Hai vị Thi Vương định phong cuối cùng cũng đối mặt nhau.
Vô Gian nheo mắt dò xét, trong ánh nhìn ẩn chứa một tia tán thưởng.
“Không nhiều kẻ dám đơn độc đến đây, ngươi là người duy nhất. Quả nhiên có khí phách.”
“Dù sao ta cũng không bị thú triều đuổi chạy bán sống bán chết.”
Lâm Đông đáp.
“Ờ Là
Vô Gian nhíu mày, xem ra vết nhơ này của mình đã bị thiên hạ biết hết rồi…
Trái với vẻ bình tĩnh của hai người, Gurtas là kẻ lo lắng nhất.
“Vô Gian… Mau cứu ta!”
Hắn lúc này lòng nóng như lửa đốt, chỉ mong thoát khỏi hiểm cảnh ngay tức khắc.
Võ Gian chậm rãi lên tiếng:
“Thả hắn ra, lời hứa để ngươi làm hoàng giả thứ sáu của Trung Châu vẫn còn hiệu lực. Nếu ngươi giết hắn, mọi chuyện sẽ không thể cứu vãn được nữa. Ngươi nên suy nghĩ cho kỹ.”
“Ta… không cần cứu vãn gì cả.”
Dứt lời, phiến đá trong tay Lâm Đông kéo theo một vệt lửa rực rỡ, hung hăng giáng xuống, sức mạnh vĩ đại ẩn chứa trên đó bộc phát toàn bộ.
Ầm!
Cái đầu vốn đã biến dạng của Gurtas, tựa như quả dưa hấu dưới búa tạ, lập tức bị đập nát bét, hóa thành một đám sương máu.
Dưới trướng hắn, Patton, Thú Săn, Cự Phong, ba đại hãn tướng của tộc bất tử, đều đã chết dưới tay Lâm Đông, và bây giờ cuối cùng cũng đến lượt hắn.
Một giây trước khi chết, Gurtas bỗng có chút hối hận, có lẽ ban đầu hắn không nên khiêu khích, bảo Lâm Đông đến Tổ Tinh tìm mình…
Mặt đất vẫn rung chuyển ầm ầm, phù văn bình chướng xung quanh chao đảo, không khí gào thét như một khúc bi ca tiễn đưa Gurtas.
Một đời hoàng giả, cứ thế bỏ mạng…
Các hoàng giả bên ngoài đều chau mày, lửa giận âm ¡ bùng lên.
Nhất là Dạ Lưu Quỳ, vốn có quan hệ thân thiết với Gurtas nên càng thêm tức tối.
“Thằng ngu này, đã bảo nó phải cẩn thận rồi mà không nghe, còn tính toán chuyện phân chia phiến đá, kết quả lại chết trước tiên!”
Bên trong lớp phù văn, Vô Gian nhìn Lâm Đông chằm chằm, luồng năng lượng cuồng bạo quanh thân rung động, trong lòng có một tia khó hiểu, vì sao hắn lại cố chấp đến vậy?
Nhưng việc đã đến nước này, một trận đại chiến là không thể tránh khỏi!
Một luồng sức mạnh đặc biệt bắt đầu tỏa ra từ người Vô Gian, khiến cả khu vực xung quanh đều bao trùm trong một cảm giác quỷ dị.
“Vô Gian lĩnh vực…”
Hắn khẽ quát một tiếng, sức mạnh lĩnh vực cường đại như thủy triều ập tới, đánh vào phù văn bình chướng khiến nó lóe lên kim quang chói lòa.
Sau đó, như thể bị năm tháng vô tận bào mòn, tấm bình chướng bắt đầu mục ruỗng, năng lượng tiêu hao cực nhanh rồi vỡ tan hoàn toàn.
Chỉ trong vài hơi thở, phù văn bình chướng đã tan biến không dấu vết.
“Năng lực thật quỷ dị.”
Lâm Đông nheo mắt.
