“"Hưm?"
Chu Văn Phong nhận ra điều bất thường, chân mày khẽ nhíu lại, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành. Gã chưa từng thấy Thi Vương nào sạch sẽ đến vậy.
Gã này từ đâu ra?
Xem ra không phải Thi Vương bản địa.
"Mọi người cẩn thận, gã này có vẻ không đơn giản..."
"Ư, tôi đi đò xét trước, xem thực lực thế nào."
Một gã giác tỉnh giả tốc độ, vẻ mặt chăm chú, thoắt một cái đã đạt đến cực hạn tốc độ, hóa thành những vệt tàn ảnh, lao thẳng đến Lâm Đông.
Những người còn lại nín thở, cẩn thận quan sát.
Trong nháy mắt, gã giác tỉnh giả tốc độ đã ở ngay trước mặt Lâm Đông. Gã ta mặt mày dữ tợn, rút đao chém xuống.
"Vẫn còn rất dũng mãnh..."
Lâm Đông lẩm bẩm, sau đó đôi mắt lóe lên hồng quang, thi vực kinh khủng được triển khai.
Thân hình gã giác tỉnh giả khựng lại, như thể bị đóng băng, khuôn mặt vặn vẹo đau đớn tột cùng, rồi toàn thân xương cốt vỡ vụn, ngã quỵ xuống đất.
Gã bị miểu sát trong nháy mắt, sau đó một đám zombie xông lên, xâu xé gã.
"Hả? ? ?"
Chu Văn Phong và đồng bọn trợn tròn mắt, kinh hãi tột độ. Đồng đội vừa mới tiếp cận đã ngã xuống, chết một cách quỷ dị...
Đây là quỷ thúl
Trong khi đó, đám zombie sau lưng Lâm Đông gầm rú liên tục, lao về phía con người như đàn sói đói khát máu, điên cuồng.
Những giác tỉnh giả loài người lập tức giao chiến. Năng lượng quanh thân bùng nổ, các nguyên tố ngưng tụ, họ thi nhau sử dụng năng lực thức tỉnh.
Băng trùy bay múa, thủy lao ngưng kết, những bức tường đất sừng sững đột ngột mọc lên từ mặt đất.
Từng con zombie bị xuyên thủng, máu đen văng tung tóe, thi thể ngã xuống không ngớt. Bọn zombie mới bị lây nhiễm này chưa tiến hóa, thực lực không mạnh.
Lúc này, thi vực của Lâm Đông tiếp tục lan rộng, trực tiếp bao phủ năm trăm mét, áp lực khủng khiếp ập đến.
Những băng trùy, tường đất sụp đổ trong khoảnh khắc.
Đa phần những người bị bao phủ ngã khuỵu xuống đất. Một số người thể phách mạnh mẽ chống đỡ được áp lực thi vực, nhưng cũng nhanh chóng bị zombie xung quanh xô ngã.
Thi vực của Lâm Đông quét ngang, khu vực lân cận lập tức trở thành cấm địa của loài người.
"Mạnh đến vậy?"
Chu Văn Phong kinh hãi.
Trong đám zombie còn có những con tinh nhuệ, vóc dáng vạm vỡ, động tác nhanh nhẹn, hung mãnh tột độ.
Tế bào của chúng sống động, khả năng khép lại vết thương cực mạnh.
Đặc biệt là zombie đã tiêm Q virus, xương cốt cứng rắn, sọ có thể so với thép, rất khó giết chết.
Một con zombie tinh nhuệ xuyên qua tường lửa, toàn thân bốc cháy, thân thể rung chuyển.
Nhưng nó vẫn không ngừng tái tạo tế bào, hưng hãn tấn công con người.
"Đội trưởng! Làm sao bây giờ?"
Các giác tỉnh giả liên tục thoái lui, lo lắng tột độ.
Chu Văn Phong liếc nhìn, phát hiện trên sọ con zombie kia có một khe hình tam giác, chợt nhớ ra một chuyện.
"Đừng nóng, tôi có cách."
Gã lấy ra một chiếc điều khiển từ xa từ trong túi, sắc mặt trở nên hung ác.
"Còn dám tạo phản, để tao cho mày chết!"
Chiếc điều khiển này có thể kích nổ bom trong đầu zombie, được cấy vào để phòng ngừa sự cố như thế này. Hôm nay cuối cùng cũng có tác dụng.
"Chết đi!"
Chu Văn Phong không do dự, nhấn nút.
Nhưng chờ một lát.
Không có động tĩnh gì.
Đám thủ hạ nhìn nhau.
"Lão đại, không có động tĩnh gì cả."
"Cái này..."
Chu Văn Phong ngượng ngùng. Sao lại mất linh rồi? Chẳng lẽ. điều khiển bị hỏng?
