"." Shiva trán nổi gân xanh, tức giận đến tím mặt, quay phất người đá một cước, hất văng gã đàn em lùn tịt về chỗ cũ.
"Ngươi làm cái gì đấy, ái da u ~~~"
Gã đàn em lùn ngồi bệt dưới đất, rên rỉ.
Toàn bộ công ty giờ phút này giăng đầy cạm bẫy, Shiva ngước nhìn tòa cao ốc trước mặt, lửa giận ngút trời không biết trút vào đâu.
Đã mất không ít đàn em, nàng đương nhiên không muốn bỏ cuộc.
"Xông vào cho tai”
Shiva nghiến răng nghiến lợi quát, quyết tâm nghiền nát mọi thứ bên trong, bất kể còn thứ gì chờ đợi.
Đám đàn em cũng sục sôi căm hờn, mặt mũi hung tợn, tỏa ra khí thế hung ác ngút trời, hận thù dâng cao ngùn ngụt.
Chúng sát khí đằng đằng, chuẩn bị chiến đấu kỹ càng rồi ào ào theo Shiva xông vào tòa cao ốc.
"Người đâu? Ra hết đây cho ta!"
“Chi giỏi giờ trò âm hiểm, có bản lĩnh gì?”
"Mau ra đây chịu chết!"
". . . ."
Đám Huyết tộc gào thét, nóng lòng muốn giết chóc.
Nhưng xung quanh im ắng như tờ, không một tiếng đáp lời.
“Hả? Sao không có động tĩnh gì?”
Đám Huyết tộc nhíu mày, đảo mắt nhìn quanh, phát hiện đại sảnh tầng một trống trải, chỉ vương vãi chút rác rưởi, đồ đạc có thể di chuyển đều đã bị dọn đi, ngay cả thùng rác cũng không tha.
Mặt Shiva đen như than, lửa giận vẫn hừng hực cháy.
Vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn sàng để đối phó với mọi tình huống, kết quả giờ chẳng có gì, không khỏi có cảm giác như đấm vào bị bông, trong lòng vô cùng khó chịu.
"Tìm cho ta!"
“Tuân lệnh!"
Đám Huyết tộc sau lưng đáp lời, ùa nhau xông vào bên trong, bắt đầu lục soát khắp nơi.
Bọn chúng tìm kiếm vô cùng cẩn thận, không bỏ sót một gian phòng nào, ngay cả bồn cầu cũng phải mở nắp ra xem.
Chỉ tiếc. . . Khắp nơi vắng tanh như chùa Bà Đanh.
Đến bóng ma cũng chẳng thấy.
Cả tòa cao ốc hơn hai mươi tầng, Huyết tộc không muốn bỏ qua bất kỳ dấu vết nào, tỏa ra khắp các tầng lầu.
Shiva cũng chăm chú cảm nhận, lùng sục mọi ngóc ngách, phát hiện trong không khí có vô số sợi nấm trắng trôi nổi.
Rõ ràng những bóng người nhìn thấy bên ngoài kia đều là nấm ngụy trang.
"Lão đại, ở đây căn bản không có ai, bọn chúng hình như trốn hết rồi!"
"Đáng ghét. . ."
Shiva nghiến răng ken két, cảm thấy vô cùng tức tối.
Đồng thời trong lòng hận thấu Liễu Bạch Nguyệt, cái gì mà địa điểm tốt chứ? Thậm chí hoài nghi ả ta cùng Thi Vương đối diện thông đồng, cố ý dẫn mình vào tròng.
Ngoài ra. . . còn có con nấm và đóa hoa Thi Vương kia, cũng đáng hận không kém.
Nhưng đúng lúc Shiva đang suy tư, trực giác nhạy bén mách bảo, nàng bỗng phát hiện một tiếng động nhỏ xíu.
"Hả? Có gì đó."
"Sao? Ở đâu?"
Đám đàn em mắt sáng rực lên, đảo mắt nhìn quanh, đang lo không có chỗ xả giận đây.
"Trên lầu!"
Shiva vừa nói xong, liền dẫn theo đám đàn em lập tức tiến lên lầu trên, xem rốt cuộc có cái gì.
Rất nhanh, nàng đến khu vực trung tâm của công ty, vốn nơi này trưng bày vài loại dụng cụ lớn, nhưng giờ đã bị chuyển đi hết, chỉ để lại vài vết tích trên mặt đất.
Phía trước không xa, một cánh cửa kim loại lớn sừng sững, lúc này đang đóng kín.
Thanh âm Shiva vừa phát hiện, chính là phát ra từ bên trong cánh cửa.
Đám đàn em lộ vẻ hưng phấn.
"Chắc có người trốn bên trong, đang run như cầy sấy ấy nhỉ?"
"Ừ, ta cũng thấy thế."
Một tên Huyết tộc khác phụ họa, trong đầu đã hiện ra cảnh tượng cánh cửa hợp kim chật rúch người.
Cánh cửa hợp kim kia trông nặng nề, nhưng đối với Shiva mà nói, hoàn toàn là đồ bỏ.
Dù sao nàng có thực lực cấp SS, thể phách cực kỳ cường hoành.
"Ầm!"
Shiva đấm một quyền vào cánh cửa hợp kim, cả tòa cao ốc rung chuyển, vách tường xung quanh rạn nứt, vỡ vụn.
