Những vết thương do sương độc ăn mòn trên mặt hắn vẫn chưa lành hăn.
"Không thể nào..."
Huyết Sát há hốc mồm, không biết nên nói gì. Trải qua trận chiến thảm khốc, tiến sâu vào Trung Châu, vậy mà bọn họ lại không hề hấn gì?
Nếu Lâm Đông thực sự mạnh mẽ, nhưng lại không trực tiếp đối đầu với Hoàng Giả, thì còn có thể hiểu được.
Hồn Yêu có Thương Long hỗ trợ, gây bất ngờ ở Trung Châu, cũng có thể lý giải.
Nhưng ngay cả Phi Vẫn của Tây Châu vẫn còn sống nhăn răng, ngoài việc xấu xí hơn, cũng không có gì đáng ngại.
"Phi Vẫn, ngươi cũng không sao à?"
Huyết Sát không nhịn được hỏi.
"Có chứ."
Từ đầu đến cuối, Phi Vẫn chỉ giằng co với hãn tướng Lam Mị, cả hai đều dùng công kích từ xa để quấy rối, chứ không liều chết giao chiến, chủ yếu là đấu khẩu là nhiều.
“Ta hơi khô miệng.”
"..." Mặt Huyết Sát tối sầm lại.
Hóa ra, ma nào quỷ nấy đều đang khoe mẽ, chỉ có mình hắn là bị đánh tả tơi!
Lâm Đông hỏi họ có bị thương hay không, hiển nhiên không phải vì quan tâm, mà là để ước lượng chiến lực, dù sao con đường phía trước sẽ vô cùng hiểm trở.
"Huyết Sát, ngươi còn có thể tiếp tục chiến đấu chứ?"
"Đương nhiên có thể, ta không hề hấn gì. Không hề đau đớn."
Huyết Sát vội vàng nói.
"Vậy thì tốt."
Ánh mắt Lâm Đông ngưng lại, nhìn chằm chằm vào tổ sơn phía xa. Dưới lớp mây mù lượn lờ, ngọn núi trông như một con quái thú đang ẩn mình.
Nơi đó dường như có thứ gì... đang chờ đợi hắn.
“Tiến công!”
"Rống—"
Theo lệnh của Lâm Đông, hàng tỷ Zombie phía sau gào thét, như sóng thần núi lở, âm thanh xé toạc bầu trời.
Hai chiếc diệt tinh hạm trên bầu trời, tựa như những hòn đảo khổng lồ, bắt đầu trôi về phía trước.
Dưới mặt đất, vô số Zombie phi nước đại, bụi mù cuồn cuộn, như một cơn sóng lớn trào dâng.
Trong đó còn có vô số thi thú, và cả Bắc Hải Thương Long to lớn như núi.
Từng bóng dáng bất tử tộc xuất hiện, khí tràng cường đại như bão táp.
Phía sau, Thi Vương gào thét, âm thanh vang vọng tận mây xanh.
Đạo quân Zombie hùng mạnh xông thẳng về phía tổ sơn, cảnh tượng trước mắt vô cùng rung động.
Nhất là đám Lam Tiểu Nga, ngồi trên phi hành khí, đều trợn tròn mắt nhìn.
"Có lẽ đây là cuộc chỉnh chiến Thi Vương có quy mô lớn nhất từ trước đến nay!”
"Ừm, chỉ là không biết... kết quả cuối cùng của họ sẽ như thế nào."
Chúng thi thầm nghĩ.
Chỉ thấy Lâm Đông vẫn đứng trên hài cốt khổng lồ phía trước. Dáng người hắn thẳng tắp, vạt áo tung bay.
Lúc này, hai chiếc diệt tinh hạm vừa vặn lướt qua đỉnh đầu hắn, tạo thành sự tương phản rõ rệt với hài cốt rỉ sét trên mặt đất.
Nơi này, sau ba mươi năm yên lặng, lại nghênh đón một trận đại chiến mang tầm vóc lịch sử.
Hai chiếc diệt tinh hạm hướng về Trung Châu, biểu thị sự thay đổi của một thời đại, sự giao thế giữa tân vương và cựu vương. Trận chiến này chỉ có sống và chết!
"Nếu ta có thể thăng cấp lên cấp độ SSS thì tốt quá."
Vương Thành nhìn chiến trường rộng lớn như vậy, không khỏi nảy sinh một tia khát vọng.
Lam Tiểu Nga liếc nhìn hắn.
“Mỗi cấp độ đều có những lo toan riêng. Khi ngươi đặt chân lên đỉnh núi mà ngươi từng ngưỡng vọng, ngươi sẽ phát hiện phía trước vẫn còn một ngọn núi cao hơn.”
"À... Đa tạ đã chỉ giáo."
Vương Thành gật đầu nói.
Ánh mắt Lam Tiểu Nga trở nên trang nghiêm, cũng ngước nhìn đỉnh cao nhất của tổ sơn, vẻ mặt có chút chân thành, cất lời.
"Nếu lát nữa ta chết trận, ngươi hãy chăm sóc tốt con gái ta."
“Hả? Ai?. la 4?”
Vẻ mặt Vương Thành kinh ngạc, chỉ vào chính mình.
Trong lòng lại lẩm bẩm, chuyện này là thế nào, lại còn vớ được cô nàng này nữa...
"..."
Trong tổ sơn, Zombie cũng bày binh bố trận san sát, đầy khắp các ngọn đồi.
Sương độc màu đỏ tràn ngập, khiến đôi mắt Zombie nhuốm màu máu, như thể vừa uống thuốc kích thích, đều sẵn sàng nghênh chiến.
Vô Gian, Tà Xu, Dạ Lưu Quỷ cùng Tam Hoàng đứng trên đỉnh ba ngọn núi nhỏ.
