"À phải, mọi người cẩn thận một chút, đừng để đối phương bắt được." Lâm Đông dặn đò thêm một câu, cảm thấy với thực lực của đám đàn em, chắc là không có vấn đề gì.
"Yên tâm đi, đại ca!"
Tanker vội vàng đảm bảo.
Chiêu Phong Nhĩ và những người khác cũng hùa theo.
"Đúng đấy, với thực lực của em, làm sao có thể bị chúng nó bắt được chứ?"
"À không. em phải đi bắt chúng nó mới đúng!"
"Ừ, gặp em là ngày tàn của chúng nó!"
"..."
Cứ như vậy, một đám đàn em nhao nhao bắt đầu hành động.
Lâm Đông thì trở về nhà.
Bây giờ, một mặt giao cho Trình Lạc Y tìm kiếm mảnh vỡ tỉnh đồ, mặt khác để đám đàn em thu thập tình báo trong tỉnh, hắn lại được rảnh rang, làm người đứng sau chỉ đạo.
Nhưng chuyện hai đại thi sào quyết chiến vẫn không ngừng lan rộng.
Không lâu sau, loài người nhận được tin tức.
Thế lực đầu tiên biết được là công ty Tec thành phố Giang Bắc.
Diệp Giản tuy rằng đang "nằm thẳng", nhưng đám thủ hạ của hắn luôn chú ý đến động tĩnh xung quanh thi sào, không ngừng thu thập thông tin.
“Hai đại thi sào muốn quyết chiến, có hỏi ý kiến người phụ trách cấp tỉnh này chưa?”
Trong phòng họp, Diệp Giản chau mày nói.
Ngồi phía dưới là các vị cấp cao.
Liễu Bạch Nguyệt đương nhiên cũng có mặt.
"Hỏi anh làm gì? Liên quan gì đến anh à?"
“Đương nhiên là có liên quanl”
Diệp Giản quả quyết đáp.
Chủ yếu hắn cảm thấy nếu Thi Vương thành phố Giang Bắc thua, cục diện sẽ thay đổi hoàn toàn, Thi Vương tỉnh thành kia không chừng sẽ diệt mình.
"Đó là một tín hiệu vô cùng nguy hiểm, chúng ta phải nghĩ đối sách..."
"Ồ? Hiếm khi thấy anh động não đấy, anh định làm gì?"
Liễu Bạch Nguyệt hỏi.
Diệp Giản đảo mắt một vòng, rất nhanh đã có chủ ý.
"Đương nhiên là báo cáo lên cấp trên."
"... "Liễu Bạch Nguyệt im lặng, khoanh tay dựa vào ghế, "Quả nhiên, chỉ được có thế."
"Hừ, dù sao còn hơn các người bị đánh sập."
Diệp Giản đáp trả một câu.
Lập tức, hắn cầm điện thoại vệ tinh lên, gọi cho tổng bộ khu vực Hãn Giang.
Trong loa phát ra tiếng tút tút vài tiếng, rất nhanh đã có người bắt máy.
"Alo! Có chuyện gì sao? Có phải Thi Vương thành phố Giang Bắc lại gây chuyện rồi không?" Vương Vinh mở miệng hỏi.
"À..."
Diệp Giản khẽ giật mình, xem ra Vương tổng cũng bị ám ảnh tâm lý rồi.
"Không phải, là Thi Vương thành phố Giang Bắc muốn quyết chiến với Thi Vương tỉnh thành!"
"Cái gì?"
Vương Vinh nghe xong vô cùng kinh ngạc, tuy đã sớm biết đây là giai đoạn tất yếu của mạt thế, nhưng khi nhận được tin này, anh vẫn cảm thấy chấn động.
Dù sao hai đại Thi Vương đó đều là những tồn tại được ghi trong hồ sơ quỷ thi, khó có thể tưởng tượng cuộc quyết đấu của cả hai sẽ thảm khốc đến mức nào!
Tình huống này chưa từng xảy ra trên toàn Long Quốc, đây là lần đầu tiên.
"Việc này không đơn giản..."
Vương Vinh thầm nghĩ.
Khi hai đại thi sào tranh đấu để chọn ra bá chủ thực sự, kẻ đó sẽ là một trong những tồn tại đỉnh cao trên toàn Long Quốc, tạo ra mối đe dọa lớn cho anh.
"Trước đây Thi Vương thành phố Giang Bắc còn chưa giết được bá chủ tỉnh thành đã đánh tới chỗ mình, nhỡ nó thắng thật thì sao?"
Vương Vinh tính toán trong đầu.
Diệp Giản tiếp tục nói.
"Vương tổng, anh cũng biết thực lực của hai đại thi sào đó, đây là hai Thi Vương được ghi trong hồ sơ quỷ thi! Dù em có mạnh hơn cũng không thể ngăn cản chúng nó!"
"Ừ, tôi biết..."
Vương Vinh gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, để Diệp Giản một mình đối mặt với trận chiến này quả thật hơi làm khó anh.
"Chuyện này tôi sẽ báo cáo lên tổng bộ, mặt khác, tôi cũng sẽ yêu cầu các chỉ nhánh công ty khác hỗ trợ anh."
