Cuộc chiến giữa zombie và dị tộc sắp bùng nổ.
Ký Sinh Mẫu Hoàng và Ăn Thi Thú Vương liếc nhìn hai đại bất tử tộc, bắt đầu chọn đối thủ.
"Tên Thi Vương áo trắng kia giao cho ta. Hắn vừa nãy định đánh lén ta," Ký Sinh Mẫu Hoàng nói, muốn trả mối thù vừa rồi.
"Không thành vấn đề."
Ăn Thi Thú Vương lập tức đồng ý. Nó vừa chứng kiến thủ đoạn quỷ dị của Lâm Đông khi giết Patton, nên cảm thấy hắn còn nguy hiểm hơn cả Huyết Sát.
“Vậy chúng ta lên thôi!”
Ký Sinh Mẫu Hoàng ra lệnh, chiến trường lập tức náo động.
Đám quái vật dị tộc vốn đã kích động, giờ như mãnh thú sổ lồng, từ bốn phương tám hướng xông tới. Trong đó có những con Ăn Thi Thú khổng lồ, lẫn với lũ Ký Sinh Quái khát máu dữ tợn.
Tiếng rít gào thê lương vang lên không ngớt.
Lâm Đông quan sát tình hình trước mắt. Giống như lúc đối mặt Patton, hắn bị bao vây bởi vô vàn kẻ địch, đâu đâu cũng thấy những cái đầu lâu kinh dị.
Những xúc tu nhớp nháp dịch nhầy cùng móng vuốt sắc bén gần như đồng thời tấn công hắn.
Mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi, gió tanh thổi tứ phía.
"Mấy thứ bẩn thỉu..."
Trong mắt Lâm Đông lóe lên hồng quang, thi vực lực lượng bùng phát như một cơn lốc. Đám quái vật vừa áp sát còn chưa kịp kêu la đã bị xé nát, hóa thành bột mịn.
Những con quái vật hung hãn bị miểu sát, xung quanh xuất hiện một vùng chân không, đột nhiên trở nên tĩnh lặng.
Thị thể tan nát vương vãi khắp nơi, sương máu đỏ tươi phiêu tán trong ánh trăng đỏ quái
Lâm Đông đứng sừng sững giữa đống thi thể, áo trắng vẫn không vương chút bụi trần.
"Gã này..."
Lông mày Ký Sinh Mẫu Hoàng cau lại. Gã Thi Vương trước mắt quả thực không đơn giản. Đám quái vật nhỏ bé kia hoàn toàn không làm gì được hắn, cùng lắm chỉ tiêu hao chút năng lượng.
"Chết đi!"
lay phải nàng vươn ra, nhanh chóng phình to, hóa thành một xúc tu tráng kiện như trường long cuốn tới.
Mặt đất nơi xúc tu quét qua sụp đổ từng mảng, tỏa ra uy thế kinh khủng.
Trong mắt Lâm Đông, xúc tu như một đoàn tàu lao vun vút về phía mình.
Nhưng hắn không hề né tránh, đưa tay tung một quyền, trực diện nghênh chiến.
"Ầm ầm!"
Cả hai va chạm nhau, tựa như hai ngôi sao chổi đụng độ, phát ra tiếng nổ long trời lở đất, khí lãng kinh khủng khuấy động.
Núi đá xung quanh rung chuyển, ầm ầm đổ sập, bụi đất bay mù trời.
Khung cảnh chẳng khác nào thiên tai.
Ký Sinh Mẫu Hoàng thu xúc tu về. Sau một kích đối đầu, nàng không hề bị thương, cảm thấy vẫn ổn, không đến mức không thể chống đỡ.
"Xem ra... cũng không lợi hại như mình tưởng tượng,"
Nàng thầm nghĩ. Có lẽ gã này chỉ là kẻ giỏi ẩn nấp và đánh lén, thiếu năng lực tác chiến trực điện.
Đương nhiên, Lâm Đông chỉ đang kìm nén, căn bản chưa dốc toàn lực, trong lòng có tính toán khác.
Nếu hắn trực tiếp giết chết hai đại dị tộc, chẳng phải vô tình giúp Huyết Sát sao? Như vậy lại vừa ý hắn.
Hơn nữa, tinh lực của Huyết Sát vẫn còn rất dồi dào. Nếu mình lấy đi hai tinh hạch cấp SSS, hắn chắc chắn không đồng ý, đến lúc đó sẽ ảnh hưởng đến tình cảm "minh hữu".
Vậy nên... cứ để hắn tiêu hao một đợt, chịu chút đau khổ.
Lúc này, Huyết Sát quả thực đang khổ chiến. Đàn đàn lũ lũ quái vật ký sinh điên cuồng tấn công hắn.
Hai dải huyết liên trong lòng bàn tay hắn vung vẩy, chém giết một đám quái vật.
Nhưng rất nhanh, một bóng hình to lớn như ngọn núi xuất hiện, vung móng vuốt sắc nhọn tấn công hắn.
Ăn Thi Thú Vương phát động đánh lén.
Vì Huyết Sát không cảm nhận được khí tức của nó nên hoàn toàn không để ý. Đối diện với đòn tấn công bất ngờ này, hắn có chút bối rối.
