“Lăn kiểu gì?" Ngạc Phách tò mò hỏi.
"Đại quân sắp đánh đến, chúng ta làm tiên phong chủ lực, đương nhiên phải thống nhất các thế lực bản địa trước, thu nạp thêm vài đàn em!"
Chiêu Phong Nhĩ nói.
Chủ yếu là dạo gần đây Tec Corp không thấy ai đến, Ngạc Phách và đám zombie của hắn cũng thuộc hàng có máu mặt ở Hãn Giang Tỉnh. Chiêu Phong Nhĩ thấy không thể uổng phí thu nạp đàn em này, dĩ nhiên phải dẫn hắn đi dạo một vòng, phô trương thanh thế, ra oai trước mặt các Thi Vương khác.
"Ừm ừm, vậy đi thôi."
Ngạc Phách gật đầu đồng ý, thầm nghĩ quả không hổ là Nhĩ ca, suy tính chu đáo, vì cả ổ zombie mà tận tâm tận lực.
Sau đó, hắn mang theo bốn năm tên tâm phúc, cùng Chiêu Phong Nhĩ rời khỏi Tường An.
Trong địa phận Hãn Giang Tỉnh, Ngạc Phách khá quen thuộc đường xá, nên dọc đường đi khá an toàn, không gặp phải thế lực loài người nào.
Mấy con zombie cấp thấp thấy Ngạc Phách thì hoảng sợ bỏ chạy, hoặc trực tiếp quy phục.
"Ừm... Không tệ!"
Chiêu Phong Nhi rất hài lòng với điều này, không ngờ một Thi Vương vùng biên giới Giang Bắc như mình lại có ngày hôm nay.
Một lát sau, bọn họ đến vùng ngoại ô một thành phố. Từ xa nhìn lại, trên bầu trời thành phố có mấy con chim biến dị lớn đang lượn vòng.
Đại điểu sải cánh đến năm sáu mét, mỗi chiếc lông vũ sắc bén như lưỡi dao.
"Xem ra ở đây có một ổ zombie!"
Chiêu Phong Nhĩ ngước nhìn nói.
Ngạc Phách gật đầu lia lịa.
"Đúng vậy, Nhĩ ca, khu thành phố này bị một Thi Vương chiếm giữ, thực lực cỡ cấp A, dưới trướng có khoảng năm ngàn thi triều."
"À nha."
Chiêu Phong Nhĩ gật gù, coi đó là một thế lực nhỏ.
"Đi, vào thành nói chuyện với Thi Vương, thu hắn làm đàn em."
“Nhĩ ca, trong thành là một Thi Vương dung hợp, tuy thực lực không mạnh lắm, nhưng nó biết bay, rất khó đối phó.”
Ngạc Phách giải thích.
Giờ này mà còn sống sót ở Hãn Giang Tỉnh, ắt hẳn đều có chút tài cán, vì kẻ yếu đều bị Tec Corp và Hắc Bọ Cạp xử lý cả rồi, số còn lại toàn xương cứng thôi.
Thi Vương biết bay?
Dung hợp bồ câu à?
Chiêu Phong Nhi thấy cũng chăng quan trọng, không được thì lôi danh lão đại ra, đến lúc đó lũ zombie Giang Bắc tràn về, hắn ta hối hận cũng không kịp.
Hơn nữa, dù không thu phục được thì đi khoe mẽ cũng tốt.
"Dưới vương tọa, ắt có xương khô chất đống, dù khó đối phó chúng ta cũng phải đi, chứ ngồi đó chờ sung rụng à?"
"Vâng vâng vâng!"
Ngạc Phách thấy có lý, gật đầu lia lịa.
Ngay lúc đó, trên bầu trời, mấy chấm đen rơi xuống, càng lúc càng gần mặt đất, có thể thấy rõ đó là xác đại điểu.
"Phanh phanh phanh!"
Xác chim rơi xuống đường phố, hoặc mái nhà tan hoang, lăn lóc mấy vòng rồi nằm im, bụi mù bốc lên tứ phía.
"Hả? ? ?"
Chiêu Phong Nhĩ và Ngạc Phách đều giật mình.
“Rớt thật à?”
"Đi, qua xem thử!"
". . ."
Bọn họ từ ngoại ô tiến vào thành phố, đến chỗ xác chim rơi, leo lên đỉnh một tòa nhà cao tầng, nép mình sau đám rêu phong và cỏ dại, nhìn xuống dưới.
Quả nhiên có mấy xác chim nằm trên đất, thân thể vặn vẹo dị thường, không giống bị ngã mà là bị vặn vẹo trước khi chết.
"Chết thảm quá, chuyện gì thế này?”
Chiêu Phong Nhĩ kinh ngạc.
"Rống —— "
Ngay lúc đó, lũ zombie trong thành bị quấy rầy, phát ra tiếng rống giận dữ, báo hiệu có kẻ xâm nhập.
Ngạc Phách hốt hoảng.
"Lê nào chúng ta bị phát hiện rồi?”
"Đừng lo, không phải chúng ta bị phát hiện."
Chiêu Phong Nhĩ nói.
Nhưng hắn không hề vui vẻ, ngược lại càng thêm lo lắng, bởi vì hắn nghe thấy tiếng động cơ gầm rú.
Đó là sản phẩm khoa học kỹ thuật của loài người.
