Con tàu vận tải lờ đờ giảm tốc, rung lắc dữ dội. Nhìn bề ngoài cũ kỹ, rõ ràng là sản phẩm từ ba mươi năm trước.
Dù sao thì trông nó vẫn tốt hơn chiếc tàu vận chuyển cá của Huyết Sát nhiều.
Trên tàu có khoảng năm ngàn zombie tinh nhuệ, dẫn đầu là một Thi Vương cao lớn, vạm vỡ, thân hình đầy cơ bắp cuồn cuộn, đúng chuẩn mẫu lực sĩ.
Hắn cởi trần, đôi mắt nhỏ xíu lọt thỏm giữa khuôn mặt thịt, hai chiếc răng nanh chìa ra khỏi miệng, nom như một bán thú nhân.
Tên Thi Vương này, có biệt danh 'Săn Thú', là thuộc hạ của hoàng giả Trung Châu 'Gurtas', cũng chính là kẻ bị Lâm Đông úp sọt đầu tiên.
“Cái Tây Châu khi ho cò gáy này, đúng là một nơi rách nát.”
Săn Thú vừa đi vừa cằn nhằn, thấy toàn da đen, tài nguyên thì cạn kiệt.
"Cho không ta cũng chả thèm cái lãnh địa này, thà đi đày còn hơn..."
"Thú ca, nhịn chút đi, không phải Gurtas đại nhân bảo chúng ta tới đây sao."
Đám đàn em bên cạnh vội an ủi.
Săn Thú không nói gì thêm, bụng bảo đạ nếu không phải lệnh của đại ca, hắn thề sẽ không bao giờ bén mảng tới cái nơi này.
Một tiếng 'Rầm' vang lên, con tàu vận tải cỡ lớn hạ cánh, bụi mù tung tóe.
Trong màn bụi, Săn Thú cùng đám thuộc hạ bước ra.
Thân hình lực lưỡng của chúng tạo ra một áp lực vô hình.
Chiều cao của Săn Thú hơn hẳn Phi Vẫn đến hai cái đầu.
Năm ngàn tỉnh nhuệ phía sau, khí thế hung hăng, dữ tợn.
Phi Vẫn nghiêng đầu quan sát, nheo mắt đánh giá. Gã Thi Vương này tuy hung hăng, nhưng thực lực tầm thường, không bằng Huyết Sát!
"Ngươi là bá chủ Tây Châu, Phi Vẫn?" Săn Thú từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt hí liếc xéo hắn.
"Ờ, là ta."
"Xấu đau xấu đớn."
Săn Thú buột miệng thốt ra.
"..." Phi Vẫn câm nín, trố mắt nhìn hắn, răng nanh nhọn hoắt, mắt thì ti hí.
Bộ ngươi đẹp lắm chắc?
Toàn thân đầy lông lá mà còn chê người ta là yêu quái.
Trong lòng thầm đánh giá... càng không bằng Huyết Sát!
Tuy vậy, Phi Vẫn không so đo, hỏi thăng:
"Săn Thú đại ca, có việc gì mà đến tận đây?"
"Giả ngây giả ngô hả? Cái nơi tồi tàn này, ai thèm đến chứ. Lão đại của bọn ta sai đến tìm ngươi."
Săn Thú tiếp lời: "Gần đây Thi Vương Nam Châu muốn nổi loạn, lão đại bọn ta muốn tiêu diệt hắn."
"Vậy ngươi đến chỗ ta để tìm Thi Vương Nam Châu à?"
Phi Vẫn giả bộ ngạc nhiên.
Săn Thú xua tay.
"Nếu muốn tìm hắn, ta đến Tây Châu làm gì? Dạo này hoàng gia Trung Châu nổi lên, càn quét các châu khác, Thi Vương kia sợ vãi linh hồn, sớm chuồn mất rồi. Lão đại bọn ta phán đoán, có thể hắn đã trốn sang đại lục dị tộc rồi..."
"À~~~"
Phi Vẫn kéo dài giọng, không nói thêm gì.
Săn Thu liền vào đề.
"Ta đến để thông báo cho ngươi một tiếng, nếu phát hiện thi triều Nam Châu, thì tiêu diệt chúng đi."
"Các ngươi... muốn ta quy phục Trung Châu?"
Phi Vẫn thầm nghĩ, bình thường thì bỏ mặc mình sống dở chết dở ở Tây Châu, chả ma nào ngó ngàng.
Giờ có chuyện thì lại tìm đến mình.
Săn Thú lắc đầu, nhấn mạnh lại lần nữa.
"Không! Không phải quy phục Trung Châu, mà là quy phục lão đại của bọn ta... Gurtas đại nhân!"
"Ra là vậy..."
Phi Vẫn tỏ vẻ suy tư. Nghe qua thì không có gì khác biệt, nhưng nghĩ kỹ thì hơi kỳ quái.
Lẽ nào Gurtas này đang âm mưu gì đó?
Săn Thú thấy vậy, hài lòng gật gù.
"Không sai, ngươi quả là một con zombie thông minh, có thể làm bá chủ một phương, quả nhiên không phải chuyện ngẫu nhiên."
