Lâm Đông im lặng hồi lâu sau khi nghe đoạn âm tần.
Anh quay sang nhìn Trình Lạc Y. Giờ đây, dốc toàn bộ sức mạnh của Lam Tinh cũng không thể giúp cô tìm lại ký ức, nhưng ở vực ngoại, có lẽ sẽ có biện pháp.
Điều quan trọng nhất là, những chủng tộc vực ngoại kia luôn dòm ngó, không từ bỏ ý định xâm chiếm Lam Tinh.
Biết đâu một ngày nào đó, chúng sẽ tìm ra cách giáng lâm xuống đây.
Sự tiến hóa cơ thể của Lâm Đông hiện tại gần như dừng lại, vì anh đã không còn đối thủ, cũng chẳng có mục tiêu săn bắt nào.
Việc thôn phệ tỉnh hạch cấp thấp giờ đây đem lại hiệu quả vô cùng nhỏ bé.
Có lẽ... thật sự nên xông pha ở vực ngoại một phen...
Thế là, Lâm Đông trả lời:
"Vậy thì chuẩn bị hợp thành phiến đá đi."
"Cái gì...?"
Giáo sư Mạnh vô cùng kinh ngạc, gửi tới hàng loạt dấu chấm hỏi.
"Trước kia cậu không phải không quan tâm đến nó sao? Sao lần này lại...? Hơn nữa, đám Bất Tử tộc kia chắc chắn đang lừa cậu, cố ý dụ cậu mang phiến đá đi tìm chúng, tin là mắc lừa đấy!"
"Tôi biết."
"Biết rồi còn làm vậy?"
Giáo sư Mạnh càng thêm khó hiểu.
Lâm Đông trầm ngâm hồi lâu rồi đáp:
"Việc tôi hợp thành phiến đá không liên quan nhiều đến chúng."
"À, vậy thì tôi hiểu rồi..."
Một lúc sau, giáo sư Mạnh mới trả lời, không thuyết phục nữa, có lẽ đã hiểu được dụng ý của Lâm Đông...
...
Tin tức Lâm Đông muốn hợp thành phiến đá lan truyền đi rất nhanh.
Mức độ kinh ngạc mà nó gây ra, có thể tưởng tượng được.
Các thế lực lớn vốn đã bình lặng từ lâu, nay lại một lần nữa dậy sóng.
"Cái gì? Lâm Đông muốn đi vực ngoại sao?"
Trong một khu tị nạn, Trần Minh kinh ngạc há hốc miệng, có thể nhét vừa cả quả trứng ngỗng.
Khương Dao xoa cằm, suy tư nói:
"Bây giờ anh ta đã trở thành bá chủ Lam Tinh, căn bản không có thế lực nào có thể chống lại, như vậy không phải rất tốt sao? Chạy ra vực ngoại làm gì?"
"Mọi người nói xem... có thể là vì tìm lại ký ức cho Trình Lạc Y không?"
Mắt Trần Minh sáng lên.
Bởi vì trước đó, họ đã từng bàn luận, nếu như ở Lam Tinh không có cách, liệu Lâm Đông có đi vực ngoại không?
Nhưng sau khi mọi người thảo luận, đều nhất trí cho rằng, với tính cách của anh, sẽ không mạo hiểm như vậy.
"Chậc chậc, xem ra Lâm Đông thật là nói lời giữ lời, giúp Trình tỷ tìm ký ức, không tiếc chạy đến vực ngoại!" Khương Dao cảm thán.
"Đúng vậy... Vực ngoại có gì, ai cũng không biết, chắc chắn sẽ vô cùng nguy hiểm."
Trần Minh có chút không dám tưởng tượng.
Dù sao những sinh vật vực ngoại từng xuất hiện trước đây, chẳng có ai là loại lương thiện cả.
Tôn Vũ Hàng nãy giờ im lặng, lúc này chậm tãi nói:
"Tôi cảm thấy Lâm Đông đi vực ngoại, không chỉ vì Lạc Y tỷ đâu."
...
Nhưng nơi náo động nhất, đương nhiên vẫn là Giang Bắc Thi Sào, dù sao chuyện này có liên quan trực tiếp đến họ.
"Cuộc sống nhàm chán... cuối cùng cũng sắp kết thúc!"
Tiểu Bát nhếch mép, ngược lại vô cùng phấn khởi.
Đối với cô ta, chỉ sợ thiên hạ không loạn, thời gian bình lặng, ngược lại là một loại tra tấn, chỉ có giết chóc mới có thể lấp đầy sự trống rỗng trong lòng.
Tanker liếc nhìn cô ta:
"Cô có gì mà cao hứng? Lão đại còn chưa chắc đã dẫn cô đi đâu, đến lúc đó mang tôi mà không mang cô!"
'Phốc thử —— '
Móng vuốt thép sắc bén của Tiểu Bát theo thói quen cắm vào hông nó.
Mà Chiêu Phong Nhĩ và bốn Thi Vương khác, cũng tổ chức 'Hội nghị khẩn cấp'.
"Xem ra con đường bá chủ... vĩnh viễn không có hồi kết!" Chiêu Phong Nhĩ cảm thán.
Truy Tôm gãi đầu: "Vậy chúng ta trở thành Vũ Trụ Bá Chủ là được chứ sao."
"Ừm!"
Chiêu Phong Nhi đáp lời đầy khí thế: "Phải đấy, chỉ có cậu hiểu tôi, đến lúc đó chúng ta đi vực ngoại thu chút tiểu đệ, như vậy mới phong cách chứ?”