Vội vàng giơ song chưởng, biến dị huyết dịch hóa thành tấm chắn ngăn cản.
"Ầm!"
Một tiếng vang vọng, huyết thuẫn tan tác. Thân thể Huyết Sát lún xuống mặt đất. Ăn Thi Thú Vương cũng bị lực phản chấn đẩy lùi, thân hình khổng lồ lảo đảo, giơ móng vuốt lên xem, bị ăn mòn bốc khói xanh.
Nhưng vết thương nhỏ này chẳng đáng gì với nó, như gai đâm vào tay, thoáng chốc đã lành lại.
"Kiệt kiệt kiệt, hôm nay ngươi chết chắc!"
Ăn Thi Thú Vương đắc ý, cảm thấy Huyết Sát quả nhiên không mạnh, còn kém xa tên Thi Vương áo trắng kia.
Vì Huyết Sát sử dụng năng lực biến dị huyết dịch nên thể phách không phải là điểm mạnh của hắn.
Hắn vừa từ dưới đất chui lên.
Đám quái vật ký sinh và Ăn Thi Thú lại một lần nữa xông tới.
Số lượng quái vật dày đặc, che kín tầm mắt hắn.
Ăn Thi Thú Vương ẩn nấp, định dùng lại chiêu cũ, tiếp tục đánh lén. Ước chừng lặp đi lặp lại vài lần, hắn chắc chắn không trụ nổi.
"Khốn kiếp!"
"Lại chạy đi đâu rồi?"
Huyết Sát vừa giao chiến vừa tìm kiếm động tĩnh của Thú Vương, nhưng vì nó có năng lực ẩn nấp chuyên khắc chế zombie nên hắn không tài nào cảm nhận được.
Đối mặt với Ăn Thi Thú Vương và vô số tiểu quái, hắn quả thực không phải là đối thủ.
"Lão đại! Ta đến giúp ngươi!”
Đúng lúc Huyết Sát căng thẳng thì phía sau truyền đến tiếng gào thét dày đặc.
Rõ ràng, quân đoàn zombie đã kịp thời chạy tới.
Chỉ thấy dưới ánh trăng đỏ, vô số bóng đen zombie run rẩy. Chúng gào thét, có con bò bằng bốn chân, có con lảo đảo bước đi bằng hai chân.
Không ít tinh nhuệ bám vào vách đá dốc đứng, nhanh chóng leo trèo như nhện.
Thị triều cuồn cuộn dày đặc, tràn ngập núi đồi, lệ khí đan xen trên đỉnh đầu, tạo thành một đám mây đen, tựa như ác quỷ từ địa ngục kéo đến.
"Rất tốt, đến đúng lúc!"
Huyết Sát thấy đàn em đến trợ giúp thì lập tức yên tâm.
Đại quân quái vật dị tộc và thi triều vô cực đụng độ nhau, chiến trường trải rộng, khắp núi Hoàng Lĩnh đều là chiến đấu.
Tiếng gào thét của zombie và dị tộc vang vọng không ngừng, quanh quẩn trong sơn cốc.
Dưới Huyết Nguyệt, đây chắc chắn là một đêm tàn sát.
Có thi triều dưới trướng, Huyết Sát mới thực sự là vương giả. Lúc này hắn hăng hái, khí thế đại chấn.
"Đông Châu, mãi mãi là lãnh thổ của ta!"
Theo một tiếng gầm rú, quanh thân hắn phát ra huyết quang, hồng mang chói mắt, phóng lên tận trời.
Lúc này, Ăn Thi Thú Vương vừa xuất hiện, định đánh lén, vung cự trảo quét ngang tới.
"Huyết tươi chỉ nắm!"
Huyết Sát khẽ quát, dòng máu đỏ sẫm tuôn ra, hội tụ thành một bàn tay khổng lồ, cao hơn mười mét, tương đương với chiều cao của Ăn Thi Thú Vương.
Bàn tay lớn màu đỏ sẫm chộp thẳng về phía Thú Vương.
"Thứ gì?"
Ăn Thi Thú Vương cảm giác được nguy cơ, lập tức từ bỏ đánh lén, vội vàng lùi lại, hiểm hách tránh được đòn tấn công.
Ngay khi nó vừa thoáng yên tâm thì cảm thấy gió lại nổi lên phía trước, bàn tay khổng lồ lúc này năm thành quả đấm, đập thăng vào nó.
"Ầm!"
Ăn Thi Thú Vương giao nhau hai tay ngăn cản, phát ra một tiếng vang vọng.
Dù không bị thương tích gì, nhưng khói xanh bốc lên trên hai tay nó, bị biến dị huyết dịch ăn mòn, lộ ra xương trắng hếu.
Rống——
Thú Vương gầm lên một tiếng, vội vàng lùi lại thật xa.
Trong bóng tối, một đôi mắt đỏ tràn đầy cảnh giác, hung dữ nhìn chằm chằm Huyết Sát, như một con thú dữ bị thương.
"Xem ra... gã này không yếu như mình tưởng tượng, bất tử tộc quả nhiên không ai là dễ xơi..."