Trên tế đàn, trận pháp phù văn được khởi động toàn bộ, uy áp cuồn cuộn, thanh thế hạo đãng.
Huyết khí trên người Lâm Đông dấy lên, hắn trực tiếp sử dụng năng lực huyết tế.
Hắn dậm mạnh một chân xuống đất, cả tòa tế đàn rung chuyển, vô số phiến đá xanh vỡ vụn, phù văn màu vàng phía trên cũng tối sầm lại.
Thi Vực chi lực lan tỏa, không gian dường như ngưng đọng.
Nắm đấm khổng lồ từ trên giáng xuống phảng phất sa vào vũng bùn, tốc độ đột ngột giảm mạnh và không ngừng run rẩy.
Lâm Đông mượn lực phản chấn dưới chân, bật người vọt lên. Huyết khí đỏ rực như đuốc, hắn vung phiến đá Tỉnh Đồ trong tay, đập thăng vào nắm đấm khổng lồ kia.
Ầm!
Cả hai va chạm như sao chổi, tạo ra một tiếng nổ vang trời, chấn động kinh hoàng lan ra bốn phía.
Từ trước đến nay, hắn chưa từng gặp thứ gì cứng rắn hơn phiến đá. Kim quang trên nắm đấm khổng lồ lập lòe như ngọn nến trước gió.
Những vết nứt theo đó lan ra, cuối cùng “bốp” một tiếng, nó vỡ tan tành.
"Tên này."
Lão giả trên tế đàn thấy vậy thì kinh ngạc, nhận ra mình đã đánh giá thấp thực lực của Lâm Đông.
Thực ra, trên đường đến đây, hắn cũng chẳng tốn mấy sức lực.
Đến lúc này, hắn mới thể hiện uy thế thật sự. Những mảnh đá vỡ lơ lửng giữa Thi Vực, Lâm Đông giẫm lên chúng để nhảy vọt, tốc độ nhanh đến cực hạn, tựa như một vệt sáng đỏ lóe lên.
Trong nháy mắt, hắn đã né được không ít cú đấm, như sao băng vụt lên từ mặt đất, đáp xuống vai một Thạch Cự Nhân.
Hắn vung phiến đá Tinh Đồ, đập thắng vào cái đầu to lớn của nó.
Ánh sáng rực rỡ bùng lên, hóa thành một vệt đuôi lửa dài, tựa sao băng rơi xuống, mang theo thế không thể cản phá, như muốn hủy diệt tất cả.
Ầm!
Phiến đá của Lâm Đông hạ xuống, cả không gian run rẩy, bộc phát ra uy thế hủy thiên diệt địa.
Đầu của Thạch Cự Nhân nổ tung, kéo theo nửa thân trên cũng xuất hiện những vết nứt đen kịt, lực lượng phù văn trên đó hoàn toàn biến mất.
Cơ thể tàn tạ của nó loạng choạng rồi đổ ầm về phía sau.
Sau khi xử lý một Thạch Cự Nhân, ánh mắt lạnh lùng của Lâm Đông khóa chặt vào lão giả trên tế đàn. Đúng là bắt giặc phải bắt vua trước, hắn định xử lý lão ta đầu tiên.
Thân hình hắn chợt lóe lên rồi biến mất, luồn lách giữa những cú đấm của ba Thạch Cự Nhân còn lại và thuận lợi phá vỡ vòng vây.
Hắn giơ phiến đá Tinh Đồ trong tay, nhắm thẳng vào lão giả ở trung tâm tế đàn mà tấn công.
Cơ thể tỏa kim quang của lão giả lập tức bị uy áp mạnh mẽ bao trùm, cảm giác như thể bầu trời đang sụp đổ, căn bản không thể chống cự.
Khoảnh khắc phiến đá rơi xuống, toàn bộ cấm địa đều rung chuyển theo.
Ầm ầm!
Thân ảnh lão giả tan biến dưới phiến đá, tế đàn bị đập ra một cái hố sâu, không ngừng sụp đổ, phù văn phòng ngự trên đó cũng vỡ vụn thành từng mảng.
Giữa những tảng đá bay tứ tung, Lâm Đông nhanh chóng lùi lại, xuất hiện ở một nơi rất xa, ánh mắt chăm chú quan sát mọi thứ.
"Kết thúc rồi sao?"
Hắn nheo mắt quan sát.
Chờ cho chấn động phía trước lắng lại, tiếng ầm ầm cũng ngừng hẳn, dường như mọi thứ sắp trở lại yên tĩnh.
Thế nhưng ngay sau đó, giọng nói già nua kia lại vang lên bên tai.
"Vô dụng thôi, ta đã chết một lần rồi, chỉ còn lại một tia ý thức, ngươi làm sao giết được ta nữa?"
"Ồ?"
Lâm Đông đảo mắt nhìn quanh, phát hiện kim quang lại ngưng tụ, một lần nữa hóa thành thân ảnh của lão giả.
Bảy cây cột đá phía sau ầm ầm rung động, từng đường vân màu vàng lại bò lên, tế đàn vốn đã bị phá hủy bắt đầu tự động chữa lành.
Ngay cả Thạch Cự Nhân bị Lâm Đông tiêu diệt, những mảnh đá quanh thân cũng tụ lại. Cảnh tượng trước mắt tựa như thời gian đảo ngược, trông vô cùng kỳ diệu.
Chỉ trong vài hơi thở, mọi thứ đã khôi phục lại như cũ.
