Dưới chiến trường, tất cả các chủng tộc đều khẽ giật mình, trong lòng dấy lên một cảm giác chăng lành. Bằng trực giác của loài dã thú, chúng nhận ra một khí tức cực kỳ nguy hiểm.
Tần Thư Dao ngước nhìn quái vật khổng lồ kia, mặt lộ vẻ kinh ngạc. Đó chính là thứ vũ khí sát thương lớn nhất, được tạo ra từ nền văn minh nhân loại.
Ngày trước, khi đi tấn công Thi Thổ, Tần Thư Dao từng muốn lên hạm tham gia, nhưng bị mẫu thân ngăn cản quyết liệt.
Không ngờ đến hôm nay, Diệt Tinh Hạm lại xuất hiện trước mắt nàng.
Trong lúc còn đang cảm khái, Tần Thư Dao cảm thấy xiềng xích căng lên. Một bàn tay lớn nhấc bổng nàng lên khỏi mặt đất.
Vương Thành lại vác nàng lên vai.
"Chúng ta phải rút lui!"
". . ." Tần Thư Dao đen mặt, nhưng lười phản kháng, mặc kệ hắn muốn làm gì.
Ở phía bên kia, Huyết Sát hung đồng ngưng lại, cảm nhận được khí tức hủy diệt kia. Gần như không cần suy nghĩ, hắn vô thức ra lệnh:
"Các huynh đệ! Chạy mau!"
Đám tiểu đệ cũng hốt hoảng, vội vã từ bỏ chiến đấu, quay đầu ba chân bốn căng bỏ chạy. Thậm chí có ke không tiếc gãy tay gãy chân, chi để thoát khỏi sự dây dưa của dị thú, nhảy nhót hoảng loạn trốn thoát.
Phía sau, đám Thú Vương cảm nhận được sự bất an ngày càng mãnh liệt. Dù chưa từng thấy Diệt Tinh Hạm, nhưng khí tức kinh khủng này chắc chắn không phải giả.
Ngay lúc chúng run sợ, trong đầu đồng thời tiếp nhận được tín hiệu của Sơn Thần:
"Mau rút lui!"
"A nha. . ."
Kịp phản ứng, mấy đại Thú Vương đồng loạt gào thét, vội vàng triệu hồi tiếu đệ rút lui.
Nhưng tiếng gầm gừ của chúng nhanh chóng bị tiếng nổ long trời lở đất che lấp.
Đại pháo Diệt Tinh đã nạp năng lượng xong. Một quả cầu năng lượng hừng hực từ họng pháo phun ra. Sức giật mạnh mẽ khiến thân hạm khổng lồ rung lên.
Oanh long long long!
Quả pháo năng lượng hừng hực, tựa như mặt trời mới mọc rơi xuống, nổ tung ngay tại nơi thú triều dày đặc nhất.
Trong khoảnh khắc, đất trời tối sầm, chỉ còn một màu trắng xóa.
Đại địa rung chuyển ầm ầm, chấn động dữ dội. Sóng xung kích kinh khủng hòa lẫn ngọn lửa, lan nhanh ra bốn phía.
Vô số cây cối, kể cả cự thú, trong khoảnh khắc hóa thành tro bụi.
Giữa khu vực đó, một đám mây hình nấm khổng lồ bốc lên cao.
"Rống —— "
Vô số dị thú kêu thảm, điên cuồng bỏ chạy, nhưng nhanh chóng bị sóng xung kích đuổi kịp, nuốt chửng.
Toàn bộ dị tộc đại lục đón nhận một trận thiên tai!
". . ."
Nơi xa, đám Thú Vương kinh hãi trong lòng, hung đồng tràn ngập sự rung động, đồng thời vô cùng khó hiểu.
"Cái này. . . thứ gì?"
"Đó là vũ khí của bất tử tộc sao?”
"Uy lực thật mạnh!"
"Thú triều của chúng ta tổn thất quá nghiêm trọng!"
"Làm sao bây giờ?"
". . . ."
Trong lúc nhất thời, chúng đều ngơ ngác, không còn vẻ hung hăng, cuồng vọng như trước.
Một pháo của Diệt Tinh Hạm khiến đám Thú Vương uể oải.
Trong lòng dấy lên sự kiêng kỵ.
"Mọi người đừng hoảng hốt! Loại vũ khí kia, sau khi sử dụng cần thời gian làm mát rất lâu. Bọn chúng không còn át chủ bài nào khác. Chỉ cần ổn định thú triều, chúng ta vẫn có thể giành chiến thắng."
Trong đầu chúng lại tiếp nhận được tín hiệu của Sơn Thần.
“Thật sao?”
Chúng Thú Vương trong lòng kinh nghi.
Lập tức, mặt đất rung chuyển dữ dội hơn. Trong khu rừng sâu, mọi thứ bắt đầu rung động ầm ầm.
"Ta đến trợ giúp các ngươi!" Một giọng nói uy nghiêm vang lên.
"Ừm?"
Đám Thú Vương không khỏi hiếu kỳ.
Sơn Thần. . . Chẳng lẽ còn có thể di động?
Chúng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một ngọn núi lớn đột ngột trồi lên khỏi mặt đất. Những tảng đá lớn nhúc nhích, tạo thành tay và chân.
Và nơi có hình dáng ngũ quan, chính là một cái đầu lâu.