"À à, tốt."
Diệp Giản liên tục gật đầu.
Hiện tại trong tỉnh, ngoài Diệp Giản còn có hai chi nhánh công ty khác, chỉ là trước đây chưa từng hợp tác.
"Dù sao anh cũng là người phụ trách cấp tỉnh, có quyền điều động những người khác, ngoài ra, tôi sẽ thông báo cho các chi nhánh công ty ngoài tỉnh đến giúp anh, tóm lại, dù hai đại thi sào ai thua ai thắng, anh cũng phải đứng vững cho tôi, hiểu không?"
“Hiếu! Hiểu!"
Diệp Giản lập tức đáp ứng, chỉ là trong lòng anh rất rõ, nếu mình không trụ được, Vương Vinh - người tổng phụ trách cũng khó thoát khỏi liên lụy.
"À, đúng, còn một việc, tôi nghe Bạch Nguyệt nói..."
Vương Vinh dường như nhớ ra điều gì đó, giọng điệu do dự.
"Chuyện gì vậy?"
Diệp Giản không hiểu.
Nhưng Vương Vinh nghĩ ngợi rồi thôi, không nói tiếp nữa.
"Thôi được rồi, không có gì, dù sao anh cố gắng nhé, có gì tôi sẽ liên lạc lại."
"Vâng."
Diệp Giản đáp lời.
Lập tức, cả hai cúp máy.
Thực ra, điều cuối cùng Vương Vinh muốn nói là, anh nghe Liễu Bạch Nguyệt nói Diệp Giản luôn lười biếng, suốt ngày đánh bài poker trong văn phòng, không hề chú ý đến việc đối phó với Thi Vương.
Nhưng sau đó anh lại thôi, quyết định không hỏi những chuyện này.
Vương Vinh ngồi trong phòng làm việc, một tay xoay bút, ánh mắt đăm chiêu, lộ vẻ suy tư.
"Có lẽ... khi phái người đến giúp anh ta, có thể đột kích kiểm tra một chút..."
...
Bây giờ, các thế lực lớn ngấm ngầm chuẩn bị, một trận giết chóc sắp giáng xuống.
Một bên khác.
Lúc chạng vạng tối, ánh tà dương lặn về phía tây, Ngô Anh Triết và những người khác sau một ngày bôn ba, cuối cùng cũng đến chân núi Đông Nhạc.
Họ mệt mỏi rã rời, cả thể xác lẫn tinh thần, trên đường đi lại trải qua vô số trận chiến lớn nhỏ, cũng may không gặp phải Thi Vương cường đại nào khác.
Có lẽ tất cả quỷ thi đều đã gặp hết đêm qua rồi.
Sau khi liên lạc được với khu tị nạn, họ lên xe cáp, đi thẳng đến khu tị nạn trên núi Đông Nhạc.
Ánh chiều tà trên đỉnh núi rực rỡ, chiếu xuống Vân Hải mênh mông, tạo nên cảnh tượng tuyệt đẹp.
"Cuối cùng... cuối cùng cũng đến nơi rồi, hu hu hu..."
Nhìn cảnh đẹp trước mắt, thần kinh căng thẳng của họ cuối cùng cũng được thả lỏng, trong khoảnh khắc có chút xúc động muốn khóc.
Một đội người từ khu tị nạn đến đón họ.
Người đội trưởng dẫn đầu lộ vẻ tươi cười, vô cùng nhiệt tình.
"Người thức tỉnh số 007 thành phố Lăng Nguyên, Ngô Anh Triết đúng không?"
"Vâng, là tôi."
Ngô Anh Triết liên tục gật đầu.
Đội trưởng thấy họ mệt mỏi, bụi bặm đầy người, liền biết họ đã trải qua một chặng đường dài gian nan.
Bởi vì rất nhiều người khi đến đây đều không kìm được nước mắt.
"Không sao đâu, mọi chuyện qua rồi, bây giờ các anh đã an toàn, đi thôi, tôi đưa các anh đến khu tị nạn."
"Vâng vâng."
Một người trong đội mắt đỏ hoe, liên tục gật đầu.
Lập tức, họ đi thăng về phía trước, không lâu sau, trước mắt xuất hiện một bình đài, tựa như san bằng cả ngọn núi, vô cùng rộng lớn.
Trên đó có rất nhiều công trình kiến trúc, người đi lại tấp nập, ai nấy đều bận rộn.
Đương nhiên, vì số lượng người ở đây rất đông, quy mô hiện tại vẫn chưa đủ.
Vị trí thực sự của khu tị nạn là ở dưới bình đài.
Loài người không ngừng đào núi, mở rộng không gian.
Qua một hồi trò chuyện, Ngô Anh Triết và đội tiếp ứng cũng coi như quen thuộc.
Người đội trưởng không khỏi tò mò hỏi.
"Các anh gặp được bao nhiêu zombie trên đường đi?"
"Nói ra anh có thể không tin, chúng tôi gặp ít nhất hai bá chủ Thi Vương cấp SS, còn có các chiến tướng cấp S dưới trướng chúng, đều có năng lực quỷ dị, và hai đợt zombie triều với ba bốn ngàn con..."