Đám Thi Vương Ấn Độ tranh nhau chen lấn, tiến vào Long Quốc, ai cũng muốn giành lấy một phần.
Chúng lũ lượt kéo nhau trên cánh đồng tuyết trắng xóa, số lượng nhanh chóng lên đến mười lăm, mười sáu vạn. Trong số đó, Thi Vương đủ hình dạng, đi kèm còn có vô số Zombie thú.
Một thi triều quy mô lớn như vậy thật sự hiếm thấy, cảnh tượng vô cùng kinh động.
Có lẽ do quá nôn nóng, đám Thi Vương không hề để ý, trên bầu trời lúc này, những con quạ đen thỉnh thoảng lại sà xuống.
Đôi mắt đỏ ngầu của chúng lóe lên, từ trên cao quan sát thi triều, theo dõi sát sao mọi động thái.
Tựa như một tấm lưới lớn vô hình đang được giăng ra.
Những kẻ xông lên trước nhất vẫn là đám Thi Vương chân to thô kệch. Chúng vừa truy đuổi, vừa bỏ lại phía sau không ít đồng loại già yếu, tàn tật.
Việc tàn sát lặt vặt trên đường phần nào làm chậm tốc độ tiến công của chúng.
Chẳng mấy chốc, chúng cảm nhận được tiếng gầm thét chấn động từ phía sau, tuyết trắng cũng theo đó rung chuyển, như có thiên binh vạn mã đang lao tới.
Quay đầu nhìn lại, hóa ra là Thi Vương Khăn Trùm Đầu đang dẫn đầu thi triều đuổi đến.
"Bọn chúng đến nhanh vậy sao?”
Thi Vương chân to thô kệch thầm ngạc nhiên.
Đôi mắt hung tợn của Thi Vương Khăn Trùm Đầu lóe lên, nhìn chằm chằm vào hắn.
"Ngươi làm tốt lắm, xem như có công mở đường. Việc tiếp theo, cứ giao cho chúng ta."
"Ồ?"
Thi Vương chân to thô kệch được khen nhưng không mấy vưi vẻ, ngược lại cau mày.
Ý của Thi Vương Khăn Trùm Đầu rất rõ ràng: sau khi tiêu diệt xong đám mắt đỏ, chúng sẽ ở bên cạnh hưởng lợi, mọi chiến lợi phẩm đều thuộc về chúng.
Điều này khiến Thi Vương chân to thô kệch không phục, tự nhủ: giang sơn này là mình vất vả gây dựng, giờ bọn chúng đến hưởng sái?
"Không cần, cứ để ta tiêu diệt bọn chúng cho chắc ăn."
Nói xong, Thi Vương chân to thô kệch càng tăng tốc, đuổi theo hướng Thiết Ngưu đang chạy trốn.
Các Thi Vương khác hiểu rõ ý đồ của hắn, cũng không cam lòng tụt lại phía sau, nhao nhao xông lên.
Lúc này, Thiết Ngưu đã đến một vùng đồng trống. Hắn đột ngột dừng lại, ngước nhìn xung quanh. Địa thế nơi này khá thấp, lại có những ngọn núi tuyết dốc đứng bao quanh, tựa như một cái hố lớn.
"Tốt, nơi này không tệ, rất thích hợp làm nơi chôn thây cho lũ Zombie Ấn Độ kia."
Nói xong, hắn quay đầu lại.
Phía sau, các Thi Vương như Cồn Thép mắt đỏ rực, vô cùng phấn khích, bởi vì trận chiến thực sự sắp bắt đầu, chúng cuối cùng cũng không cần phải nhẫn nhịn, có thể thỏa sức giết chóc.
Chỉ lát sau, tiếng gào thét vang vọng cả đất trời, vọng lại trong thung lũng. Rõ ràng là đám Thi Vương Ấn Độ, dẫn theo hơn mười vạn thi triều đã đến gần.
Khoảng vài phút sau, những bóng dáng Zombie đầu tiên bắt đầu xuất hiện, như một cơn thủy triều đen ngòm, tràn vào lòng chảo.
Dẫn đầu là mấy Thi Vương Ấn Độ to lớn.
Phía sau chúng là những tinh nhuệ, vóc dáng vạm vỡ, nhanh nhẹn, nhảy nhót trên những tảng đá lớn, hoặc leo lên từ vách đá.
Và sau cùng là vô số Zombie thường, nhìn mãi không thấy điểm cuối, như một biển xác sống.
Chúng ồn ào náo động, không ngừng gầm gừ, khuôn mặt đẫm máu vô cùng kinh khủng.
Thi triều Ấn Độ tấn công, quả thực tạo cảm giác đại quân áp sát vô cùng cấp bách.
Nhưng Thiết Ngưu vẫn đứng sừng sững tại chỗ, không hề sợ hãi, đôi mắt đỏ quét qua, ngược lại mang vài phần khí chất của một bá chủ coi thường thiên hạ.
"Mắt đỏ, sao ngươi không trốn nữa?" Thi Vương Khăn Trùm Đầu hỏi.
"Đối phó các ngươi, cần gì phải trốn?"
Thiết Ngưu hỏi ngược lại.
Thi Vương Khăn Trùm Đầu lộ vẻ hung ác.
"Hừ! Ngươi bây giờ không còn là bá chủ như xưa nữa. Yêu con người, chỉ làm giảm bớt lệ khí của Thi Vương."
