Vẻ mặt gã thanh niên lộ rõ sự kinh hãi. Hắn từng nghe nói về Thi Vương này, một kẻ sở hữu thực lực cấp A, biết rõ mình không phải là đối thủ của nó.
Nhưng sự việc đã đến nước này, không còn đường lui, chỉ có thể liều chết đánh cược một phen.
Hàn khí từ người gã thanh niên ngưng tụ, lan dọc theo lưỡi đao. Hắn vung đao chém xuống, mặt đất liền kết lại thành những mũi gai băng dài ngoằng, không ngừng lan rộng về phía trước.
Thế nhưng gã Kéo Tay hoàn toàn không sợ, trên mặt vẫn là nụ cười khát máu. Hắn lao người lên, như mãnh hổ vồ mồi, xông thẳng về phía gã thanh niên.
Tốc độ của hắn nhanh đến cực điểm, tạo ra vô số tàn ảnh. Gã thanh niên vừa đưa đao lên định đỡ, thân hình gã Kéo Tay đã lướt qua người.
Hành động của gã thanh niên chợt khựng lại, hai mắt trợn trừng, ngây người đứng tại chỗ. Ngay sau đó, một vệt máu mảnh như sợi chỉ hiện ra trên cổ hắn, cái đầu nghiêng đi rồi lăn lông lốc xuống đất.
"Kiệt kiệt kiệt..."
Gã Kéo Tay cười gằn, tận hưởng khoái cảm của việc giết chóc.
Những người còn lại thấy cảnh đó thì sợ mất mật, lập tức hoảng loạn, chẳng còn tâm trí đâu mà chiến đấu, không ít người bị zombie quật ngã.
Tiếng hét thảm thiết vang lên, bầy zombie xung quanh càng thêm điên cuồng.
Gã Kéo Tay không tiếp tục giết chóc mà định thu lại chiến lợi phẩm, bèn đi về phía cái đầu của gã thanh rưên.
Ngay lúc này, một bóng đen bỗng từ từ ngưng tụ, hiện ra ngay cạnh cái đầu rồi tiện tay xách lên.
"Hửm?"
Gã Kéo Tay lập tức cảnh giác, đôi mắt hung tợn trừng trừng: Ngươi là ai? Dám cướp đầu của ta?
"À, ta là zombie của thành phố Giang Bắc, đến phối hợp hỗ trợ các ngươi."
Tiểu Hắc nói rồi móc thăng tinh hạch ra, nhét toẹt vào miệng.
Đắc ý...
Gã Kéo Tay nghẹo đầu, ngẩn người nhìn chằm chằm hắn.
Đây mà gọi là đến giúp đỡ à???
Hắn lập tức nổi giận đùng đùng, mặt lộ sát khí, giơ đôi cốt nhận ngang trước người, chuẩn bị tấn công.
“Dâm cướp tỉnh hạch của tai”
Nhưng đúng lúc này, sau lưng Tiểu Hắc, sát khí ngập trời, mấy bóng Thi Vương lần lượt bước tới, có Tanker vạm vỡ, có Tiến sĩ mắt lóe tinh quang, cùng với Tiểu ma cô và các Thi Vương khác, theo sau còn có cả một đám zombie tinh nhuệ.
Khí tức của chúng vô cùng cường đại, hung hãn ngút trời, tạo ra một cảm giác áp bức nặng nề.
"Ặc..."
Sắc mặt gã Kéo Tay khựng lại.
Sát khí vừa rồi tức thì tan đi quá nửa, hắn lặng lẽ hạ đôi cốt nhận xuống.
Trong lòng hắn kinh ngạc tột độ, không ngờ lại xuất hiện nhiều Thi Vương đến vậy, mà kẻ nào kẻ nấy khí tức cũng cường đại, đều từ cấp A trở lên, một mình hắn không thể nào là đối thủ của bọn họ...
Tanker ngẩng đầu nói:
"Sao thế? Ngươi không muốn hợp tác với chúng ta à?"
"Không, không có, các vị đến được thật sự là quá tốt rồi, ha ha..."
Gã Kéo lay lập tức có chút e đè.
Nhưng trong lòng hắn uất ức vô cùng, đành bất lực chấp nhận, quả đúng là có nỗi khổ mà không thể nói ra.
Lúc này, Truy Tôm từ trong đống xác chết bước ra, cứ nhìn chằm chằm gã Kéo Tay, đặc biệt là đôi tay biến dị bằng xương của hắn, cảm thấy vô cùng quen thuộc.
"Ngươi là... Tôm à?"
"Tôm gì?"
Gã Kéo lay ngơ ngác không hiểu.
Đôi tay bằng xương biến dị tựa như hai chiếc càng lớn của hắn, nhìn từ một góc độ nào đó, đúng là có mấy phần giống càng tôm thật.
"Ngươi cũng có càng tôm, không phải tôm thì là gì?"
Truy Tôm nói như thể đó là điều hiển nhiên.
Gã Kéo Tay nhìn lại đôi tay của mình, rất nhanh đã hiểu ra, vốn đã đang ấm ức, giờ lại càng thêm tức tối.
“Ta không phải tôm, ngươi mới là tôm! Cả nhà ngươi đều là tôm."
...
Sau đó, nhóm của Tanker cũng gia nhập trận chiến. Vốn dĩ đám người kia đã bại trận, nên chúng chỉ việc vào nhặt của hời chứ chẳng tốn chút sức lực nào.
