Minh Long không vội vã tấn công mà tạo áp lực, khiến đối phương cảm giác đại quân sắp tràn đến.
"Ta nhớ Đại Dương Thành là địa bàn của Quỷ Hùng thì phải."
"Ừ, nhưng hắn đã lâu không xuất hiện."
Đàn em của nó gật đầu đáp lời.
Minh Long nghe vậy càng thêm chắc chắn, thực lực đối phương còn kém xa mình, dù đánh nhau thật cũng chẳng sợ.
Phía trước, tổ kiến trúc Phương Nguy nga lúc này im ắng lạ thường, tĩnh mịch như thể không có ai ở.
"Thi đâu cả rồi? Thấy chúng ta mà không ra nghênh đón?"
Một đám Thi Vương tướng tá ngạc nhiên.
Minh Long nhếch mép cười.
"Chắc là sợ rồi, lúc trước còn nói mong chờ chúng ta đến, xem ra chỉ mạnh miệng thôi. Lát nữa cho chúng đẹp mặt."
“Ừ, không chừng đã trốn đi đâu rồi!"
Hồ Lai gật đầu lia lịa.
Đúng lúc bọn chúng bàn tán, từ trong tổ kiến trúc phía trước, vài bóng Zombie xuất hiện, số lượng không nhiều, dẫn đầu là bốn thân ảnh.
Chính là Chiêu Phong Nhĩ tứ thi, theo sau là Đại Tráng, Tiểu Ngạc Phách các loại.
"Người kia là bá chủ Long Thành sao?" Chiêu Phong Nhĩ đánh giá.
^ , “ ⁄ ` M „ P, đúng rồi, chắc là hắn.
Đại Tráng gật đầu.
Chiêu Phong Nhĩ nhếch miệng.
"Nhìn tàn tạ, không giống bất tử tộc chút nào."
"Ai mà biết được."
Đại Tráng thầm nghĩ.
Đối diện với đám Zombie bát ngát phía trước, Chiêu Phong Nhĩ không hề sợ hãi, bởi vì sau lưng hắn có cả một tổ kiến trúc làm chỗ dựa.
"Ta định nói chuyện với hắn, xem có thu phục được hắn làm đàn em không."
"Hả... Được không?"
Đại Tráng nghi hoặc, đồng thời vô cùng bội phục, tai ca quả là có tầm nhìn, ngay cả bất tử tộc cũng muốn thu phục.
Còn Minh Long và đám thuộc hạ cũng đang đánh giá đối phương.
Rốt cuộc là tình huống gì?
Dựa vào khí tức mà đoán, bốn thi này không mạnh, mà tạo hình lại kỳ dị, cảm giác quái dị.
Chẳng lẽ Quỷ Hùng trốn thật rồi? Bỏ lại mấy tên tép riu cản đường...
Hồ Lai lớn tiếng chất vấn.
"Ê! Lão đại Quỷ Hùng của bọn bay đâu? Sao không thấy mặt mũi đâu?"
"Quỷ Hùng chết rồi."
Chiêu Phong Nhĩ nói thẳng.
Hồ Lai kinh ngạc, Quỷ Hùng chết thế nào được? Chẳng lẽ bị Thi Vương khác xử lý? Nhớ lại bóng dáng áo trắng hôm đó, trong lòng hắn có dự cảm chẳng lành.
Nhưng nước đã đến chân, không thể không cứng giọng nói.
"Bọn. Bọn Zombie các ngươi đến địa bàn của chúng ta quấy rối, đại ca bất tử tộc đến đòi lại công bằng."
"Muốn xử lý thế nào?" Chiêu Phong Nhĩ hỏi.
"Đương nhiên là phải bồi thường, lôi một ngàn con heo trong tổ kiến trúc của các ngươi ra đây."
Hồ Lai nói.
Đây là hắn đã tính trước, cũng là ý của Minh Long, cố gắng không động thủ, không lộ thực lực, lấy uy hiếp làm chủ...
Nhưng Chiêu Phong Nhĩ lắc đầu.
"Trong tổ kiến trúc của chúng ta không có heo."
"Ồ?"
Hồ Lai nhíu mày, thấy vẻ mặt kia của đối phương, rõ ràng là không muốn cho, hắn lại nhấn mạnh.
"Đại ca bất tử tộc rất mạnh đấy, ta đang cho ngươi cơ hội, không có một ngàn con thì bồi mười, tám con cũng được."
“Ngươi đang bắt chẹt ta?”
Chiêu Phong Nhĩ hỏi ngược lại.
Minh Long thấy đối phương trơ trơ như đá, trong lòng giận dữ.
Đến một tên tiểu đầu mục cấp thấp cũng dám coi thường mình.
Thật quá ngông cuồng.
Nhưng ngoài dự liệu của hắn, Chiêu Phong Nhi lại nói.
