"Lão đại, vậy chúng ta chuồn đi đâu?”
Chung cực cẩu đạo pháp tắc thứ hai, thấy người là té!
Lâm Đông liếc xéo hắn một cái, xem ra mới gia nhập nên chưa quen quy củ, từ từ rồi thấm nhuần.
"Chuồn cái gì mà chuồn? Phải diệt hết bọn nó chứ!"
"Hả?"
Mê Vụ kinh ngạc trong lòng, lẩm bẩm nghĩ bụng: "Lão đại lại lên cơn điên rồi hả?”
Lâm Đông liếc mắt hỏi:
"Mày đang nghĩ gì đấy?"
"Không... Không có gì."
Mê Vụ vội vàng lắc đầu.
Lâm Đông thừa biết hắn đang lo lắng, tên này bị bắt nạt quen rồi, chăng còn chút ý chí chiến đấu nào, phải giúp hắn lấy lại tự tin, khôi phục bản chất Zombie vốn có.
"Xem ra, tao phải cho chúng mày một khóa huấn luyện đặc biệt."
"Huấn luyện thế nào?"
Mê Vụ ngơ ngác hỏi.
Lâm Đông không nhiều lời, vung tay một cái, lấy ra cả trăm xác chết, chất thành gò núi nhỏ, lấp đầy gần nửa tầng hầm.
Huyết tỉnh khí nồng nặc, cảnh tượng hãi hùng.
Đây đều là Lâm Đông chuyển từ Hắc Bọ Cạp Thành ra, mà còn chỉ là một phần nhỏ.
Mê Vụ lập tức ngây người, cảnh tượng này, đơn giản là chuyện lạ hiếm thấy, hắn quanh năm trốn chui trốn lủi, đâu có thấy thủ đoạn xa xỉ thế này.
Cứ như người sắp chết khát giữa sa mạc, bỗng thấy một dòng sông nhỏ trong vắt.
"Cái... Cái này là huấn luyện đặc biệt?"
“Ừ, bắt đầu đi."
Lâm Đông gật đầu nói.
Chủ yếu là thực lực bọn chúng quá yếu, dễ dàng bị người của TEC Corporation dùng súng bắn tỉa, phải tranh thủ tiến hóa sớm một chút.
Vả lại mấy thứ huyết nhục này với Lâm Đông mà nói, chỉ như muối bỏ bể.
Hơn nữa... Ngày mai còn có thể thu hoạch nhiều hơn.
Đây gọi là lấy chiến tranh nuôi chiến tranh.
Đám Zombie của Mê Vụ, mắt trợn trừng nhìn chằm chằm, dần lấy lại chút sắc thái khát máu, rồi cùng nhau nhào tới, há mồm cắn xé.
Trong tầng hầm tối đen, không ngừng vang lên tiếng xé rách huyết nhục.
Gò xác chết như núi, tựa chốn Tu La, đám Zombie gặm nhấm, cảnh tượng vừa huyết tinh vừa quái dị.
Đám xác sống ăn uống trong hầm, nếu để người thường thấy, chắc chắn bị dọa ngất xỉu, ám ảnh tâm lý cả đời.
Nhưng Lâm Đông lại thản nhiên như không, khoan thai tự đắc, lộ vẻ hài lòng.
Lập tức hắn lấy ra Tinh Đồ Phiến Đá.
Dưới ánh hào quang, tế bào bầy Zombie trở nên sống động, vừa nuốt chửng huyết nhục, vừa hấp thụ năng lượng, tốc độ tiến hóa nhanh chóng.
Ban đầu một ngàn Zombie này, số lượng tinh nhuệ chỉ khoảng một trăm.
Nhưng sau khóa huấn luyện đặc biệt này.
Số lượng tỉnh nhuệ tăng vọt lên năm trăm, tương đương tỷ lệ một phần hai.
"Rống—"
Tiếng rống lệ của Zombie vang vọng trong thành phố.
Đám Zombie đều vô cùng phấn khích.
Bữa tiệc huyết tinh này, kéo dài mấy canh giờ, đến tận rạng sáng mới kết thúc.
Trong mắt Mê Vụ, ánh mắt hung lệ đã lâu nay đã trở lại, lóe lên vẻ khát máu.
Mà ánh mắt hắn nhìn Lâm Đông cũng đã thay đổi.
Bởi vì, lão đại trước kia của Mê Vụ, chưa từng đối đãi với hắn như vậy, càng không hào phóng đến thế.
Tâm thái Mê Vụ dần thay đổi, giờ hắn hy vọng Lâm Đông đừng xảy ra chuyện gì...
"Lão đại!"
Hắn cung kính cúi đầu, thể hiện sự thần phục.
"Ừ."
Lâm Đông gật đầu, "Đi thôi, dẫn mày đi gặp vài người bạn của tao."
"Vâng..."
Mê Vụ đáp lời.
Lập tức, bọn họ cùng rời tầng hầm, đến thư viện.
Trình Lạc Y và mọi người đã dậy từ sớm, ăn sáng xong xuôi.
Người thì lau chùi đao kiếm, kẻ mân mê súng ống, chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến hôm nay.
"Lâm Đông đi đâu rồi?"
Tôn Tiểu Cường lo lắng hỏi.