Nhưng đến lúc chia nhau huyết nhục, chúng lại bỏ xa tất cả.
Nhất là Tiểu ma cô, bào tử nấm của nó khuếch tán, rơi lên người các thi thể, trong nháy mắt làm ô nhiễm toàn bộ máu huyết, khiến trên xác mọc ra từng cục thịt đỏ lòm.
Những con zombie khác căn bản không tài nào nuốt nổi.
Khiến chúng tức đến độ gào rú inh ỏi.
Đồng thời thầm chửi trong bụng:
"Làm thì chẳng ra gì, ăn thì số một..."
Gã Kéo Tay lẳng lặng đứng nhìn, trong lòng căm hận khôn nguôi, nếu không phải vì đánh không lại, hắn đã sớm ra tay rồi...
Lúc này Tanker lảo đảo đi tới.
"Đi thôi, Tony lão sư, không phải muốn hợp tác sao? Chúng ta đi săn nhân loại tiếp nào."
"Hừ! Đi thì đi, ai sợ ai?"
Gã Kéo Tay không hề yếu thế, đồng thời âm thầm thề nhất định phải cướp lại cái đầu đã bị giật mất.
...
Bầy zombie của chúng tiếp tục truy sát những con người đang tháo chạy.
Còn tại thành phố Lâm Sơn, công ty Tec cũng phái các Giác tỉnh giả đi tiếp ứng những người ở khu tị nạn, vì họ sẽ mang về một ít vật tư, mặt khác, còn có thể thu nạp thêm một số Giác tỉnh giả để bổ sung sức chiến đấu cho công ty, dù sao trước đó họ cũng bị Lâm Đông phá cho tan hoang.
Lúc này, có một tiểu đội Giác tỉnh giả xuất phát từ thành phố Lâm Sơn, đi đến khu vực biên giới.
"He he he, phi vụ đi đón người sống sót lần này đúng là một món hời." Gã thanh niên cầm đầu cười nói.
"Đội trưởng, đi đón người sống sót... thì có gì mà hời ạ?"
Một gã đô con bên cạnh ngô nghê hỏi.
Khóe miệng gã thanh niên hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười nham hiểm.
"Cái này mà ngươi cũng không hiểu à? Chúng ta đi đón những người đó, chẳng phải là họ đang phải cầu cạnh chúng ta sao?"
"Hả? Hình như đúng là vậy..."
"Đúng không, đã phải cầu cạnh chúng ta thì chúng ta đưa ra chút điều kiện cũng không quá đáng chứ? Hơn nữa... vật tư họ mang đến cũng do chúng ta báo cáo lên, đến lúc đó chúng ta giữ lại một ít, cấp trên cũng không tra ra được."
Gã thanh niên cảm thấy đây là một cơ hội béo bở.
Mắt gã đô con sáng lên, đã hiểu ý hắn, đúng là một phi vụ có lợi. Nếu những người sống sót không đồng ý yêu cầu, vậy thì cứ trực tiếp vứt họ lại nơi hoang dã cho tự sinh tự diệt.
Chỉ bằng chút quyền lực cỏn con này mà có thể tha hồ làm khó người khác, đúng là một công việc béo bở.
Gã thanh niên gật gù.
"Nhưng mà, việc này phải tuyệt đối giữ bí mật, đừng để cấp trên biết."
"Vâng vâng, đội trưởng yên tâm.”
Mấy đội viên luôn miệng đồng ý.
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói trầm thấp bỗng vang lên.
"Cấp trên của các ngươi sẽ không biết đâu."
"Hửm? Ai?"
Mấy người lập tức nhíu mày, mặt lộ vẻ cảnh giác.
Chỉ thấy phía trước trên bãi đất hoang xuất hiện một bóng người mảnh khảnh. Khóe miệng ả ta chậm rãi nhếch lên, ngoác đến tận mang tai, để lộ một nụ cười quỷ dị. Mười ngón tay trên hai cánh tay thon dài, sắc lẹm, trông như mười lưỡi dao găm.
"Bao lâu rồi... chưa được thấy loài người sống thế này?"
Tiểu Bát tự lẩm bẩm, thậm chí còn có xúc động muốn khóc.
Đó là một niềm vui đến phát khóc.
Trong lòng ả ta phấn khích tột độ, sát ý đặc quánh lại, khiến người ta không khỏi lạnh sống lưng.
"Ha ha ha ha ha ha..."
Tiểu Bát cười điên dại, giương đôi vuốt xương, lao đến như một cơn lốc về phía tiểu đội loài người.
"Đây... đây là zombie gì vậy?"
Mấy người bị dọa sợ vỡ mật, tay cầm đao cũng run lên bần bật.
Họ chỉ có thể cắn răng nghênh chiến.
Nhưng mấy tên người này dĩ nhiên không phải là đối thủ của Tiểu Bát, rất nhanh đã bị đôi vuốt sắc của ả ta kết liễu.
Xác chết ngổn ngang trên mặt đất, gương mặt ai nấy đều còn hằn rõ nỗi sợ hãi lúc sinh thời.
Thân hình gầy gò của Tiểu Bát sừng sững đứng giữa đám xác.
Trên đôi vuốt xương sắc bén, máu tươi không ngừng nhỏ giọt...