"Bay. Phi hành khí?"
Mấy gã Zombie lộ vẻ kinh ngạc, không ngờ lại xuất hiện loại vật này.
Thi Vương cầm đầu rất nhanh phản ứng lại.
"Ngươi bay đến đây?"
"Ừm, có thể nói vậy."
Lâm Đông không phủ nhận.
Những Zombie vốn đang bồn chồn thoáng chốc trở nên mừng rỡ, điều này có nghĩa là chúng có thể rời khỏi nơi lưu đày.
Mấy tên Zombie đàn em lập tức chạy đến trước mặt Lâm Đông, thái độ cực kỳ cung kính.
"Lão đại, từ nay về sau em theo anh, làm ơn dẫn bọn em rời khỏi nơi này."
"Em cũng vậy... Chỉ cần có thể rời khỏi chỗ này, anh muốn em làm gì cũng được."
"Em cũng thế."
"... "
Mấy tên Zombie đàn em vội vàng tỏ lòng trung thành, sợ không được chọn.
Mà Lâm Đông đang cần người dẫn đường, muốn tìm hiểu tình hình hành tinh này, mấy tên này rất phù hợp.
"Ừm, vậy đi thôi."
“Vâng ạl”
Đám đàn em vội vàng đáp lời, hấp tấp chạy lên phi hành khí.
Thi Vương lực lưỡng đứng tại chỗ ngơ ngác.
Cái... cái gì thế này?
Đám đàn em của mình trong nháy mắt đều chạy theo hắn, chẳng ai đoái hoài gì đến mình... Đơn giản là trở mặt như trở bàn tay.
Nhưng nhìn thấy chúng tiến vào phi hành khí, cửa khoang sắp đóng lại, trong lòng hắn vô cùng sốt ruột.
"Lão đại... Chờ em với, em còn chưa lên mà."
"... "
Khi Thi Vương lực lưỡng chạy lên phi hành khí, cửa khoang vừa lúc đóng lại, phía sau đuôi lửa màu lam phun trào, phi hành khí đột ngột bốc lên khỏi mặt đất, hóa thành một vệt sáng, tan biến ở chân trời.
Một đám Zombie đi vào bên trong phi hành khí, đánh giá xung quanh, cảm thấy vô cùng mới lạ.
Vì Thi Vương lực lưỡng quá cao, hắn hơi cúi đầu xuống.
Lâm Đông nhìn hắn hỏi.
"Ngươi tên gì?"
"Em... Em tên Đại Tráng."
Thi Vương trả lời.
Lâm Đông khẽ gật đầu, cảm thấy cái tên này cũng bình thường, không cần phải trổ tài đặt lại tên cho hắn.
Nhưng phía sau, mấy tên Zombie đàn em song quyền nắm chặt, răng nhọn nghiến ken két, trong mắt thoáng có hung quang lóe lên, như đang cố gắng nhẫn nhịn điều gì.
Hiện tại phi hành khí có rồi, nhưng từng đợt đói bụng dâng lên, khiến chúng không nhịn được thôi thúc muốn ăn thịt, thậm chí nhìn hợp kim xung quanh cũng muốn cắn một cái.
Đại Tráng chú ý đến trạng thái của chúng, vội vàng trấn an.
"Các ngươi cố chịu đi! Còn ba ngày nữa... Chúng ta sẽ ra được!"
“Ưm, được! Bọn em cố gắng!"
Zombie đàn em nghiến răng nói.
Nhưng cảm giác đói cồn cào khiến hắn gần như sụp đổ.
Ba ngày... Thật sự được chứ?
Hơn nữa dù ra khỏi đất lưu đày, có chắc sẽ tìm được đồ ăn?
“Từ từ.
Một tên đàn em khác nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc mặt trở nên kinh hãi, dường như phát hiện ra vấn đề nghiêm trọng.
"Đây là tốc độ nhanh nhất của phi hành khí sao?"
"Lúc bọn em bị lưu đày, mất ba ngày ba đêm, nhưng tốc độ ít nhất phải nhanh gấp đôi cái này!"
"... "
Lâm Đông nghe vậy nhíu mày, trong lòng có chút kinh ngạc.
Phi hành khí này đã là công nghệ cao nhất của công ty Tec, nếu phi hành khí bản địa nhanh gấp đôi... chứng tỏ trình độ khoa học kỹ thuật vượt xa Super Saiyan Blue tinh.
Mà mấu chốt nhất là, hắn nói đến vẫn là phi hành khí Thi Vương dùng, lưu đày 'phạm nhân' dùng.
Vậy có thể phán đoán, còn có những thứ tân tiến hơn.
Nếu còn có nền văn minh nhân loại, trình độ khoa học kỹ thuật thật khó tưởng tượng...
Nhưng với mấy con Zombie này, đó đơn giản là sét đánh giữa trời quang.
"Chẳng phải nói... bọn em bay ra ngoài ít nhất phải mất sáu ngày sao?"
"Trước mắt xem là như vậy."