"Ta... khoan đã, ngươi nói gì cơ?"
Đôi mắt đỏ của Thiết Ngưu trợn trừng, nhanh chóng nhận ra điểm mấu chốt.
Thi Vương Khăn Trùm Đầu lặp lại.
"Ta nói ngươi yêu con người, chỉ làm giảm bớt lệ khí, ảnh hưởng đến sức chiến đấu!"
"? ? ? ?"
Thiết Ngưu lập tức ngây người, đám đàn em phía sau cũng im bặt, phàm là những kẻ đã tiến hóa có trí tuệ, đều lộ vẻ kinh ngạc.
Chuyện này là thế nào?
Thiết Ngưu hoàn toàn câm lặng. Việc mình yêu con người, sao lại lan truyền đến tận nước ngoài rồi?
Trong cả hoang nguyên, hơn mười vạn Zombie, không ít kẻ đã nghe chuyện này, chẳng khác nào công khai tử hình.
"Cái loa phường nào to thế?"
Đám Zombie Ấn Độ cũng bắt đầu bàn tán ầm ĩ, bởi vì chuyện Zombie yêu con người hoàn toàn vượt qua ranh giới chủng tộc, chẳng khác nào con người yêu thằn lằn.
"Loại chuyện này thật sự tồn tại sao?"
"Có lẽ. cũng có thể.”
"Thật là thiên hạ rộng lớn, chuyện gì cũng có!"
"... "
Không khí quyết chiến ban đầu bị chuyện này làm loãng đi phần nào.
Chỉ có Thiết Ngưu nghiến răng nghiến lợi, không ngờ bí mật của mình lại bị cả thế giới Zombie biết đến, sau này còn mặt mũi nào nữa?
Vì vậy, hắn lộ vẻ hung ác, định chủ động ra tay, giết người diệt khẩu!
"Anh em, nghiền nát bọn chúng!"
"Rống——"
Theo lệnh của hắn, phía sau vang lên tiếng gầm kinh thiên động địa, khiến những mảng tuyết đọng run rẩy.
Thậm chí ở dãy núi phía xa, còn gây ra tuyết lở quy mô nhỏ.
Vạn chúng Zombie hung hãn xông lên, và từ trong thung lũng phía sau, Zombie vẫn không ngừng tuôn ra.
Đó đều là đàn em của Thiết Ngưu, không phải già yếu tàn tật, mà ngược lại đều là tinh nhuệ. Khí thế lúc này rõ ràng khác biệt, mạnh mẽ hơn gấp bội.
"Ừm? Sao cảm giác có gì đó không đúng lắm?"
Thi Vương Khăn Trùm Đầu liếc nhìn, bởi vì thủ hạ của Thiết Ngưu cũng có đến mười vạn, thanh thế vô cùng kinh khủng.
Với thực lực này, đám chân to thô kệch làm sao đuổi được hắn?
Chăng lẽ có mai phục gì?
Nhưng đến nước này, hắn không còn đường lui nữa, vả lại đối diện chỉ là mười vạn thi triều, số lượng còn không bằng mình.
Cho nên, trận chiến này nhất định thắng!
"Tấn công theo ta!"
Theo tiếng gào thét của Thi Vương Khăn Trùm Đầu, đám Zombie phía sau nhao nhao cuồng nộ, chen chúc nhau chạy về phía trước.
Hai nhóm thi triều quy mô lớn lao vào nhau.
Những kẻ xung phong phía trước đều là tinh nhuệ, chúng cào xé, cắn xé, giẫm đạp lẫn nhau, cực kỳ hung tàn.
Máu đen văng tung tóe, tàn chi thịt nát bay tứ tung, nhanh chóng phủ kín mặt đất.
Toàn bộ lòng chảo đã biến thành một chiến trường đẫm máu cỡ lớn.
Nhưng trên đỉnh một ngọn núi tuyết, có một bóng người thẳng tắp đứng sừng sững. Người đó mặc áo khoác da lông trắng toát, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, vô cùng tuấn tú.
Mấy con quạ đen đen nhánh bay lượn xung quanh.
Đôi mắt lạnh lẽo của Lâm Đông nhìn chằm chằm vào cuộc tàn sát đẫm máu trong lòng chảo.
"Đã đến lúc thu lưới rồi..."
Hắn khẽ lẩm bẩm.
Đám Thi Vương Ấn Độ không hề hay biết, bên ngoài lòng chảo lúc này còn có một cảnh tượng kinh khủng hơn.
Gần năm mươi vạn thi triều đang tạo thành một vòng tròn, leo lên các ngọn núi tuyết, sắp sửa bao vây chúng bên trong.
Từ góc nhìn của Lâm Đông, trên những ngọn núi tuyết trắng xóa, lít nha lít nhít toàn là những chấm đen nhỏ. Trong số đó có mấy Thi Vương cấp S trở lên, cùng với vạn quân tinh nhuệ, bao gồm cả các loại Zombie thú.
Thi triều sát khí ngút trời, khí thế hung tợn ngập tràn. Tổng số lượng của chúng còn nhiều hơn số đang chém giết trong lòng chảo cộng lại.
Sau đó, những con quạ đen vờn quanh phía sau Lâm Đông lao đi như tên bắn, lao thẳng xuống chiến trường.
Thân ảnh Lâm Đông trong bộ áo trắng cũng biến mất.