Thân hình đỉnh thiên lập địa, đầu đội Vân Tiêu, tựa như một Titan khổng lồ che trời.
Chúng Thủ Vương vừa sợ hãi vừa kinh ngạc tột độ.
Chúng đã truyền thừa ở khu vực này từ lâu, nhưng chưa từng thấy Sơn Thần đứng lên bao giờ. Ngay cả lần xâm lấn bất tử tộc trước đây cũng không có đãi ngộ này. . .
Theo bước chân của Sơn Thần, cả phiến đại lục rung chuyển.
Quanh nó tản mát ra một khí thế bàng bạc.
Thực lực tuyệt đối không hề kém.
Trên Diệt Tỉnh Hạm, đám Thi Vương hung đồng quan sát. Dù cách xa, nhưng với thị lực của chúng, vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.
"Thứ gì đứng lên kia?"
"Transformers à?"
"Hình như thực lực không tệ."
"Xem ra. . . chiến đấu vẫn chưa kết thúc!"
. ” `.
Uy lực của Diệt Tinh Hạm tuy mạnh, tiêu diệt một diện tích lớn thú triều, nhưng vẫn chưa đủ để kết thúc chiến đấu.
Bởi vì cường giả của đối phương vẫn còn sống sót.
Lực sát thương của đại pháo Diệt Tinh chủ yếu dựa vào sóng xung kích. Nhưng trong số dị thú có rất nhiều cá thể cường đại, hoàn toàn có thể dùng thân thể chống đỡ.
Huống chi còn có những chủng tộc ẩn mình dưới đất, tránh được phần lớn tổn thương.
"Rống ——
Tiếng thú gào lại vang lên trong rừng.
Sơn Thần đích thân xuất hiện, ổn định lại quân tâm. Thú triều hung ác, điên cuồng lại tập hợp, sắp ngóc đầu trở lại.
Huyết Sát hung đồng quét nhìn.
"Cái pháo Diệt Tinh này cũng không ra gì. Không đánh tan được chúng triệt để."
“Dù sao cũng mạnh hơn ngươi.
Lâm Đông thuận miệng nói.
Trong lòng hắn, sớm đã lường trước việc không thể chỉ bằng một kích của pháo Diệt Tinh mà thanh trừ hết mọi mối đe dọa trên đại lục.
Trận chiến quyết định, giờ mới bắt đầu.
Những dị thú hung mãnh một lần nữa tập kết. Không ít cá thể cường đại, sau khi gắng gượng chống đỡ sóng xung kích, lông tóc trên người đều cháy rụi, đen sì một mảng.
Bề ngoài càng thêm hung ác, điên cuồng, giống như ác quỷ Địa Ngục.
Huyết Sát cau mày nói:
"Chiến đấu với lũ dị thú này, thi triều khó chiếm ưu thế!"
"Đó là thi triều của ngươi mà. . ."
Lâm Đông hời hợt nói.
Lập tức, hắn truyền đạt chỉ lệnh, quyết định phái ra thủ vệ cơ giáp, cùng ba ngàn kiếm ánh sáng xuất chiến.
'Ầm ầm!'
Diệt Tinh Hạm khổng lồ hạ xuống mặt đất. Trên dị tộc đại lục, phảng phất có thêm một ngọn núi lớn.
"Cuộc đi săn bắt đầu. . ."
Đôi mắt vốn bình tĩnh của Tiểu Bát, dần dần trở nên điên cuồng.
"Rống.-"
Đám zombie sau lưng gào thét, chấn thiên động địa, rồi như kiến vỡ tổ, toàn bộ tràn ra khỏi Diệt Tinh Hạm.
Như một cỗ thủy triều đen, lan tràn về phía trước.
Vương Thành một tay cầm đao, một tay vác Tần Thư Dao, chiến ý dâng trào, cực kỳ phấn khích.
"Chiến đấu thực sự, sắp bắt đầu!"
“Ngươi lúc này thả ta xuống có được không? Ta cam đoan không chạy!”
"Không được!"
Vương Thành quả quyết từ chối.
". . ." Tần Thư Dao im lặng, nghiến răng nghiến lợi.
Mà Lâm Đông chú ý nhất, chính là ngọn núi lớn ở đằng xa. Rõ ràng đó không phải là một sinh vật thông thường, cũng không có chủng tộc nào biết đến. . . Rốt cuộc nó từ đâu tới?
"Có thể là có liên quan đến cấm địa không?”
Lâm Đông suy đoán trong lòng.
Nhưng để đến được cấm địa, phá giải phù văn và bí mật của phiến đá, trước mắt, đám người kia chính là trở ngại lớn nhất của hắn.
"Chia cắt chúng!"
Theo mệnh lệnh, thi triều phía sau cuồng lệ, bắt đầu gia tốc tiến công.
Nhưng trong thú triều phía trước, cũng có những khí tức cường đại xuất hiện.
Hiển nhiên là mấy đại Thú Vương, dưới sự cổ vũ của 'Thần', cũng gia nhập chiến trường.
Bọn chúng tràn ngập lòng tin vào thực lực của Sơn Thần, kích tình phấn chấn, ý chí chiến đấu sục sôi.
"Sơn Thần đã tự thân xuất mã, trận chiến này chúng ta nhất định thắng!"
"Xé nát bọn chúng!"
"Rống ——