Ngước mắt nhìn lên, hắn thấy một phi cơ hình giọt nước đang từ từ hạ xuống, vô cùng hiện đại, trên thân có chữ T màu đỏ, rõ ràng là của lec Corp.
"Chẳng lẽ bọn chúng định đáp thẳng xuống ổ zombie?"
"Không thể nào! Chẳng khác nào tự tìm đường chết?"
"Thật sự hạ xuống kìa."
". . . ."
Ngạc Phách và đám zombie trợn mắt kinh ngạc. Với thực lực của lec Corp, bọn họ không sợ ổ zombie này, nhưng phủ cơ chỉ có một chiếc, chứng tỏ có rất ít người bên trên.
Chiếc phi cơ hạ xuống ngay giữa ổ zombie.
Sau tiếng "rắc", cửa khoang mở ra.
Bên trong có năm người, dẫn đầu là một thanh niên, bên cạnh là một cô gái tóc đen dài, mắt sáng long lanh, tướng mạo xinh xắn.
Phía sau hai người là ba người đầu trọc anh tuấn.
"Vừa đến Hãn Giang Tỉnh đã bị chim biến dị tấn công, quái vật ở đây nhiệt tình thật."
Thanh niên lẩm bẩm rồi nhảy ra khỏi phi cơ.
Những người phía sau vội theo chân anh.
"Vương Vinh nói, những con còn lại đều là lũ zombie khó nhằn." Cô gái nói.
"Vậy ta phải xem xem, chúng khó nhằn đến mức nào."
Thanh niên đảo mắt nhìn xung quanh.
Vì sự xuất hiện của họ, ổ zombie đã bị khuấy động, tiếng rống giận dữ vang lên không ngớt, những gương mặt kinh khủng lần lượt xuất hiện.
Chúng hung hãn từ mọi ngả đường lao tới, nhanh chóng tạo thành một đám đông dày đặc.
Trên bầu trời, mấy trăm con đại điểu lượn vòng, che kín bầu trời, kêu inh ỏi.
Mấy ngàn thi triều, như một cơn lũ, lao về phía năm người, chực chờ nuốt chửng họ.
“Lưu Sal”
Thanh niên khẽ quát, một vầng hào quang màu vàng sẫm từ dưới chân anh ta lan tỏa, như sóng nước gợn lăn, khuếch tán ra xa.
Nơi năng lượng đi qua, đất đai nhanh chóng biến thành cát, thành một vùng lưu sa lầy lội.
Zombie nào bước vào đều chìm xuống như sa vào đầm lầy, vùng vẫy thế nào cũng vô ích, dù miệng rống giận dữ cũng chẳng ăn thua, cuối cùng đều bị cát vàng nuốt chửng.
Chỉ một chiêu này, hàng ngàn zombie đã bỏ mạng.
“Trời ạ! Mạnh vậy sao?”
Chiêu Phong Nhĩ và đồng bọn nấp trên mái nhà, kinh hãi thốt lên, sức sát thương của loài người này quá khủng khiếp, lần đầu tiên họ được chứng kiến.
"Rống —— "
Giữa sân, tiếng rống giận dữ vang trời, Thi Vương đã xuất hiện, nửa thân trên là zombie, nửa thân dưới là chim quái dị.
Sau lưng nó là đôi cánh dài hơn mười mét.
Thấy đàn em bị lưu sa vùi lấp, nó nổi cơn thịnh nộ, trở nên hung hãn điên cuồng, dẫn theo hơn trăm đại điểu từ trên không lao xuống.
Tốc độ cực nhanh, như ưng kích trường không, hơn trăm đại điểu đó là đội cận vệ của nó, con nào con nấy đều mạnh mẽ.
"Cát Táng!"
Thanh niên chậm rãi giơ tay, lưu sa trên mặt đất nhanh chóng bốc lên không trung, không ngừng tụ tập trên thân đại điểu, tốc độ càng lúc càng nhanh.
Chỉ vài hơi thở, lưu sa đã bao bọc đại điểu, tạo thành những quả cầu cát lớn nhỏ.
Hàng trăm quả cầu cát lơ lửng giữa không trung, như những vì sao san sát, cảnh tượng cực kỳ rung động.
"Bạo!"
Thanh niên đột ngột nắm chặt tay.
Chỉ nghe những tiếng nổ "ầm ầm", hàng trăm quả cầu cát đồng loạt vỡ tan, cát vàng tràn ngập không trung, năng lượng kinh khủng lan tỏa ra tứ phía.
Ngay cả Chiêu Phong Nhĩ và đồng bọn ở đằng xa cũng bị liên lụy, vội vàng dùng tay che mặt, tòa nhà cao tầng dưới chân họ rung lắc dữ dội, như muốn đổ sụp trong bão cát.
Ngạc Phách nheo mắt lại.
"Nhĩ ca, giờ sao? Có thu phục nữa không?"
"Thu cái đầu nhà anh!"
Chiêu Phong Nhĩ hét lớn, đám người kia rõ ràng không đơn giản, một chiêu mà nửa khu thành phố rung chuyển.
"Hết cách rồi, chúng ta xuất quân bất lợi! Xem ra chỉ còn nước làm nghề cũ thôi!"
"Gì cơ?”
"Chạy thôi!"
. . . .