Lớp phòng ngự của phù văn bình chướng đó tuyệt đối không yếu, là thành quả Gurtas đã bỏ ra mấy chục năm khắc họa, tiêu tốn vô số tâm huyết, tộc bất tử bình thường căn bản không thể phá vỡ.
Thế mà Vô Gian lại có thể hóa giải nó một cách lặng lẽ, không tốn chút sức lực nào…
Nhớ lại lời Tần Thư Dao từng nói, không ai biết năng lực của Vô Gian là gì.
Phàm là cường giả nhân loại từng đối đầu với nó, đều chết một cách khó hiểu!
Sau khi phù văn bình chướng biến mất, một luồng tinh thần lực mênh mông cuồn cuộn ập đến. Uy thế của nó chắc chắn là mạnh nhất trong số những đối thủ dùng tinh thần lực mà Lâm Đông từng gặp, không ai sánh bằng!
Rõ ràng là Dạ Lưu Quỳ đã nổi giận ra tay.
Nhiều lớp tinh thần bình chướng ngưng tụ quanh người, như một tấm lưới vô hình khổng lồ bao phủ lấy Lâm Đông. Bầu trời rung chuyển ầm ầm, không gian không ngừng chấn động.
Tinh thần lực hóa thành một ngọn núi lớn, từ trên đỉnh đầu rơi xuống!
Hoàng giả ra tay, đều mang theo uy thế hủy thiên diệt địa.
Cùng lúc đó, hoàng giả thứ hai là Tà Xu chợt lóe lên rồi biến mất tại chỗ.
Đại chiến vừa bắt đầu, bọn họ đã ra đòn sấm sét.
“Quả nhiên… không kẻ nào là dạng vừa đâu…”
Lâm Đông thầm nghĩ, không chỉ phải thoát khỏi sự trói buộc của tinh thần lực, còn phải chú ý đến năng lượng quỷ dị của Vô Gian và đề phòng Tà Xu đã biến mất.
Trong mắt Lâm Đông lóe lên hồng quang, Thi Vương lĩnh vực lập tức được triển khai đến cực hạn.
Sức mạnh vĩ đại làm không gian ngưng đọng, thế như chẻ tre quét sạch mọi tinh thần bình chướng.
Ngay sau đó, huyết khí bốc lên nơi đầu ngón tay, hắn vung quyền đánh về phía ngọn núi khổng lồ trên đỉnh đầu.
Ầm ầm!
Mặt đất rung chuyển, bầu trời gào thét.
Năng lượng kinh hoàng bùng nổ, phá hủy tất cả.
Ngọn núi lớn trên đầu vỡ tan tành, hóa thành những luồng năng lượng hỗn loạn bắn ra tứ phía.
Nhưng đúng lúc này, sức mạnh từ lĩnh vực của Vô Gian đã lặng lẽ ập tới, ăn mòn từng lớp sức mạnh của thi vực.
Bóng người mặc áo choàng đen của Vô Gian cũng theo sát phía sau.
Hắn co tay lại, tung một quyền về phía Lâm Đông, sức mạnh tuyệt đối ngưng tụ, uy thế hoàng giả bộc lộ không sót một tia.
Lâm Đông cũng không chọn né tránh. Dù sao đây cũng là lần đầu hai đại cường giả giao phong, khí thế không thể thua, nếu không sẽ ảnh hưởng đến ý chí chiến đấu sau này.
Thế là hắn cũng siết chặt nắm đấm, đối đầu trực diện.
Oanh!
Hai nắm đấm va chạm, tựa như hai hành tinh lớn đâm vào nhau, phát ra tiếng nổ vang trời. Sức mạnh lĩnh vực đan xen, nghiền nát lẫn nhau như cối xay.
Dư chấn kinh hoàng lan tỏa, không gian sụp đổ, mặt đất nứt toác, vẽ nên một khung cảnh hủy diệt.