Tam Hoàng chính là những "đỉnh" cao nhất trên đại lục này.
"Bọn chúng muốn tấn công rồi." Tà Xu nói.
"Ừm."
Ánh mắt Vô Gian tập trung, bây giờ đóng quân ở tổ sơn, đã không còn đường lui, nhất định phải tử chiến với đối phương đến cùng.
Đôi mắt Tà Xu sáng lên.
"Có lẽ đây là cuộc khủng hoảng lớn nhất mà Trung Châu từng gặp phải."
"Đúng vậy..."
Trong mắt Vô Gian, có thêm vài phần cảm khái.
"Vậy chúng ta có thể giữ được không?” Tà Xu tóc dài phất phới, quay đầu nhẹ giọng hỏi.
Vô Gian không vội trả lời, trầm ngâm một lát, trong đôi mắt hẹp dài hiện lên một tia tàn khốc.
"Thời gian... sẽ cho ra đáp án."
"..."
Ngay sau đó, tiếng gầm thét của Zombie trong tổ sơn nổ vang, đinh tai nhức óc, vang vọng giữa các vách đá, dư âm kéo dài không dứt.
Đội quân tiên phong của thi triều đã chạm trán ở chân núi.
Hàng tỷ Zombie cấp lượng bắt đầu cuộc quyết đấu cuối cùng.
Nhìn từ trên cao xuống, mặt đất toàn những chấm đen nhỏ li ti, như hai cơn sóng lớn va vào nhau, chồng chất lên nhau, không ngừng chém giết.
Một số Zombie có dáng người nhanh nhẹn, tinh nhuệ, như những con nhện, nhảy từ vách đá xuống, hạ gục đối phương.
"Không tệ..."
Võ Gian thấy vậy có chút hài lòng.
Bởi vì theo thời gian chiến đấu, ưu thế vũ khí khoa học kỹ thuật của con người đã suy yếu đi rất nhiều, do năng lượng tinh hạch của họ đã cạn kiệt.
Ngay cả không ít cơ giáp bảo vệ cũng đã ngừng hoạt động.
Nhưng vào lúc này, trên không trung vang lên những tiếng nổ long trời lở đất, hai chiếc diệt tinh hạm gần như đồng thời phát ra đòn hủy diệt.
Ầm ầm—
Nguồn năng lượng kinh khủng lan rộng khắp thung lũng.
Một ngọn núi sụp đổ, tạo thành một trận lở đất dữ dội, đá lớn lẫn với bùn đất lăn xuống, đè chết hoặc chôn sống Zombie.
Thi triều Trung Châu chịu tổn thất không nhỏ, nhưng Zombie điên cuồng, hung hãn không sợ chết, bò ra từ đống đổ nát, mang theo đầy người máu đen và bụi đất, tiếp tục chiến đấu với đối phương.
"Diệt tinh hạm làm sao còn năng lượng?"
Vô Gian lẩm bẩm.
Thứ này không bị loại bỏ, thật sự rất khó chịu, như cái gai trong cổ họng!
"Để ta ra tay, lần này ta nhất định phải phá hủy nó!"
Lông mày Dạ Lưu Quỷ nhíu lại, tinh thần lực Hoàng Giả lan tỏa. Sau khi rút kinh nghiệm từ lần trước, hắn đã dốc toàn lực.
Nguồn năng lượng kinh khủng khiến bầu trời rung chuyển, nghiền nát mọi thứ, bao trùm lên diệt tinh hạm.
Còn tiến sĩ ngước mắt nhìn lên, sức mạnh bao la ngưng tụ, tạo thành một hàng rào vững chắc, tiến hành ngăn cản.
“Hừ! Không biết tự lượng sức mình!”
Dạ Lưu Quỷ thân là Hoàng Giả, đương nhiên không sợ, tinh thần lực diễn hóa thành một con rồng dài, lao thẳng tới.
Oanh— oanh—
Hàng rào của tiến sĩ rung chuyển. Nếu so về thực lực chân chính, hắn vẫn còn kém một chút.
Theo năng lượng của Dạ Lưu Quỷ lan tỏa, không ngừng va chạm, tựa như Giao Long vờn mây.
Cả vùng trời đất đều bị hủy diệt, vặn vẹo.
Hàng rào tinh thần của tiến sĩ chịu không nổi áp lực, "Choảng" một tiếng, vỡ tan như mặt gương.
Mắt Dạ Lưu Quỷ sáng lên, năng lượng tiếp tục lan tràn, sắp giáng xuống diệt tinh hạm, tái hiện lại cảnh tượng cũ.
Chúng thi nín thở quan sát, trong lòng khẩn trương tột độ.
"Lần này... diệt tinh hạm thật sự sẽ bị phá hủy sao?"
“Không còn cách nào, Dạ Lưu Quỷ thực sự quá mạnh, tiến sĩ ca cũng không thể ngăn cản I x Ị"
"..."
Nhưng Vô Gian và những người khác lại lộ vẻ mong chờ.
Chỉ cần lần này loại bỏ diệt tinh hạm, có thể phát động kèn lệnh phản công, chôn vùi tất cả bọn chúng ở tổ sơn.
Nhưng khi tinh thần lực của Dạ Lưu Quỷ sắp giáng xuống, áp lực kinh khủng như núi non.
Trong không khí, bỗng nhiên phát ra một tiếng "Ông" rít lên.
Trên diệt tinh hạm, những nét bùa chú lấp lánh, kim quang tỏa ra bốn phía, một hàng rào che trời bỗng nhiên xuất hiện.
Trên chiếc kính đơn của tiến sĩ, hiện lên một vầng sáng.
"Ta đã sớm nói... thứ này hỏng rồi cũng không dễ sửa."