Trình Lạc Y đáp:
"Tối qua đi ra ngoài."
"Vậy sao hắn đi mà không dẫn tao theo?"
"Mày ngủ say như heo chết, dẫn mày làm gì?"
Trình Lạc Y hỏi ngược lại.
ôn Tiếu Cường bĩu môi.
"Không thể nào, tao chắc chắn không ngủ chết như heo!"
"...Trình Lạc Y không đáp lời, hắn không thích tranh cãi với đồ ngốc."
Đúng lúc này, cửa thư viện vang lên tiếng động.
Mọi người dựng tai lên.
"Hãn về rồi."
Trần Minh lên tiếng.
Mọi người nhìn lên đầu cầu thang, quả nhiên, thấy bóng dáng Lâm Đông bước tới, áo sơ mi trắng vẫn sạch sẽ như cũ, không vướng chút bụi trần.
Nhưng sau lưng hắn, lại có thêm một bóng Zombie, mặt trắng bệch, trên người ẩn hiện sương mù bốc lên.
"Hả?"
Mọi người cùng nhìn, dựa vào khí tức phán đoán, hăn là Thi Vương ở đây.
Mê Vụ bị một đám người nhìn chằm chằm, bỗng chột dạ, cảm thấy vô cùng không tự nhiên, nếu Zombie có cảm xúc xấu hổ, chắc chắn sẽ đỏ mặt cúi đầu...
Trình Lạc Y lập tức đoán ra chuyện gì xảy ra.
"Đây là Thi Vương gần đây à?"
"Ừm... Là tôi, tôi tên Mê Vụ."
Hắn tự giới thiệu, vì vừa mới thôn phệ không ít huyết nhục, nên đổi điện với nhiều người như vậy, cũng không có xúc động khát máu gì.
"Ồ, hắn chính là cái tên mà mày sợ ấy à? Tao phải xem kỹ mới được."
Trần Minh nhìn chằm chằm không chớp mắt.
"..." Mê Vụ xị mặt, giờ loài người đều vô lễ thế sao???
Mọi người quan sát hắn hồi lâu, thấy vô cùng mới lạ.
Đồng thời cũng bội phục Lâm Đông.
Nhẹ nhàng vậy mà thu phục được Thi Vương.
"Trong thành phố này, không chỉ có một con Thi Vương này thôi chứ?"
Trình Lạc Y suy đoán.
Vì thực lực Mê Vụ cũng không phải cấp bá chủ, còn lâu mới đủ để thống trị toàn bộ khu vực thành phố.
Mê Vụ gật đầu.
"Ừ, cách đây không xa, có một ổ thi rất mạnh!"
"Mạnh đến cỡ nào?"
Trình Lạc Y hiếu kỳ hỏi.
Mê Vụ có chút e ngại, ngữ khí khoa trương nói:
“Trong ổ của chúng nó, có khoảng một vạn Zombie đấy!”
"Ồ... Vậy thì cũng mạnh thật."
Lâm Đông hùa theo một câu.
Mê Vụ chưa từng trải sự đời, ở trong cái thành nhỏ này, dân số cũng chỉ khoảng trăm vạn, khó mà hình thành thi triều quy mô lớn.
Mê Vụ tiếp tục nói:
"Mà. Mấy con Zombie đó thường xuyên đến lãnh địa của tôi để nghênh ngang.”
"Vậy mày làm gì?"
Trần Minh hỏi.
"Trốn chứ sao."
Mê Vụ đương nhiên đáp.
Trần Minh ngẫm nghĩ, đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai, hắn cứ luôn miệng nói đây là lãnh địa của hắn, kết quả ai cũng có thể tới.
Dù là Zombie, hay là con người.
"Nói vậy... Chỗ này không nên gọi là lãnh địa của mày, phải nói là nơi sống tạm mới đúng."
"..." Mê Vụ im lặng trong lòng, nghĩ bụng biết là được rồi thôi, cần gì phải nói ra, hắn ghét nhất cái kiểu người không biết giữ ý tứ.
...
Bọn họ đang phân tích tình hình trong thư viện.
Thì ở bên ngoài thành phố, có một đám người đã tìm đến, lần lượt là TEC Corporation và tổ chức Hắc Bọ Cạp, hai thế lực tập hợp lại một chỗ.
Đám người trùng trùng điệp điệp, còn có các loại xe cộ, chừng hai ngàn người, trong đó có một ngàn người là người thức tỉnh ngưng tụ tinh hạch, một bộ phận khác cầm súng tinh hạch, sức chiến đấu rất mạnh.
Đám người này có thể nói là tinh anh của hai thế lực lớn, từng thanh lý Zombie, xây dựng thành phố, rất có kinh nghiệm.
Phía trước bọn họ, là thành phố bị bao phủ trong hắc vụ.
"Dựa vào khí tức phán đoán, đám người kia hăn là trốn vào trong đó." Người dẫn đầu của tổ chức Hắc Bọ Cạp nói.
"Thật biết chọn địa điểm."
Người thức tỉnh của TEC Corporation bên cạnh nói, vì bị khói đen che phủ, máy bay không người lái không thể trinh sát, không thể sử dụng các biện pháp thông thường.
"Xem ra... Chỉ có thể đi vào dò xét một chút thôi."