Hình ảnh trước mắt quá kinh dị, quá khủng khiếp đối với bọn hắn. Một cường giả cấp A cứ thế mà chết một cách khó hiểu.
Thành viên Hắc Bọ Cạp kinh hồn bạt vía, cảm thấy gã thanh niên kia còn cường hãn hơn cả người phụ nữ trước mặt!
Trần Minh và mấy người cũng âm thầm nói nhỏ.
"Tìm ai không tìm… lại đi tìm hắn."
"Đây chẳng phải là tự tìm đường chết sao?"
). .
Sau khi thủ lĩnh Hắc Bọ Cạp chết, những thành viên còn lại vô cùng hoảng sợ, lúc này mới nhận ra đối phương quá mạnh, bọn họ không phải là đối thủ.
"Chạy mau!"
Một tiếng hô lớn vang lên giữa đám người.
Cảm xúc vốn đã sụp đổ nay càng bùng nổ, chiến ý tan biến hoàn toàn, tất cả vội vã quay đầu bỏ chạy tán loạn.
Đương nhiên, Trình Lạc Y không định buông tha bọn chúng.
Để lộ lưng cho kẻ địch thì chỉ có con đường chết.
Trình Lạc Y đuổi theo, thuần thục hạ gục hơn mười tên còn lại.
Lâm Đông theo sau, thong thả thu nhặt xác chết.
Mấy gã giác tỉnh giả cấp B, thực lực không hơn Trần Minh là bao, giá trị sử dụng không cao, thậm chí đến tinh hạch cũng chẳng buồn lấy, trực tiếp thu hết cả thi thể.
Trình Lạc Y liếc nhìn Lâm Đông.
"Vừa nãy không động tay, giờ lại cần mẫn nhặt xác."
"Chẳng phải có em rồi sao, sau này em là đả thủ số một."
Lâm Đông mỉm cười nói.
Trình Lạc Y bĩu môi.
"Em thấy là công cụ người số một thì đúng hơn."
Bốn người bị bắt cóc kia lúc này nước mắt giàn giụa, có thể thấy trong lòng vô cùng kích động.
Bởi vì bọn họ không cần phải đến cái nơi địa ngục như Hắc Bọ Cạp Thành nữa, vậy mà lại được cứu, cảm thấy đây quả thực là một kỳ tích.
"Hức… hức… Các người thật sự quá tốt."
"Cảm ơn, cảm ơn đã cứu chúng tôi!"
). .
Bọn họ vẫn còn khóc lóc, bày tỏ lòng biết ơn.
Lâm Đông liếc nhìn bọn họ.
"Ai nói là muốn cứu các người?"
"Hả...?"
Tiếng khóc nức nở của bốn người im bặt, vẻ mặt mừng rỡ ban đầu trở nên cứng đờ.
Ý gì?
Nghe giọng điệu của hắn, chẳng lẽ hắn cũng muốn giết bọn họ?
Bốn người lại bắt đầu hoảng sợ, rụt người lại phía sau.
Chẳng lẽ vừa thoát khỏi hang sói lại rơi vào miệng cọp?
"Xin đừng! Xin anh, hãy tha cho chúng tôi.”
"Chúng tôi… chúng tôi sẽ báo đáp anh."
"Đúng đúng đúng, anh bảo chúng tôi làm gì, chúng tôi sẽ làm cái đó..."
"..."
Bốn người liên tục cầu xin.
Lâm Đông hơi suy tư.
"Làm gì cũng được?"
"Vâng, vâng, chúng tôi tất cả nghe theo anh!"
Bốn người liên tục gật đầu.
"Vậy cũng được."
Lâm Đông đồng ý, bổn người này bị Hắc Bọ Cạp bắt cóc, hiển nhiên thực lực không mạnh, cũng chăng có giá trị lợi dụng.
Thế là hắn phất tay, dùng dao chặt đứt xích sắt trên người bọn họ, giải thoát cho họ.
Bốn người ôm nhau khóc, cảm giác như vừa trải qua một kiếp nạn.
"Anh… vết thương của anh thế nào rồi?"
Cô gái trong cặp đôi kia ân cần hỏi.
Chàng trai sắc mặt trắng bệch, vẫn còn rất yếu ớt, cay đắng lắc đầu.
"Sau này đừng gọi anh là chồng nữa, chúng ta chia tay đi!"
"A? Vì sao?"
Cô gái lo lắng hỏi.
Chàng trai cắn môi, trong lòng cũng không nỡ, nhưng lại bất lực.
“Anh sợ. sau này không mang lại hạnh phúc cho em được”
"Chuyện này…"
Cô gái mở to mắt, hiểu ý hắn, chậm rãi cúi xuống nhìn vết thương ở hạ bộ của hắn.
"Vậy sau này… anh cũng không thể đụng vào phụ nữ, vậy phải làm sao?"
"Hay là… anh đụng vào đàn ông vậy?"
Chàng trai ngập ngừng nói.
"Hả...?"
Cô gái khẽ giật mình, không ngờ hắn lại nghĩ thoáng như vậy.