Sau một đòn, cả hai có vẻ ngang tài ngang sức, không ai chiếm được chút lợi thế nào.
Xem ra Vô Gian không chỉ có sức mạnh lĩnh vực mà thể phách cũng cường đại không kém, tuyệt đối là một sự tồn tại hiếm có trên đời.
Cường giả nhân loại Hoen từng nói, Lâm Đông và Vô Gian cực kỳ giống nhau…
Ngay khi cả hai vừa đối quyền, chưa kịp nghỉ ngơi, một luồng sức mạnh linh hồn khác lại giáng xuống, cũng dị thường cường đại, khiến tâm thần người ta khó yên.
Thân ảnh Tà Xu tựa như bóng ma, lướt ra từ sau lưng Vô Gian, cơ thể nghiêng về phía trước với một tư thế cực kỳ vặn vẹo.
Năm ngón tay thon dài sắc lẹm của nó như những mũi tên, đâm thăng vào trán Lâm Đông, chỉ trong gang tấc là xuyên thủng.
“Có thể khiến Tam Hoàng chúng ta mỗi người tung một đòn, ngươi cũng đủ tư cách để tự kiêu rồi.”
Dứt lời, năm ngón tay của Tà Xu đã xuyên qua trán Lâm Đông, gần như không gặp phải trở ngại nào.
Dạ Lưu Quỳ ở phía sau nheo mắt.
“Ngu xuẩn! Đó là giả!”
“H ả?⁄
Sắc mặt Tà Xu cứng đờ, quả nhiên phát hiện Lâm Đông vừa bị xuyên thủng đang hóa thành những đốm sáng rồi tan biến.
Nhưng Vô Gian dường như đã sớm nhận ra điều bất thường, hai mắt hắn nhìn chăm chú vào một khoảng không xa xa, đồng thời thân hình đột ngột di chuyển, sức mạnh lĩnh vực lan tràn về phía đó.
Dạ Lưu Quỳ tập trung tinh thần, tinh thần lực cường hãn tỏa ra. Dưới sự tìm kiếm tập trung của nó, không gì có thể che giấu.
Rất nhanh, tinh thần lực ngưng tụ, tạo thành một màn chắn che trời.
Năng lực ẩn nấp của Lâm Đông lập tức mất tác dụng, bóng người áo trắng nhanh chóng hiện ra trước màn chắn, bị chặn đường.
“Thật phiền phức…”
Hắn thầm nghĩ, hiện tại không có ý định đối đầu với Tam Hoàng, mà định theo kế hoạch, đi về phía tây tìm Phi Vẫn trước.
Chờ tiểu đệ của mình cùng các thành viên “phe ta” khác đến đông đủ, hắn sẽ cùng toàn bộ Trung Châu quyết một trận tử chiến.
Thế là Lâm Đông đưa tay vỗ một chưởng vào tinh thần bình chướng, sức mạnh cường đại không gì cản nổi, khiến lớp tinh thần lực vỡ tan như gương.
“Ở lại đây đi.”
Lâm Đông vừa định tiếp tục tiến lên, đòn tấn công của Vô Gian đã lặng lẽ ập tới. Lĩnh vực bao phủ, thời gian dường như bị tua nhanh cả ngàn, cả vạn lần, mọi thứ đều bị ăn mòn gần như không còn.
“Thì ra là vậy…”
Lâm Đông cảm nhận được năng lượng của bản thân đang tiêu hao nhanh hơn.
Năng lực thức tỉnh của Vô Gian hẳn là 【Thời Gian Chưởng Khống】, khống chế tốc độ thời gian trôi đi trong lĩnh vực để sát thương kẻ địch, vô cùng kinh khủng, vừa quỷ dị lại vừa mạnh mẽ.
Sức mạnh thi vực của Lâm Đông tuôn ra, triệt tiêu sự xung kích của thời gian.
Thân hình hắn lóe lên lùi về phía sau, trên đường đi để lại vô số ảo ảnh tinh thần sống động như thật…