"Thế nhưng là... vực ngoại đến cùng sẽ có cái gì?"
Mê Vụ trong lòng đặc biệt hiếu kỳ.
Đầu Tàu nghĩ ngợi nói:
"Chắc là có rất nhiều sinh vật cường đại, còn có Thi Vương, nhân loại các kiểu."
"Vậy có tôm không?”
"... "
Cả tòa Thi Sào mỗi ngày nghị luận ầm ĩ, ngay cả chim cũng không dám đậu.
Các đại Thi Vương cũng không ngừng suy đoán, mỗi người một ý.
Nhưng họ đều có một điểm chung.
Đó chính là hiếu kỳ vực ngoại sẽ có những gì?
Trong vòng vài ngày này, Lâm Đông cũng tỉ mỉ chuẩn bị, hầu như không lộ diện.
Anh đem các loại tài nguyên, một lần nữa bổ sung đầy đủ, nhét vào không gian trữ vật, không chỉ có đồ ăn, mà còn cả đồ dùng.
Ví dụ như các loại quần áo, nồi niêu xoong chảo, vật dụng vệ sinh các loại.
Ngoài các vật dụng nhỏ, còn có xe tải hợp kim, phi hành khí, máy phát điện, các loại hình nguồn năng lượng.
Nghĩ đến việc Lawn và Bất Tử tộc gấp gáp giáng lâm Lam Tinh như vậy, chắc chắn là do tài nguyên cực kỳ thiếu thốn, hoặc là ô nhiễm vô cùng nghiêm trọng.
Thế là, Lâm Đông đến một dòng sông, thu lấy không ít nước.
"Ngoài hành tinh có thể trồng trọt không?"
Lâm Đông nghĩ thầm, dứt khoát thu thêm không ít đất.
Anh không cần trồng lương thực, mà dự định trồng chút hoa cỏ, nhìn cho có cảm giác thân thiện.
Trọn vẹn một tháng sau, Lâm Đông cuối cùng cũng chuẩn bị xong xuôi, xác định không có gì bỏ sót.
Sau đó, chính là hợp nhất hoàn chỉnh phiến đá.
Lâm Đông dự định tự mình đi trước vực ngoại xem xét tình hình, nếu như thích hợp, sẽ Tiếp Dẫn các tiểu đệ giáng lâm.
Dù sao bây giờ dưới tay anh số lượng quá đông, động một tí hơn trăm vạn, không thể hành động thiếu suy nghĩ.
Vào một ngày nọ.
Lâm Đông đến một khu đất trống ở ngoại ô Giang Bắc, trên đầu, phi hành khí ầm 1, các thế lực nhân loại lớn đều đến quan sát quá trình này.
Trong đó bao gồm Diệp Giản và Tec công ty, khu tị nạn Giang Bắc, ngay cả Đông Nhạc Sơn cũng tới.
Ngoài ra, giữa đồng trống còn mọc lên như rừng các đại Thi Vương, bọn họ tư thái khác nhau, nhưng đều rất cường đại.
Phía sau là hàng vạn tinh nhuệ, khí thế hung hãn lẫm liệt.
"Lão đại, anh qua đó rồi, nhớ nhanh chóng đón chúng em qua nha!" Tanker ngốc nghếch nói.
"Ù"
Lâm Đông đáp lời.
Anh đi vào giữa khu đất trống, phất tay, lấy ra ba mảnh phiến đá đã được hợp nhất trước đó, sáu viên tinh thạch trên đó lóe sáng, lập tức hào quang bốc lên, chói lòa cả mắt.
"Đến rồi đến rồi... Anh ta bắt đầu rồi!"
Mọi người theo dõi hình ảnh từ máy bay không người lái, tâm trạng căng thẳng, không tự chủ bóp trán đổ mồ hôi.
Trần Minh lo lắng nói:
"Anh ấy lần đầu tiên dùng cái này, không biết có được không? Lỡ mất thì sao?"
"Ừm... Tôi cảm thấy anh ấy có đánh cược đấy!"
Khương Dao suy đoán.
Tôn Vũ Hàng khoát tay:
“Không sao, dù sao ở vực ngoại vẫn có thể phát tín hiệu về Lam Tinh, anh ấy hắn là không lạc đâu.”
"Cũng đúng ha!"
Những người còn lại liên tục gật đầu đồng ý.
Trong công ty Tec, Diệp Giản ngồi ở văn phòng, cũng đang cùng các vị cấp cao chú ý.
"Đại ca đi vực ngoại, lỡ có thế lực khác tấn công Giang Bắc thì sao?"
"Sao có thể, bây giờ ai còn dám?”
Nữ thư ký trấn an.
"Ừm... cũng phải."
Diệp Giản chú ý hình ảnh theo dõi, chỉ thấy ba mảnh phiến đá đang phát ra quang hà rực rỡ, vô cùng chói mắt.
Thật khó tưởng tượng, bốn mảnh hợp thành sẽ như thế nào.
Và lúc này, Lâm Đông lật tay, lấy ra mảnh phiến đá cuối cùng.
Mảnh phiến đá này, chính là từ tổng bộ Tec mang tới, phía trên chỉ khảm nạm một viên tinh thạch, cũng đang bốc lên hào quang.
Hai đạo quang mang dần dần giao thoa, lẫn nhau quấn lấy, tựa hồ chẳng mấy chốc sẽ dung hợp làm một...