Tôn Vũ Hàng nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, nhanh chóng hiểu ra.
"Chú Trần, người này giống chú rồi, đều không thích phụ nữ, cơ hội của chú đến kìa!"
"Giống cái rắm!"
Trần Minh cười mắng: "Chú mày trứng còn không nát."
Tôn Tiểu Cường từ lâu đã sốt ruột, vội vàng đi kiểm tra vật tư cướp được của Hắc Bọ Cạp, lục lọi tìm kiếm.
Đáng tiếc, cậu không tìm được kẹo hay táo, nhưng lại có một loại quả dại nhỏ ngọt ngọt chua chua, hương vị cũng không tệ.
Đám người chỉnh đốn lại một phen.
Sau khi Lâm Đông thu hồi thi thể, quay lại thu luôn cả phi hành khí vào không gian trữ vật, chiếc phi hành khí ngầu lòi biến mất một cách thần kỳ.
"Ghê thật!"
Bốn người kinh ngạc thán phục, không biết đây là thủ đoạn gì.
"À, ân nhân, anh muốn chúng tôi làm gì cho anh?"
"Giúp tôi tìm thành viên của tổ chức Hắc Bọ Cạp."
Lâm Đông tùy tiện nói.
"Hả?"
Bốn người kinh ngạc, ẩn ẩn có chút e ngại.
Nhớ đến Hắc Bọ Cạp, bọn họ như rắn rết, tránh còn không kịp, lần này lại phải chủ động đi tìm.
"Các người tìm không ra à?"
Lâm Đông hờ hững hỏi.
Cả bốn người giật mình, cảm thấy một nỗi sợ hãi âm ỉ, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
"Có thể! Nhất định có thể, hoàn toàn có thể."
"Ừm, có thể là tốt rồi."
Khóe miệng Lâm Đông hơi nhếch lên.
Thực ra, đối với bốn người mà nói, không cần phải đi tìm, thành viên Hắc Bọ Cạp sẽ chủ động tìm đến họ, nên đây là một nhiệm vụ vô cùng đơn giản.
"Chúng tôi ở đây có thể bắt được tín hiệu của Hắc Bọ Cạp, kết nối internet của chúng, tùy tiện là có thể tìm được thành viên Hắc Bọ Cạp."
Một cô gái nói.
Lâm Đông thấy cái này thật tiện lợi, giống như đặt đồ ăn online vậy.
"Vậy cô liên hệ đi."
...
Cô gái lục lọi trong đống đồ cướp được, lấy ra điện thoại của mình.
Sau khi khởi động máy, cô kết nối vào mạng của Hắc Bọ Cạp Thành.
Vốn dĩ trước mạt thế, Hắc Bọ Cạp đã hoạt động trên dark web, mọi người cho rằng trang web của chúng sẽ tràn ngập bạo lực, máu me, video hiếu kỳ và các loại thông tin biến thái.
Nhưng kết quả hoàn toàn trái ngược với tưởng tượng của mọi người.
Trang web của Hắc Bọ Cạp tràn ngập hòa bình, thuần một màu xanh lá cây, toàn là năng lượng tích cực.
Đồng thời người ta không gọi là Hắc Bọ Cạp Thành, mà gọi là Tịnh Thổ Hãn Hà.
Quảng cáo tuyên truyền là:
"Nơi đây là Tịnh Thổ cuối cùng sau mạt thế, vật tư phong phú, bất kể là giác tỉnh giả hay người bình thường, chúng tôi đều sẽ giúp bạn sống sót."
Ngoài ra, phía dưới còn có không ít hình ảnh đồ ăn hấp dẫn.
Nào là sườn xào chua ngọt, cá chép kho tàu, thịt nướng, lẩu các loại, thứ gì cũng có.
Đối với những người đang sống trong mạt thế mà nói, đây là một sự dụ hoặc không gì sánh bằng, chỉ nhìn hình ảnh thôi đã ứa nước miếng.
Ai mà chịu nổi?
"Ực..."
Cô gái nuốt nước bọt, ăn lẩu trong mạt thế là một điều quá xa xỉ, nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Đồng thời, trong lòng cô cũng hiểu rõ, những hình ảnh đồ ăn đó chỉ là giả dối.
Đây là lừa đảo trên mạng.
Không tuyên truyền tốt một chút, ai còn đến Hắc Bọ Cạp Thành?
Thông qua trang web này, có thể liên hệ với đội cứu viện của Hắc Bọ Cạp Thành.
"Chào, xin hỏi chỗ tránh nạn của các người có thật nhiều đồ ăn như vậy không? Tôi sắp chết đói rồi."
Cô gái tương kế tựu kế, gửi đi một tin nhắn.
Ngay lập tức, cô nhận được phản hồi.
"Có chứ có chứ, đương nhiên là có rồi, Tịnh Thổ Hãn Hà của chúng tôi đã xây dựng trang trại chăn nuôi riêng, xin hỏi bạn muốn đến không? Nếu muốn đến… chúng tôi có thể phái người đi tiếp ứng bạn."