“Ừơ,, biểu hiện tốt lắm."
Trình Lạc Y khách sáo khen ngợi.
Theo đúng kế hoạch hiểm độc của Lâm Đông, mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi, tiếp theo chỉ cần chờ Long Phi tự chui đầu vào rọ.
Nhưng cô chợt nhớ ra điều gì, "Khoan đã, vừa nãy ngươi nói 'trạch múa' là cái gì?"
"À... Trạch múa, là một loại vũ đạo..."
Chu Nguyên ấp úng, rõ ràng không muốn nhắc đến.
Trình Lạc Y tiếp tục truy hỏi:
"Vậy ngươi nhảy thử một đoạn cho ta xem đi."
"Á... Cái này... Hay là thôi đi?"
Chu Nguyên khổ sở nhăn nhó.
Trình Lạc Y lạnh lùng nói:
"Không nhảy, ta giết ngươi."
"Nhảy! Nhất định phải nhảy!"
Trước uy hiếp sinh mạng, Chu Nguyên đành phải thỏa hiệp.
Ngay lập tức, họ rời khỏi thạch thất, tiến vào khoảng không gian rộng lớn trong lòng núi.
Chu Nguyên đứng giữa trung tâm, bắt đầu nhảy múa, mà lại là điệu Cực Lạc Tịnh Thổ trứ
Trình Lạc Y cùng Khương Dao và những người khác ngồi xung quanh, vừa ăn uống vừa yên lặng theo dõi. Trần Minh cũng đã cứu được mấy cô gái bị lạc, nhưng giờ vai vế đã đổi khác.
Thân thể mập mạp của Chu Nguyên cố sức vùng vẫy, toàn thân thịt mỡ run rẩy. Có lẽ vì xem nhiều nên gã ta nắm bắt điệu múa rất nhanh, mỗi động tác đều chuẩn xác, thậm chí còn tốt hơn mấy cô gái kia vừa nãy.
"Phụt! Quả nhiên, đàn ông mà đã lẳng lơ thì phụ nữ hết phần."
Khương Dao nhịn không được cười trộm.
Lý Nhu cũng đồng tình:
"Ừm ừm, gã mập này nhảy đẹp thật."
...
Ở một nơi khác, Long Phi nhận được tin liền chuẩn bị xuất phát, bụng nghĩ đến việc đi xả giận.
Bên cạnh hắn là một đám đàn em tinh nhuệ.
“Phi ca, thằng Chu Nguyên đạo này biết điều thật, còn biết đường hiếu kính ngài."
"Ừm, thằng đó là một nhân tài, sau này phải đề bạt nó."
Long Phi rất hài lòng.
Một tên đàn em khác ngẫm nghĩ:
"Dạo này thành phố Giang Bắc gặp nạn thi triều, đẩy không ít người sống sót đến đây, tổ chức ta vớ bẫm được kha khá của ngon."
“Rất tốt, đây là chuyện tốt. Thi Vương Giang Bắc đang đánh nhau nảy lửa với công ty Tec, chúng ta cứ nhân cơ hội này mà vui vẻ. Đến khi nào nó đánh thật đến Hắc Bọ Cạp Thành thì ta giải tán luôn, cùng lắm thì chạy ra nước ngoài, đằng nào sống ở đâu cũng là sống."
Long Phi đã sớm tính trước cho tương lai.
Dù sao hắn đã từng chứng kiến trận chiến giữa Lâm Đông và Dạ Sát, có thể nói là long trời lở đất, uy thế quá kinh khủng.
Ngay cả những đợt thi triều kinh khủng lúc ấy, hắn còn chẳng chống nổi.
Vậy nên Long Phi căn bản không có ý định phản kháng.
Đúng lúc đó, tên đàn em bên cạnh nói:
"Nhưng em nghe thủ lĩnh Tống Văn Hi nói, hình như cô ấy có ý định tổ chức người chống lại thi triều."
"Con nhỏ đó biết cái gì!"
Long Phi bực mình, "Chắc lại bị Liễu Bạch Nguyệt tẩy não rồi, cô ta đi đâu cũng giở cái giọng đó ra. Đàn bà mà nắm quyền thì chỉ có sập nhà, chúng ta đừng có nghe cô ta."
"Vâng vâng."
Một đám đàn em liên tục gật đầu, đồng tình.
Họ vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã đến cứ điểm Đồi Trọc. Nghĩ đến đống vật tư và những mỹ nữ hạng nhất bên trong, lòng hắn tràn đầy đắc ý.
Những ngày này sống sung sướng biết bao! Việc gì phải liều mạng với thi triều chứ?
Ngay lập tức, dưới sự dẫn đầu của Long Phi, cả đám tiến vào hang động. Ánh sáng bỗng tối sầm, không khí mang theo một tia âm lãnh.
Hang động thông với một không gian rộng lớn trong lòng núi. Nhìn về phía trước, họ phát hiện có một thân ảnh mập mạp đang cố sức vùng vẫy, dáng múa vô cùng điêu luyện.
“Hà? Uố ? Uốn ø say rồi à?”
Long Phi thắc mắc.
Một đám đàn em cũng phát hiện ra gã mập đang nhảy kia chính là Chu Nguyên.
"Thằng nhãi này hôm nay sao hưng phấn thế? Còn tự mình nhảy nhót nữa."