"Á? Không được! Vậy em chắc chắn không trụ nổi!"
"... "
Đám Zombie vừa mới xây dựng lòng tin, trong nháy mắt sụp đổ.
Diện mạo của chúng càng thêm dữ tợn, lại đến bờ vực mất trí.
Lúc này Đại Tráng cũng tỏa ra một luồng lệ khí, ánh mắt lóe lên vẻ hung ác.
"Các ngươi im miệng! Nếu ai không trụ được... thì ta không còn cách nào khác ngoài xử lý nó!"
Vừa nói xong, không khí xung quanh lập tức trở nên ngưng trọng.
Đám Zombie nghiến chặt răng, giữ im lặng, tràn ngập một mảnh túc sát chỉ khí.
"Ấy? Làm gì căng thẳng vậy?"
Lâm Đông ngữ khí lạnh nhạt, vô cùng bình tĩnh, trong nháy mắt làm dịu bầu không khí.
Sau đó vẫy tay, ném ra mấy con gà chết.
Mùi huyết nhục tươi mới kích thích thần kinh Zombie, ánh mắt của chúng hoàn toàn đi theo mấy con gà chết, dán chặt xuống đất.
"Đây là. thịt?"
Thúc giục muốn ăn thịt mãnh liệt khiến chúng không thể suy nghĩ gì khác, lập tức nhào tới, há miệng cắn xé.
Xương gà răng rắc vang lên, giống như nhai cà rốt, tất cả đều bị nuốt vào bụng, không lãng phí chút nào.
Đương nhiên số thịt gà này căn bản không thể thỏa mãn khẩu vị của chúng.
Có mấy con Zombie vẫn chưa thỏa mãn, ngã sấp xuống đất, thè lưỡi dài, điên cuồng liếm tấm kim loại.
Liếm đến sáng bóng cả tấm hợp kim bạc, suýt chút nữa bong cả đa.
Đại Tráng mặt đầy hưng phấn.
"Lão đại, vừa rồi là loại huyết nhục gì vậy, ngon quá đi!"
"Đó là gà."
Lâm Đông trả lời.
"Gà?"
Đại Tráng lộ vẻ hiếu kỳ, dường như không biết loại sinh vật này.
"Gà... ngon quá..."
"Các ngươi trước đây chưa từng thấy à?"
"Không, đây là lần đầu tiên gặp, em chưa từng ăn loại thịt nào ngon như vậy."
Đại Tráng mặt đầy hưng phấn nói.
Rõ ràng, sinh vật trên hành tinh này cũng có sự khác biệt lớn so với Lam Tinh, tồn tại một số giống loài khác biệt.
Mấy con Zombie ăn xong thịt gà đều khen không ngớt miệng, dù chưa no nhưng ít ra sẽ không phát điên.
Đồng thời nhìn Lâm Đông với ánh mắt sùng bái lấp lánh những ngôi sao nhỏ.
Hắn không chỉ có phi hành khí, còn có huyết nhục, quan trọng nhất là, vậy mà còn chia cho mình ăn.
Đây là lần đầu tiên chúng cảm nhận được sự quan tâm kể từ khi tiến hóa có thần trí.
Trong lòng âm thầm quyết định.
Mình theo hắn! Lên núi đao xuống biển lửa, muôn lần chết không chối từ!
Lâm Đông nhìn ánh mắt 'đói khát' của chúng, trong lòng có chút kỳ quái.
Đến mức đó sao?
Sao cảm giác Zombie trên hành tỉnh này giống như đều không có tiền đồ gì cả.
Sau đó, Lâm Đông hỏi thăm tình hình chung của hành tinh này.
Đại Tráng kể, chúng gọi nơi này là 'Tổ Tinh', chủ yếu có hai giống loài là Zombie và con người, về số lượng... khó mà thống kê.
Trước đây hắn là một tướng tài trong sào huyệt ở biên giới đất lưu đày.
Lão đại của hắn là một Thi Vương cấp SS, đầy nhiệt huyết, cực kỳ hiếu chiến, cầm vũ khí nổi dậy, thề quét sạch toàn bộ Tổ Tinh, thành tựu một kế hoạch lớn bá nghiệp.
"Lúc ấy chúng ta có trọn vẹn ba mươi vạn thi triều, trùng trùng điệp điệp, từ biên giới đất lưu đày xuất phát, chuẩn bị làm một vố lớn”
Đại Tráng mắt lộ vẻ cảm khái, nhớ chuyện xưa, chinh chiến năm tháng, trong lòng vẫn vô cùng phấn khởi.
"Sau đó thì sao?"
Lâm Đông có chút hiếu kỳ.
Đại Tráng gãi đầu.
"Về sau. Trận chiến đầu tiên, vừa đến Đại Dương Thành, liền bị bá chủ Quỷ Hùng tiêu diệt, ba mươi vạn thi triều bị chia cắt, bị tàn sát điên cuồng, may mắn em thực lực mạnh, chạy tương đối nhanh, mới sống sót.