Đúng lúc này, gã trung niên vội vã trở về.
Hắn trừng mắt nhìn Lâm Đông và Vương Thành, tiện tay ấn vào nút đỏ trên tường. Ngay lập tức, trong kho hàng rộng lớn vang lên tiếng còi báo động chói tai.
"Hả? Chuyện gì vậy?"
Vương Thành giật mình, đảo mắt nhìn xung quanh.
Rất nhanh, một đám giác tỉnh giả hùng hổ xông vào, mặt mày dữ tợn.
Gã trung niên chỉ tay.
"Chính là bọn chúng, muốn cướp hàng trong kho!"
Đám người rầm rầm vây lại, bao vây Lâm Đông và Vương Thành vào giữa.
Vương Thành thấy trận thế này, mặt mày xám xịt.
"Không phải... Chúng tôi có định cướp gì đâu???"
"Đừng có chối cãi, nhìn mặt mày là biết có ý đồ rồi.”
Gã trung niên kiếm cớ, định ra tay với bọn họ.
Vương Thành thấy điệu bộ này, đoán được ý đồ của đối phương.
"Bọn chúng cố tình gài bẫy chúng ta!"
"Ừ, ngươi nói đúng đấy, ta nhắm đến tinh hạch trong tay các ngươi. Muốn trách thì... trách thực lực các ngươi quá yếu thôi."
Gã trung niên nói thẳng.
Xung quanh, không ít tay chân là giác tỉnh giả cấp S, khí tức mạnh mẽ, lộ vẻ tham lam, chỉ chực chờ ra tay.
Vương Thành lảo đảo lùi lại mấy bước, mặt như tro tàn.
Trong khoảnh khắc nguy hiểm này, điều đầu tiên hiện lên trong đầu hắn là bạn gái. Hắn còn chưa kịp vào nội thành tìm cô, tuyệt đối không thể chết ở đây.
"Đội trưởng, làm sao bây giờ?"
Lâm Đông vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt như cũ, đối với hắn, cảnh tượng này chỉ là chuyện nhỏ.
Gã trung niên kia, vậy mà đoán trúng ý định của hắn.
"Ngươi nói đúng, ta chính là muốn cướp đấy, mắt nhìn người của ngươi chuẩn thật..."
"Cái gì???"
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều ngớ người.
Nhất là Vương Thành, nghĩ ngờ mình nghe lầm.
Đội trưởng thật sự muốn cướp?
Đây là đối sách gì?
Gã trung niên và đám tay chân cũng hai mặt nhìn nhau, đầy vẻ nghi hoặc.
Lời nói của Lâm Đông thật sự nằm ngoài dự liệu của bọn chúng.
Bọn chúng đã nghĩ đến rất nhiều tình huống, duy chỉ có không ngờ đến kết quả này.
Gã trung niên tức giận đến bật cười.
"Ngươi nói cái gì mê sảng vậy? Không phải là sợ đến choáng váng rồi chứ?"
"Ta nghiêm túc đấy, mà không chỉ cướp đồ, ta còn muốn giết sạch các ngươi, lấy đi tinh hạch."
Lâm Đông đáp.
Gã trung niên nghe vậy nổi giận, lập tức phất tay quát lớn.
"Sắp chết đến nơi còn mạnh miệng, bắt lấy hắn cho ta!"
Đám tay chân nghe vậy, lập tức lộ vẻ hung ác, năng lượng quanh thân bùng nổ, lao về phía Lâm Đông.
Chúng muốn nhanh chóng đoạt lấy tinh hạch, để tránh đêm dài lắm mộng.
Một giác tỉnh giả hệ băng nổi tiếng, hàn khí tỏa ra quanh thân, hai tay ngưng kết thành băng trùy, như hai ngọn giáo băng, đâm thẳng về phía Lâm Đông.
Phong mang sắc bén, tốc độ cực nhanh, đường như chỉ một giây sau, máu sẽ đổ.
Nhưng ngay khi hắn áp sát, thân thể đột nhiên dừng lại, như thể bị đóng băng, đứng im tại chỗ.
Lâm Đông thong thả bước tới, như đi dạo, đến bên cạnh người kia, một thanh trường đao xuất hiện trong tay.
Sau đó, hắn tùy ý vung tay, chém đứt đầu đối phương.
Toàn bộ quá trình vô cùng trôi chảy, tự nhiên.
"Quá yếu."
Lâm Đông lẩm bẩm.
Đầu người kia lăn xuống dưới chân hắn, đôi mắt trợn trừng trên khuôn mặt dính đầy máu, vẫn còn giữ lại vẻ kinh hoàng khi còn sống, nhìn chằm chằm lên trần nhà.
"Cái này..."
Sắc mặt gã trung niên khựng lại, có chút kinh ngạc.
Hắn vốn tưởng có thể đễ dàng bắt sống Lâm Đông, không ngờ lại mất một tên thủ hạ ngay lập tức.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Vương Thành ở phía sau cũng hơi kinh ngạc.
