân thể lại tan biến như sương mù.
"Là một Thi Vương cấp 5, lại là một trong tứ đại chiến tướng của Tỉnh Thành, hăn là sẽ không phạm sai lầm cấp thấp là đến một mình đối đầu với mình."
Lâm Đông ngẩng đầu nhìn về phía bóng tối phía trước.
Rõ ràng những khí tức khác đang rục rịch.
Tất cả mọi thứ xảy ra đêm nay, dường như có chút thoát khỏi tầm kiểm soát.
Hơn nữa Lâm Đông cảm nhận được, xung quanh dường như có một nguồn năng lượng mờ mịt, không biết từ lúc nào đã bao phủ nơi này, im ắng và không có hơi thở.
“Là lĩnh vực.