Đoàn người đi đường rất thuận lợi, không gặp phải trở ngại nào.
Trình Lạc Y lại trở về vẻ kiệm lời, ít nói, bầu không khí vô cùng yên tĩnh.
Chỉ có Trần Minh, tay cầm lọ nhỏ, đổ chất lỏng ra rồi thoa liên tục lên người. Thứ này có thể ngụy trang mùi, khiến quái vật tưởng nhầm họ là đồng loại.
"Ta phải bôi nhiều một chút, trước kia bọn nó lừa ta, lần này ta phải lừa lại, trả thù vụ bị lừa!"
Trần Minh lẩm bẩm, vừa nói vừa ngửi chất lỏng trên tay, hình như hơi gay mũi, chân mày khẽ nhíu.
"Sao lại có mùi khai khai thế này?”
"Chứ sao, đây là nhân viên nghiên cứu khoa học chiết xuất từ thi thể quái vật, từ một loại cơ quan giống bàng quang của con người."
Tôn Vũ Hàng giải thích.
"Cái gì?"
Trần Minh trợn tròn mắt, đột nhiên cảm thấy hơi buồn nôn.
Nhưng vì an toàn.
Thì vẫn phải bôi thôi.
Họ đến bờ sông, đi ngược dòng nước. Dòng nước chảy xiết, thỉnh thoảng lại có xác chết trôi, xương khô nổi lềnh bềnh.
Thậm chí trên một vài xác chết, còn có chim biến dị mắt đỏ mỏ nhọn đậu, liên tục mổ, moi côn trùng từ thi thể trương phình ra, rồi ngửa cổ nuốt xuống.
Nhưng ngày vui của lũ chim không kéo dài lâu, từ dưới nước bỗng nhô lên một con cá lớn miệng đầy răng nhọn, đớp gọn con chim.
Dù chim ra sức giãy giụa, kêu thảm thiết, cũng vô ích.
Nó nhanh chóng bị kéo xuống sông.
Một vệt máu loang lổ nổi lên, rồi sau đó hoàn toàn im bặt…
Thành phố Cẩm Giang nằm xa hơn Lâm Sơn một chút, trên đường phải đi qua một vùng đất hoang. Thỉnh thoảng cũng có vài con zombie tấn công nhóm Trình Lạc Y.
Nhưng may mắn số lượng không nhiều, tối đa chỉ hơn chục con.
Đều bị giải quyết đễ dàng.
Khi đến gần Cẩm Giang, xung quanh bắt đầu xuất hiện động vật hoang dã, như thỏ rừng, gà rừng, chuột cống… Chúng đều to lớn dị thường, đi theo bầy đàn, tụ tập lại với nhau, đồng loạt nhìn chằm chằm vào nhóm Lâm Đông.
"Xuất hiện rồi..."
Trình Lạc Y lẩm bẩm.
Rõ ràng, những con vật này không bình thường, đều đã bị quái vật ký sinh. Giờ là lúc kiểm nghiệm hiệu quả của thuốc ngụy trang mùi.
Mọi người không khỏi có chút căng thăng, cố tỏ ra như không thấy chúng, thản nhiên bước tiếp.
Lũ động vật hoang dã cẩn thận quan sát hồi lâu.
Hình như không phát hiện ra điều gì bất thường.
Rồi nhao nhao quay đầu bỏ chạy tán loạn.
"Xem ra thuốc này hiệu quả thật, chúng nó không phát hiện ra chúng ta." Trần Minh lúc này mới yên tâm phần nào.
Trình Lạc Y nhắc nhở.
"Đó chỉ là quái vật ấu niên thôi, vào thành rồi vẫn phải cẩn thận. Tôn Tiểu Cường, nhất là cô, tốt nhất đừng nói gì, cũng đừng có động tác thừa."
"Ơ?"
Tôn Tiểu Cường trợn đôi mắt lanh lợi, sao lại lôi cả mình vào?
Cô ta có vẻ có thành kiến với mình thì phải...
Dần dần, họ đi qua thôn trang, thị trấn, tiến vào khu vực biên giới thành phố Cẩm Giang.
Dòng sông vẫn chảy bên cạnh, chỉ là nhuốm màu hồng nhạt. Phía trước xuất hiện một cây cầu lớn bắc qua sông. Tại các trụ cầu, thi thể chất đống, lẫn lộn cả người, chim, động vật nhỏ, trông rất kinh hãi.
Loại quái vật ký sinh này có một đặc điểm, chúng không nhắm vào riêng ai, phàm là loài nào có da có thịt, đều có thể bị ký sinh.
Không khí trong thành tràn ngập mùi tanh tưởi.
Hai bên đường, trên các tòa nhà, treo đầy chất dịch nhầy nhụa, dính nhớp như nhựa cao su, nhỏ giọt thành sợi dài.
"Cái chỗ thối tha này, còn không bằng Tân Hải."
Lâm Đông lẩm bẩm.