Hắn hoàn toàn không hiểu Lâm Đông đã giết người như thế nào, nhưng... cảm giác có vẻ rất lợi hại...
Lúc này, một giác tỉnh giả hệ tốc độ khác xông tới trước mặt Lâm Đông, tay cầm chủy thủ, như một thích khách, cắt thẳng vào cổ Lâm Đông, chuẩn bị một kích trí mạng.
Nhưng Lâm Đông chỉ khẽ lóe người, để dàng né tránh. Khi cả hai lướt qua nhau, hắn xòe năm ngón tay, trực tiếp đâm vào sọ não đối phương.
Ngay lập tức, một viên tinh hạch xuất hiện trên đầu ngón tay Lâm Đông.
Thi thể giác tỉnh giả hệ tốc độ trực tiếp ngã xuống đất, theo quán tính trượt đi rất xa, rồi hoàn toàn im lặng, ra đi rất thanh thản...
"Có gì đó không đúng!"
Gã trung niên nhíu mày, từ kinh ngạc ban đầu đã chuyển thành hoảng sợ. Hắn lăn lộn ở chợ đen lâu năm, đương nhiên có chút nhãn lực.
Có thể trong nháy mắt xử lý hai tên tay chân, lại còn quỷ đị như vậy, thực lực chắc chắn không chỉ cấp 5.
"Hắn chắc chắn đang che giấu thực lực!"
Trong lúc suy tư, Lâm Đông lại đâm tay vào sọ não một người khác, lấy tinh hạch ra, để lại một thi thể hoàn chỉnh.
Ngay sau đó, hắn vung trường đao trong tay, phối hợp với một tia thi vực lực lượng, chém đứt cổ những người còn lại. Toàn bộ quá trình vô cùng thuần thục, đơn giản như viết văn.
Đối phó với lũ tép riu này, đương nhiên không cần làm to chuyện.
Theo động tác của hắn, ngày càng có nhiều thi thể nằm la liệt trên mặt đất.
Hơn mười tên tay chân ban đầu, rất nhanh chỉ còn lại vài tên.
Biểu hiện của gã trung niên hoàn toàn biến thành sợ hãi.
"Nhanh! Mau chạy đi, chúng ta không phải đối thủ của hắn!"
"Ừ!"
Vài tên tay chân vội vàng gật đầu, thấy đồng đội liên tục ngã xuống, đã sợ mất mật.
Nhưng khi chúng vừa định bỏ chạy, thi vực lực lượng của Lâm Đông nhanh chóng giáng xuống.
Hành động của chúng dừng lại ngay lập tức.
Khí tức tử vong không ngừng tới gần, nỗi sợ hãi tột độ khiến chúng nghẹt thở.
"Đừng... Đừng giết ta! Ta nghĩ chúng ta vẫn có thể nói chuyện!"
Gã trung niên đã bản năng cầu xin tha thứ.
Lâm Đông lười nói nhảm, vung đao chém đứt đầu hắn, lại một thi thể không đầu ngã xuống.
Những tên tay chân còn lại cũng bị hắn thuần thục giải quyết.
Trong kho hàng, ngoại trừ Lâm Đông và Vương Thành, những người khác đều đã biến thành thi thể, ngổn ngang nằm trên mặt đất, máu tươi hội tụ thành dòng, mùi máu tanh nồng nặc.
Vương Thành kinh ngạc nhìn cảnh tượng này, hình tượng Lâm Đông trở nên vĩ đại giữa đống thi thể, đôi mắt hắn tràn ngập sự rung động và khó tin.
"Đầu. Đều chết hết rồi?”
Hắn lẩm bẩm.
Nhưng rất nhanh, một cảm giác sống sót sau tai nạn trào dâng trong lòng, ánh mắt nhìn Lâm Đông cũng trở nên sùng bái hơn.
"Đội trưởng, thì ra thực lực của anh mạnh đến vậy?"
"Ta cũng đã mấy ngày không giết người."
Lâm Đông thuận miệng nói.
Nhớ lại lần cuối giết người, vẫn là bốn tên lính đánh thuê.
Nhưng Vương Thành nghe vậy, cảm thấy rất kỳ quái.
"Đội... Đội trưởng, ý anh là gì?"
"Không có gì."
Lâm Đông tùy tiện đáp lời, bởi vì dù hắn giải thích, Vương Thành cũng không hiểu.
Đúng lúc này, máy truyền tin bên hông thi thể gã trung niên kêu tích tích.
Lâm Đông bước lên, dùng trường đao hất lên, sau đó đỡ lấy vào lòng bàn tay, nhìn lướt qua, phát hiện thứ này giống như điện thoại ở Lam Tinh, chỉ là công năng nhiều hơn và tiên tiến hơn.
"Xem ra cũng là một món đồ không tệ..."
Lâm Đông thầm nghĩ, tiện tay bắt máy...