Cánh cửa kiên cố kia cũng theo đó sụp đổ, đá vụn rơi xuống, tung bụi mù mịt.
Đám Huyết tộc dồn mắt nhìn vào bên trong.
Nhưng đáng tiếc, cảnh tượng trong tưởng tượng không hề xuất hiện, chỉ thấy bụi mù tan đi, xen lẫn những sợi nấm trắng rào rào rơi xuống.
Rõ ràng có kẻ ngụy trang vừa mới giải thể ở đây.
Nhưng cách đám Huyết tộc không xa, một cỗ máy cỡ lớn đứng sừng sững, trên đó có một màn hình lớn, đồng thời những con số màu đỏ không ngừng nhảy múa, đang đếm ngược.
...
2. . .
1. . .
【Chương trình tự hủy đã kích hoạt】
"? ? ? ?"
Đám Huyết tộc trố mắt nhìn chằm chằm, thần sắc ngây dại.
Ầm ầm!
Một giây sau, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, cả tòa cao ốc bùng lên biển lửa, toàn bộ kính đồng loạt vỡ tan.
Sức công phá của vụ nổ tự hủy cực lớn, bởi vì không chỉ có bom thường, mà còn có bom cải tiến bằng tinh hạch do Mạnh giáo sư chế tạo, sức phá hoại có thể so với người cải tạo tự bạo.
Vô số Huyết tộc trong tòa nhà lập tức bị năng lượng nuốt chửng, kẻ nào thể phách yếu ớt thì hóa thành tro bụi.
Còn lại thì bị ngọn lửa thiêu đốt, phát ra tiếng kêu thảm thiết, cảnh tượng trước mắt biến thành địa ngục trần gian.
Tòa cao ốc nguy nga đổ sập trong nháy mắt.
Bụi mù dày đặc bốc lên, đá vụn lăn xuống, chôn vùi đám Huyết tộc, biến nơi đây thành một vùng phế tích.
Bên ngoài công ty, vẫn còn không ít Zombie trấn giữ.
Bị vụ nổ bất thình lình làm kinh hãi không ít.
"Cao ốc bị phá hủy.”
"Lẽ nào lại là cạm bẫy?"
"Shiva đại nhân đâu? Có bị nổ chết không?"
". . ."
Dư âm vụ nổ kéo dài rất lâu.
Bầu trời bị bụi mù dày đặc bao phủ, bên dưới hỗn độn, ngốn ngang phế tích, đá vụn vẫn không ngừng lăn xuống.
Oanh!
Bỗng nhiên một tảng đá lớn bị hất tung ra xa.
Một bóng người phụ nữ chậm rãi đứng dậy từ bên dưới, quần áo tả tơi, người đầy bụi đất, trên mặt bị vạch ra mấy đường máu, trông thấy mà kinh hãi, cực kỳ dữ tợn.
Nhưng dưới năng lực hồi phục siêu cường của Huyết tộc, những vết thương đó đang khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Hai mắt Shiva bốc lửa, phẫn nộ đến cực điểm.
"Mối thù này. . . ta nhớ kỹ!"
+++
Một bên khác, dưới chân núi Đông Nhạc, chiến đấu vô cùng ác liệt, đã kéo dài một ngày một đêm, vẫn còn những đợt thi triều không ngừng tấn công, hết đợt này đến đợt khác.
Giết mãi không hết, căn bản là giết không hết. . .
Nhóm người thức tỉnh than trời trách đất, rất nhiều người đã cạn kiệt năng lượng, phải thay một nhóm khác bổ sung.
Bọn họ dựa vào chiến thuật thay phiên nhau, khổ sở chống đỡ.
Nhưng sức hấp dẫn của Zombie biến chủng quá mạnh, người thức tỉnh bình thường căn bản không thể chống cự, một khi bị cắn, liền sẽ phát sinh dị biến, trở thành một chiến binh Huyết tộc mới, sau đó quay đầu tấn công đồng đội cũ.
Nhân loại bất đắc dĩ, vung đao chém về phía những gương mặt quen thuộc, trong đó có cả cha con, anh em, bao gồm cả đồng đội vào sinh ra tử.
Bọn họ phải chịu đựng song trùng giày vò về tâm lý và thể xác.
"Vưi thật. . Thật là vui quá đi. Hắc hắc hắc."
Dưới chân núi, gã thanh niên Huyết tộc khoa tay múa chân, thỉnh thoảng vỗ tay hoan hô.
Khóe miệng Liễu Bạch Nguyệt hơi nhếch lên.
"Đây chỉ là món khai vị thôi, màn vui chính thức còn chưa bắt đầu đâu."
"Ừm. . . Không hổ là Thập Tam muội, tìm địa điểm tốt thật."
Thanh niên vô cùng hài lòng nói.
Hắn cũng là một trong những nghĩa tử của Bá tước, xếp thứ mười hai, tên là Quincy.
Đối với trận chiến trước mắt, hắn không hề lo lắng, bởi vì Huyết tộc là khắc tinh của nhân loại, sau khi đánh hạ Đông Nhạc Sơn, không những không tổn thất gì, mà đội ngũ còn lớn mạnh hơn.
"Đúng rồi, không biết Shiva tỷ tỷ thế nào rồi." Quincy nghiêng đầu suy nghĩ.
Liễu Bạch Nguyệt ngược lại rất yên tâm.
"Chắc là. . mọi chuyện sẽ rất thuận lợi thôi."
. . .