"Vậy nếu... ta từ chối thì sao?"
Phi Vẫn đột ngột đổi giọng, thái độ cung kính ban đầu cũng trở nên lạnh lùng hơn.
Sắc mặt Săn Thú sượng lại, đôi mắt nhỏ chăm chăm nhìn hắn.
Bầu không khí giữa sân trở nên ngột ngạt, đường như sắp đóng băng.
"Ta đến đây không phải để cho ngươi lựa chọn. Ngươi nên suy nghĩ kỹ, trong mắt bọn ta, ngươi chỉ là một kẻ có cũng được, không có cũng chẳng sao."
"Bọn ta có thể giết ngươi, tùy tiện tìm một Thi Vương khác đến làm bá chủ Tây Châu."
"..."
Săn Thú lạnh giọng, giọng điệu đầy đe dọa, sát khí lóe lên trong đôi mắt nhỏ.
Phi Vẫn ngẩng cái đầu gồ ghề lên, mấy sợi tóc thưa thớt bay theo gió.
"Rất tiếc, ta đã quyết định..."
Vừa dứt lời, tiếng gào thét phía sau vang vọng, vô số zombie lũ lượt kéo đến.
Sắc mặt Săn Thú biến đổi, không ngờ lại có kết quả như vậy.
"Phi Vẫn, ngươi có biết ngươi đang làm gì không?"
“la đương nhiên biết. Với thực lực của ngươi, chỉ có thể làm thuộc hạ của ta thôi!”
Phi Vẫn đã quyết.
Vốn dĩ hắn định nếu thực lực của Săn Thú mạnh, hắn sẽ trở mặt, phản bội Lâm Đông và Huyết Sát, gia nhập phe Trung Châu.
Nhưng giờ xem ra, thực lực của Săn Thú quá kém, một trời một vực, nên hắn không còn lựa chọn nào khác.
Phi Vẫn bỗng nổi giận, phần đầu nhô lên, ánh sáng lưu chuyển, cuối cùng hội tụ về phía mắt, hóa thành hai luồng sáng lam rực lửa, bắn ra từ hai con ngươi.
Săn Thú giật mình, vội vàng né tránh.
Nhưng đám zombie tinh nhuệ phía sau lại hứng trọn, bị cột sáng lam xuyên thủng, sau đó chém ngang, quét ngã một mảng lớn.
'Rống——'
Đám zombie Trung Châu còn lại cũng bộc phát sự cuồng nộ, chen chúc xông lên.
Chúng được nuôi dưỡng bằng huyết nhục trong thời gian dài, độ tiến hóa đều không thấp.
Thực lực vô cùng mạnh mẽ.
Đám đàn em của Phi Vẫn cũng xông lên từ phía sau, lựa chọn nghênh chiến trực diện, va chạm với tinh nhuệ Trung Châu.
Hai bên lao vào nhau, cắn xé, cào cấu, cảnh tượng trở nên vô cùng hỗn loạn.
Tiếng thét, tiếng gầm gừ vang lên không ngớt.
Nhưng zombie Tây Châu lâu ngày đói khát, tương đối yếu ớt, chiến lực chênh lệch rất lớn so với tinh nhuệ Trung Châu.
Dù có ưu thế về số lượng, nhưng mười đánh không lại một.
"Tây Châu bé tí mà cũng dám phản kháng, thật là không biết sống chết." Săn Thú hung tợn nhìn, dù không tác chiến trên sân nhà, hắn cũng không hề sợ hãi.
Lúc này, một zombie tinh nhuệ Tây Châu phát tín hiệu rút lui.
"Mau tránh ra!"
Đám zombie còn lại nhìn theo, thấy nó chạy bán sống bán chết, phía sau có mấy bóng đen đuổi theo điên cuồng.
Zomtbie kia ôm một thùng đá lớn.
Bên trong đựng đầy chất lỏng màu đen, đặc quánh, thối hoắc, bốc mùi hôi thối đến zombie cũng khó chịu nổi.
'Ầm ầm——'
Zombie kia vung tay, hất đổ chất lỏng trong thùng đá, hắt toàn bộ lên người đám tinh nhuệ Trung Châu, không sót một giọt.
Đám zombie lập tức nổi điên.
Là tỉnh nhuệ Trung Châu, tài nguyên đồi dào, chúng chưa từng thấy thứ da đen này.
"Đây là cái gì?"
"Không biết!"
"Thối quá đi..."
"Chờ chút!"
). .
Rất nhanh, chúng phát hiện sự nguy hiểm, đám da đen phía xa hung hãn xông tới. Những zombie này không biết đau, không có thần trí, hung hãn không sợ chết, hoàn toàn là cỗ máy giết chóc.
Dù phải liều mạng, chúng cũng phải cắn xé một miếng thịt trên người đối phương.
Còn đám zombie Tây Châu đã quá hiểu tập tính của da đen, vội vàng tản ra né tránh.
"Đã đánh nhau rồi, tiện thể dọn dẹp đám da đen giúp ta luôn đi..."