"Ta thấy các ngươi tư chất không tệ, có tiềm năng phát triển, chi bằng ở lại làm đàn em của ta, đến lúc đó ta cho nhặt não đan mà ăn."
"Ngươi!"
Minh Long càng thêm tức giận.
Khả năng chọc tức người khác của Chiêu Phong Nhĩ quả là nhất lưu, hắn tỏ vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt lại vô cùng chân thành.
“Ta đang cho các ngươi cơ hội đấy, khuyên các ngươi đừng không biết điều."
"Cho ta cơ hội làm đàn em?"
Minh Long giận tím mặt, cảm giác một luồng nhiệt huyết xông lên não, khí thế hung hãn bộc phát, không thèm để ý gì nữa.
Mặc kệ thế nào, hôm nay hắn phải xử lý cái tên tai to này.
"Xông lên!"
Theo lệnh giết chóc, vô số Zombie gầm thét phía sau.
Như những cỗ máy giết người được kích hoạt, chúng ào ào xông lên, dường như muốn san bằng Đại Dương Thành.
"Tại ca, bọn chúng đến rồi!"
Đại Tráng thấy cảnh tượng này, trong lòng có chút kiêng dè.
"Đừng hoảng, có ta đây."
Chiêu Phong Nhĩ ngoài mặt bình tĩnh, nhìn Zombie tràn đến, quay đầu gào lớn.
"Đại ca đại tỷ ơi, cứu mạng!"
Vừa dứt lời, vô số bướu thịt đỏ trên mặt đất vỡ tung, giải phóng bào tử, bao phủ đám Zombie xông lên phía trước.
Chúng lập tức kêu la thảm thiết, đau đớn tột cùng, ngã xuống run rẩy dữ dội, rất nhanh huyết nhục bị hút sạch, mọc ra những bướu thịt đỏ khác.
Những bướu thịt này ngọ nguậy, dung hợp, hóa thành Zombie ngụy trang, đứng lên.
Cả quá trình kinh đị và quái đản.
"Cái thứ quỷ quái gì đây?"
Minh Long giật mình.
Sau đó, vô số hoa hồng nhỏ và dây leo từ trong tổ kiến trúc xuất hiện, nhanh chóng lan ra, trói buộc đám Zombie.
Những dây leo như rắn, xuyên thủng Zombie, xâu chúng thành chuỗi, giống như mứt quả.
Bột phấn bay ra, tạo ảo ảnh.
Những Zombie bắt đầu điên cuồng tấn công đồng loại.
"Đây là... Năng lực dung hợp của Thi Vương."
Minh Long cau mày.
Đội hình tấn công chỉnh tề của hắn bị phá tan, Zombie kêu la, ngã xuống liên tục.
Nhưng tiếp theo, mặt đất rung chuyển.
Một khu rừng di chuyển từ xa đến.
"Trời ơi...!"
Đám thi kinh hãi.
Những cây cối dường như có sinh mạng, cành và rễ vung vẩy, nghiền nát Zombie.
Trong rừng, tiếng qua đen the thé vang lên, bay ra, mỏ chim sắc bén xuyên thủng đầu Zombie.
"Nguy rồi... Là thực vật biến dị, đã dung hợp thành Thi Vương!"
Hồ Lai nhận ra.
Nhưng Minh Long càng nghĩ càng thấy bất thường, những thực vật quỷ dị này không phải thứ Đại Dương Thành có, thủ hạ của Quỷ Hùng không có loại Thi Vương này.
Đặc biệt là quạ đen mắt đỏ, khiến hắn hoảng sợ.
Bởi vì hắn chưa từng thấy sinh vật này.
"Không ổn! Rất không ổn! Vùng biên giới không nên có nhiều Thi Vương thực vật dung hợp như vậy!"
Minh Long nhận ra vấn đề.
Hắn ngước mắt, thấy vài bóng Thi Vương từ Đại Dương Thành đi ra.
Lần lượt là Chậu Hoa, Tiểu Ma Cô, Tiểu Hoa và Quỷ Cây, bốn Zombie có năng lực quần thương cực mạnh.
Nhiề tu V ậ ậy sao?”
Minh Long nghi hoặc.
Bốn Thi Vương này khí tức rất mạnh, đặc biệt là Chậu Hoa, có lĩnh vực riêng, tuyệt đối là nhân vật chủ chốt.
Bốn Thi Vương ra tay, chặn đứng thi triều, tiêu diệt hàng ngàn Zombie.
"Thấy chưa, ta đã bảo không cần hoảng mà."
Chiêu Phong Nhĩ khoanh tay, vẻ mặt ung dung.
Đại Tráng gật đầu lia lịa, trong lòng bội phục, tai ca quả là từng trải.
Chiêu Phong Nhĩ nhìn Chậu Hoa và các Thi Vương khác, nhân cơ hội khoe khoang.
"Bọn ta lợi hại không???"