"Đi! Tao cũng vào xem xem, rốt cuộc có chuyện gì hay."
. .„. . 1.
Cả đám tiến vào lòng núi, trên vách tường treo đuốc, ánh lửa lờ mờ nhảy nhót, chiếu sáng khuôn mặt họ lúc sáng lúc tối.
"Chu mập, vật tư đâu?"
Long Phi háo hức hỏi ngay.
"À..."
Chu Nguyên mồ hồi nhễ nhại, động tác nhảy múa khựng lại.
Chưa kịp để gã trả lời, một giọng nữ vang lên:
"Ồ, lâu rồi không gặp."
Long Phi nghe tiếng, lông mày nhíu lại, cảm thấy giọng nói vô cùng quen thuộc. Hắn vội quay đầu lại, phát hiện Trình Lạc Y đang đứng đó với vẻ mặt lạnh lẽo.
Hắn có ấn tượng sâu sắc về người này, dù sao trận chiến ở tỉnh thành năm xưa, suýt chút nữa cô ta đã giết chết hắn, để lại một bóng ma tâm lý.
"Sao lại là cô ta?”
Ánh mắt hắn tiếp tục quan sát, phát hiện bên cạnh cô còn có Khương Dao, Lý Nhu, Trần Minh và những người khác. Đến khi nhìn thấy một thân ảnh cuối cùng, biểu hiện của Long Phi đột ngột dừng lại, nhanh chóng chuyển sang kinh hãi tột độ.
Hắn ta sở hữu khuôn mặt anh tuấn, khoác lên mình một bộ áo trắng như tuyết.
"????"
Long Phi lập tức ngây người, mặt đầy dấu chấm hỏi.
“Chu mập, đây. Đây là cái thứ mà mày bảo là vật tư?”
"Phi ca, em cũng bị ép buộc mà thôi."
Chu Nguyên vẻ mặt cầu khẩn nói.
Long Phi lập tức nhận ra mình đã bị lừa. Tất cả chỉ là một âm mưu nhắm vào hắn, chẳng có vật tư hay mỹ nữ nào cả, chỉ có cạm bẫy và báo thù!
"Chạy mau!"
Đổi mặt với đội hình hùng mạnh như vậy, hắn không hề có chút ý chí chiến đấu nào, dẫn theo đàn em quay đầu bỏ chạy.
Nhưng lần này Trình Lạc Y sẽ không cho hắn cơ hội nữa, cô dẫn theo Khương Dao, Tôn Vũ Hàng và những người khác đuổi theo.
"Đã đến rồi thì ở lại đi."
Trường đao trong tay cô lóe lên Lôi Quang, tốc độ cực nhanh, hóa thành một đạo tia chớp.
"Ảnh trói!"
Long Phi hoảng hốt, vội thi triển năng lực thức tỉnh.
Cái bóng dưới chân hắn như một con ác ma trỗi dậy, nhanh chóng phình to, giương nanh múa vuốt tấn công đám người.
Khương Dao và những người khác lập tức cứng đờ người, bị cái bóng trói chặt.
Long Phi thân là một trong năm thủ lĩnh của Hắc Bọ Cạp, thực lực cấp S, năng lực thức tỉnh đặc biệt [Khống Ảnh Thuật] không thể coi thường.
Tuy nhiên, Trình Lạc Y chỉ khựng lại một chút rồi thoát ra, trường đao tiếp tục đâm thẳng vào mi tâm hắn.
"Khốn kiếp!”
Long Phi biết thực lực của cô càng đánh càng mạnh, nên không dám đối đầu trực diện, nghĩ đến việc lùi lại né tránh.
Nhưng ngay lúc này, một luồng áp lực khiến người ta khó thở, phủ kín bầu trời ập đến. Cả ngọn Đồi Trọc rung chuyển không ngừng, bụi đất rơi xuống xào xạc.
Long Phi bị bao phủ trong đó, chỉ cảm thấy cơ thể như đang gánh một ngọn núi nhỏ, đứng im tại chỗ không thể động đậy.
Rõ ràng là Lâm Đông đã ra tay. Đây là lần đầu tiên anh phối hợp với Trình Lạc Y, dưới sự hợp lực của cả hai, dù là người sở hữu năng lực đặc biệt cấp S cũng chỉ có phần bị miểu sát.
Trường đao của Trình Lạc Y xé toạc không khí, ngày càng tiến gần đến mi tâm hắn, chỉ còn chút nữa là xuyên thủng đầu hắn.
Nhưng lúc này, dị biến xảy ra.
Đột nhiên có một bóng người cực nhanh lao tới, quay lưng về phía Trình Lạc Y, chắn giữa hai người.
"Phập!"
Trường đao của Trình Lạc Y đâm thẳng vào sau lưng người này.
Bóng người đó đã đỡ cho Long Phi một kích trí mạng, nhưng trong cơ thể hắn không có mâu tươi chảy ra, mà lại phát ra âm thanh kim loại va chạm.
Đám đàn em Hắc Bọ Cạp kia, đương nhiên không ai trượng nghĩa đến mức lấy mạng che chở chủ.
Chỉ thấy làn da bên ngoài người kia bắt đầu lưu động, như chất lỏng, sau đó hình dạng bên ngoài thay đổi, biến thành một thanh niên anh tuấn đầu trọc.
Trên gáy hắn khắc hai con số -- 09!