Bốn tòa Thạch Cự Nhân sừng sững như Tứ Đại Kim Cương, trên thân bò đầy những đường vân màu vàng, toát ra cảm giác áp bức.
“Không ổn.
Lâm Đông nghiêng đầu quan sát, cảm thấy có chút kỳ quái.
Những thứ này lại có thể tự động hồi phục.
Giọng nói của lão giả trên tế đàn trở nên lạnh lẽo.
"Muốn giết ta! Không dễ dàng như vậy đâu!"
Dứt lời, lão ta lại chủ động tấn công, chỉ huy "Tứ Đại Kim Cương” xông lên, vung những nắm đấm khổng lồ đập về phía Lâm Đông.
Bốn gã người đá khổng lồ này mạnh hơn pho tượng đầu chó rất nhiều.
Lâm Đông không dám chần chừ, thân hình lóe lên để né tránh, những nắm đấm to như núi không ngừng giáng xuống sau lưng hắn.
Dư chấn kinh hoàng nổi lên, sóng khí quét ra bốn phía.
Thấy phá hủy người đá không có tác dụng, Lâm Đông lại lao về phía lão giả trên tế đàn, đồng thời dùng tinh thần lực tạo ra mấy huyễn ảnh phân thân phía sau.
Bốn gã người đá khổng lồ lập tức bị mê hoặc.
Chúng liên tục vung nắm đấm, không biết nên đánh vào đâu.
Sau khi phá hủy vài cái, chúng mới phát hiện tất cả đều là giả.
"Lũ ngu xuẩn này..."
Lão giả trên tế đàn tỏ ra rất cạn lời.
Nhưng ngay giây sau, Lâm Đông thật đã xuất hiện ngay trước mặt lão, vung phiến đá Tỉnh Đồ lên, lại là một đòn trời giáng.
Cả tòa tế đàn chấn động, đá tảng không ngừng sụp đổ.
Thân ảnh lão giả tan biến giữa đống đổ nát.
Tình hình lúc này chẳng khác gì lúc trước.
Lâm Đông vẫn đứng sừng sững tại chỗ, ánh mắt quét qua xung quanh, bởi vì hắn cảm nhận được năng lượng trong cấm địa vẫn còn đó, chưa hề bị hủy diệt hoàn toàn.
Quả nhiên, thân ảnh màu vàng của lão giả lại từ từ hiện ra.
"Ta đã nói rồi... ý thức thì không thể bị giết chết!"
Lần này lão giả lại không vội vàng, không chủ động tấn công mà lên tiếng khuyên nhủ.
"Chắc hẳn năng lượng trong cơ thể ngươi cũng chẳng còn lại bao nhiêu, mau thu tay lại đi. Tiếp tục đấu với ta cũng chẳng có lợi ích gì cho ngươi, Trung Châu của Thi Thổ đại lục mới là chiến trường thật sự của ngươi!"
"Ta thấy là ngươi sợ rồi thì có?"
Lâm Đông trầm giọng nói.
"Hả..."
Lão giả kim quang sững người, "Ta mà sợ ngươi ư? Dù sao ngươi cũng không giết được ta, kẻ cuối cùng bị tiêu diệt chỉ có thể là chính ngươi!"
Lâm Đông im lặng, trong lòng thầm phân tích.
Bản thân chiến đấu trong trạng thái huyết tế quả thực tiêu hao rất nhiều năng lượng, chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã mất đi một phần ba.
Nhưng không thể có thứ gì có thể hồi phục vô hạn được.
Lão già này khuyên mình rời đi, chắc chắn là có chút chột dạ.
Hẳn là lão sợ bị phát hiện ra điểm yếu...
"Vậy thì... nó ở đâu?"
Ánh mắt Lâm Đông lướt nhanh, rồi dừng lại ở bảy cây cột đá phía sau tế đàn. Nếu hình ảnh của lão giả hiện tại là một hình chiếu, vậy chắc chắn phải có một "thiết bị chiếu".
Không lẽ. là ở đó?
Lâm Đông quan sát bảy cây cột đá, phát hiện phù văn khắc trên đó vô cùng huyền diệu, sâu sắc hơn tất cả những gì hắn từng thấy.
Lão giả nhận ra ánh mắt của hắn, cơ thể rõ ràng run lên một cái.
"Ngươi... ngươi muốn làm gì? Lẽ nào cứ phải cố chấp không tỉnh ngộ như vậy sao?"
"Không có gì, ta chỉ muốn thử nghiệm một chút thôi."
Lâm Đông vừa dứt lời, liền cầm phiến đá Tinh Đồ, đổi hướng lao thăng đến bảy cây cột đã.
"Mau ngăn hắn lại!"
Vẻ mặt không chút sợ hãi trước đó của lão giả lập tức trở nên hoảng hốt.
Bốn tòa Thạch Cự Nhân khổng lồ vội vàng vung nắm đấm đập tới.
Ầm ầm ầm ầm!
Sau vài tiếng nổ vang, con đường phía trước của Lâm Đông đều bị những nắm đấm đá chặn lại.
Thi Vực quanh người hắn lan tỏa, một lần nữa được đẩy đến cực hạn, không gian xung quanh tức thì ngưng kết.
Huyết khí đỏ rực bùng cháy.
Lâm Đông không hề tiếc rẻ năng lượng, thể hiện ra thế mạnh tuyệt đối, chỉ tiến không lùi, tiếp tục lao về phía trước...