Anh đã cảm nhận được không ít mùi quái vật ký sinh, thấy rằng nên cẩn thận vẫn hơn. Xâm nhập vào thành phố bị quái vật chiếm đóng có chút nguy hiểm, rất dễ làm bẩn quần áo…
Một góc tường, có một gã ăn xin đang tựa vào.
Hai cánh tay hắn rũ xuống bất lực, đầu cúi gục. Chỉ có bụng là phập phồng, như có gì đó bên trong đang ngọ nguậy.
Rất nhanh, "phốc” một tiếng, một con quái vật ký sinh nhỏ mọc đầy xúc tu chưi ra, mình đầy tơ máu lẫn dịch nhờn, trông như con chuột nhỏ, miệng kêu chỉ chỉ quái dị, rồi chui vào một tòa nhà gần đó.
Bụng gã ăn xin bị khoét một lỗ lớn, nội tạng, thịt nát, đều đã bị ăn sạch.
"Ghê quá..."
Mọi người nhăn mặt, đồng thời thầm may mắn, may mà thuốc có tác dụng, quái vật không phát hiện ra mình.
Chỉ có Trần Minh là hơi tò mò.
"Quái vật ký sinh xong rồi, sao lại chui ra khỏi xác?”
"Thì ai mà biết."
Nhóm Tôn Vũ Hàng lắc đầu lia lịa, họ không hiểu rõ lắm về tập tính của loài quái vật này.
Tôn Tiểu Cường xoa cằm suy tư.
"Cái này đơn giản thôi mà."
"Sao?"
"Tại trời nóng nực, chúng nó ra ngoài hóng mát chứ sao."
Tôn Tiểu Cường hồn nhiên nói.
"..." Mọi người cạn lời, nhao nhao tán đồng với thành kiến của Trình Lạc Y…
"Cô bớt nói lại thì hơn."
Vị trí của họ vẫn còn ở khu vực biên giới Cẩm Giang.
Nhưng đã xuất hiện không ít quái vật ký sinh.
Ngoài động vật ra, còn có cả người. Chỉ là trên cơ thể họ, không hề che giấu, mọc ra những cái xúc tu ngoe nguẩy liên tục.
Và ánh mắt họ cứ nhìn chằm chằm vào nhóm Lâm Đông, đến một lúc sau, mới lại chuyển sang chỗ khác.
Khiến nhóm Trần Minh không khỏi căng thẳng.
Cứ tưởng là bị phát hiện rồi chứ.
Rồi phía trước, trên đường phố, xuất hiện càng nhiều bóng người, trên người đều mọc ra xúc tu, tựa như bạch tuộc vung vẩy, hướng về phía họ mà đi tới.
"Cẩn thận!"
Trình Lạc Y nhắc nhở mọi người.
Rồi lập tức giả bộ như không có chuyện gì, tiếp tục bước đi.
Họ lướt qua đám quái vật biến dị.
Thậm chí có một xúc tu quái vật khẽ chạm vào vạt áo Trần Minh.
Anh lập tức run bắn người.
Cảm giác bàng quang căng tức, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Tôn Vũ Hàng liếc anh một cái.
"Chú Trần, chú bớt đổ mồ hôi thôi, lát nữa mùi người át cả mùi thuốc đấy."
"Ờ ờ, ta cố."
Trần Minh nhỏ giọng nói, thầm nghĩ hay là nên bôi thêm chút thuốc. Nhưng trước mặt quái vật ký sinh, bôi trực tiếp không ổn, phải tìm chỗ kín đáo "tút tát" lại mới được….
"Mà này, bọn nó có xúc tu, mình thì không, có bị nghi ngờ không?"
"Chắc... chắc là không đâu."
lôn Vũ Hàng nói.
Nhưng đúng lúc này, bỗng có một con quái vật ký sinh nghiêng đầu, một xúc tu mọc ra từ cổ, vung vẩy giữa không trung, đứng chặn trước mặt mọi người.
"Hửm?"
Cả đám lập tức cảnh giác, chăm chú nhìn con quái vật tạo hình kỳ lạ này.
"Chi chi chi... chi chi..."
Quái vật há miệng, phát ra âm thanh giống như điện báo.
"Cái này..."
Mọi người nhíu mày, hoàn toàn không hiểu gì. Rõ ràng, đó là ngôn ngữ giao tiếp riêng của quái vật ký sinh.
Họ đứng đực ra, mắt lớn trừng mắt nhỏ.
"Chi chi chi —— chi chi ——"
Quái vật lại phát ra đoạn âm thanh đó, đồng thời rõ ràng là gấp gáp hơn, vẻ mặt cũng trở nên dữ tợn hơn.
"Làm sao bây giờ?"
Mọi người lo lắng.
Hoàn toàn không biết phải đáp lại thế nào.
Chẳng lẽ vừa mới đến Cẩm Giang đã bị bại lộ rồi sao?
Ánh mắt Trình Lạc Y vẫn bình tĩnh như trước, nhìn thăng vào con quái vật. Nhưng một bàn tay trắng nỡn của cô, đã chậm rãi đặt lên chuôi đao thon đài.