"Tôi thử lại lần nữa."
Gã nghiến răng nghiến lợi, nhấn liên tục mấy lần, vừa lẩm bẩm, "Đồ bỏ đi, sao khó dùng thế?"
Đúng lúc này, Lâm Đông liếc nhìn.
Hắn vẫy tay, ném ra một chấm đen nhỏ với tốc độ cực nhanh, như viên đạn, rơi vào giữa đội hình giác tỉnh giả.
Vừa đúng lúc Chu Văn Phong nhấn nút điều khiển.
Tít tít tít tít tít tít...!
Tiếng kêu gấp gáp bỗng vang lên từ giữa đám người.
"Ầm!"
Vài giây sau, một tiếng nổ vang trời, bom nổ tung, ánh lửa bùng lên, nuốt chửng mấy giác tỉnh giả, tạo thành sóng xung kích lan ra xung quanh.
Với thực lực của giác tinh giả não đan, không đủ để ngăn chặn uy lực của bom, họ bị hất tưng lên mặt đất.
Lâm Đông lặng lẽ quan sát, chợt nhớ lại hồi bé, ở cô nhi viện, cứ mỗi dịp cuối năm, ngoài làm sủi cảo, ăn sủi cảo, còn đốt pháo.
Vì điều kiện không tốt, pháo có hạn.
Hắn và Trình Lạc Ý cùng đám bạn nhỏ, lần nào cũng chơi không đã.
"Đốt pháo ngược lại cũng thú vị đấy chứ."
Lâm Đông thầm nghĩ.
Bom không lớn, uy lực không nhỏ, đúng là sản phẩm của công ty Tec, công nghệ hàng đầu...
Chu Văn Phong trân trối nhìn cảnh tượng này, choáng váng cả người.
"Sao có thể như vậy?"
"Đội trưởng! Cái điều khiển này dùng được rồi!"
Đội viên bên cạnh nói.
Chu Văn Phong tức điên.
"Câm miệng! Khu vực an toàn sắp hoàn toàn sụp đổ, chúng ta mau rút!"
Gã quyết định từ bỏ nơi này, vì zombie quá mạnh, không thể cản nổi.
Đám giác tỉnh giả vừa đánh vừa lui, rút về phía bên ngoài khu vực an toàn.
Lâm Đông liếc nhìn, không vội đuổi theo.
Dù sao bọn chúng cũng không thoát được.
Chu Văn Phong và đồng bọn rút lui rất nhanh, vì phía sau đều là zombie thường, không cản được bước chân của họ.
Chẳng bao lâu, họ đã đến cổng khu vực an toàn.
Bọn họ tổn binh hao tướng, từ mấy trăm giác tỉnh giả ban đầu, giờ chỉ còn lại vài chục người, ai nấy đều tiêu hao hết năng lượng, mệt mỏi rã rời.
"Cũng may, cuối cùng cũng rút được rồi."
Chu Văn Phong quay đầu nhìn, không thấy bóng dáng Lâm Đông, trong lòng thoáng yên tâm.
Nhưng lúc này, một khúc nhạc chợt vang lên bên tai mọi người, du dương uyển chuyển, như than như khóc, vô cùng êm tai, chính là khúc nhạc nổi tiếng "Thành phố trên mây".
Thanh âm bi thương như tiếng chuông báo tử của loài người.
"Hửm? Ai đang chơi guitar?"
Chu Văn Phong nhíu mày.
Tình cảnh càng lúc càng quái dị. Các đội viên bên cạnh gã bắt đầu cứng đờ nhảy múa theo điệu nhạc.
"Đội trưởng! Tay chân chúng ta không điều khiển được!" Đội viên hốt hoảng nói.
"Cái này..."
Chu Văn Phong cau mày. Vì là giác tỉnh giả cấp A, thực lực mạnh mẽ, gã không bị khống chế.
"Chắng lẽ còn có quỷ thi?”
Gã nhanh chóng nhận ra điều gì đó, nhìn quanh tìm kiếm, rồi phát hiện trên một tòa nhà cao tầng đổ nát phía trước, có một bóng dáng zombie.
Thân hình gầy gò, ôm cây guitar, những ngón tay gảy đàn, phát ra âm luật du dương.
Sau đó, trên đường phố dưới chân nó, từng con zombie bắt đầu xuất hiện.
Chúng mắt lộ hung quang, mặt đầy vẻ khát máu, nhanh chóng bao vây hơn chục người.
Lúc này, tốc độ đàn tấu đột nhiên tăng nhanh, đổi sang một khúc Rock n Roll, âm thanh sôi sục, như hành khúc.
"Các ngươi cũng muốn nhảy múa sao?"