Thấy Lâm Đông lần đầu tiên phải lùi bước, Trình Lạc Y âm thầm vưi vẻ, nghĩ bụng hắn cũng có lúc gặp khó.
"Tôi đi trước đây! Mấy người cố lên nhé." Lâm Đông nói rồi thân hình lóe lên, biến mất ngay bên trong vách tường.
"Hả?"
Trình Lạc Y khẽ giật mình, giờ này còn bỏ đi được sao?
Đám vỏ đen kia không có thần trí, sẽ không đuổi theo Lâm Đông, thấy giữa sân còn lại mấy người, liền đồng loạt lao tới.
Mất đi sự che chắn của Thi Vực, mọi người nhất thời cảm thấy áp lực tăng lên.
"Anh ta cũng quá vô trách nhiệm đi?"
Trước mắt lũ vỏ đen hung hãn, Trình Lạc Y cũng cảm thấy khó mà chống đỡ nổi.
"Chúng ta cũng rút lui thôi!"
Nàng tung người nhảy lên vách tường, những người còn lại vội vã theo sau.
Đứng ở chỗ cao, tầm mắt trở nên khoáng đạt, phát hiện xung quanh đâu đâu cũng là vỏ đen Zombie, đồng thời ở sâu trong trấn nhỏ, cũng có những bóng đen đang lảng vảng.
Đúng như Lâm Đông đã nói, bọn họ đã chọc phải tổ ong vò vẽ.
Cả trấn nhỏ rung chuyển.
"Vỏ đen Zombie nhiều quá vậy?"
Trần Minh vung trường đao rực lửa, không ngừng chém giết Zombie, từng xác chết đổ gục dưới chân, máu đen đặc quánh chảy tràn.
Điều khiến hắn nhức đầu nhất là, thứ máu đen này xú khí bốc lên nồng nặc, đã ngấm vào quần áo, như thể đang đứng giữa nhà xí, mùi hôi thối xộc thăng vào mũi.
Tôn Vũ Hàng lợi dụng Huyết Dẫn Thần Công, lần nữa bạo sát mấy con Zombie.
"Chúng ta tốt nhất là nên hướng ra rìa trấn nhỏ."
"Ừm."
Bọn họ vừa chém giết Zombie, vừa cố gắng thoát thân.
Đám vỏ đen phía sau vẫn bám riết không tha.
...
Lúc này, Lâm Đông đã kích hoạt năng lực ẩn thân, đứng trên đường phố, nhìn theo bóng dáng đám Trình Lạc Y chạy xa.
Không phải hắn không muốn giúp, mà là đã phát hiện ra một vấn đề.
Sau khi Trần Minh giết con vỏ đen đầu tiên, máu của nó văng ra, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc, từ đó dẫn dụ một lượng lớn thi triều.
Có thể thấy, vỏ đen phần lớn là dựa vào mùi để khóa mục tiêu, nhất là khi ngửi thấy máu của đồng loại, chúng sẽ cho rằng đồng bọn bị tấn công và bắt đầu tập trung với số lượng lớn.
Bây giờ trên người đám Trình Lạc Y đều dính đầy mùi máu đen.
Hậu quả có thể đoán được...
Có lẽ chỉ khi nào bọn họ thoát khỏi phạm vi khứu giác của vỏ đen, mới có thể thoát khỏi sự truy sát... Có thể là vài cây số, hoặc mười mấy cây số, hiện tại vẫn chưa thể xác định.
Còn Lâm Đông từ đầu đến cuối dùng Thi Vực để ngăn cách mùi máu, căn bản không hề dính chút mùi thối nào.
“Đây chính là lợi ích của việc giữ gìn vệ sinh.”
Hắn thầm nhủ, lúc này tất cả Zombie gần đó đã đuổi theo đi xa, xung quanh trở nên yên tĩnh.
"Được rồi, giờ an toàn rồi."
Lâm Đông định tự mình đi thăm dò một chút, xem có thể tìm được phiến đá hay không.
Nhưng không lâu sau.
Hắn liền phát giác có hai luồng khí tức lạ lãm đang đến gần, là hai con Zombie bình thường, có lẽ bị náo động vừa rồi thu hút tới.
Lâm Đông liếc mắt nhìn về phía góc đường.
Ở đó, có một tòa nhà đổ sụp gần hết, đá vụn ngổn ngang, phía sau đống đổ nát thê lương, đang ẩn nấp hai bóng hình Zombie.
Bọn chúng khác với những Zombie khác ở chỗ, do mất nước lâu ngày, da khô quắt, như vỏ cây, lông tóc đã rụng hết, trông như xác khô, vô cùng xấu xí.
Trong đó một con Zombie rất cao, cộng thêm thân hình gầy gò, trông như cây gậy trúc.
"Lại có kẻ đám xử lý vỏ đen sao? Vậy mà còn gây ra thi triều lớn!”
"Xong rồi! Bỏ đi!"
Con Zombie còn lại phụ họa.
Bởi vì chúng đối với vỏ đen, cũng như người bình thường đối mặt Zombie, có thể nói là thiên địch, trong lòng luôn có một nỗi sợ hãi.
"Bị vỏ đen truy sát thì trốn làm sao được, lũ đó phải cắn chết mục tiêu mới thôi, quấy rầy chúng chỉ có đường chết!"
"Đừng nghĩ đến chuyện đó nữa, tao đói quá rồi."
Zombie gậy trúc lộ vẻ đắng chát, vô cùng khổ sở.
Zombie đồng bọn nói.
"Đại ca, tháng trước chẳng phải vừa ăn một con tắc kè nhỏ rồi sao? Sao lại đói bụng rồi?"
Môi trường ở Lưu Sa trấn quả thực khắc nghiệt, tài nguyên thiếu thốn, một tháng mà ăn được một con tắc kè đã là quá xa xỉ.
Zombie gậy trúc lắc đầu.
"Tao... tao cảm giác sắp biến thành vỏ đen rồi, mày mau cho tao cắn một cái đi."
"Á~~~ tránh xa tao ra!"
Zombie đồng bọn lộ vẻ ghét bỏ, vội vàng né sang một bên.
Chỉ một động tác nghiêng người, nó đã thấy một bàn chân xuất hiện trong tầm mắt, ngay sát bên cạnh.
"Hà?"
Nó lập tức kinh ngạc.
Rồi ngước mắt lên, thấy một chiếc quần tây thẳng tắp, một chiếc áo sơ mi trắng, không chút bụi trần.
Một bóng người bỗng dưng xuất hiện bên cạnh, không biết từ lúc nào, khiến nó vô cùng kinh hãi.
"Rống—"
Hai xác chết bị quấy rầy, lập tức gầm lên giận dữ, thể hiện sự phòng bị và tính công kích cao độ.
Lâm Đông nhìn hai xác chết, thầm nhủ.
"Đúng là rừng thiêng nước độc sinh ra lũ kén ăn..."
"Ngươi là ai?"
Zombie gậy trúc phát ra tín hiệu nghi vấn, thần sắc vô cùng cảnh giác.
Bởi vì ở cái nơi nghèo nàn này.
Ngay cả đồng loại Zombie cũng không an toàn, có thể bị ăn thịt, rồi biến thành vỏ đen.
Lâm Đông lên tiếng.
"Đừng khẩn trương, ta không giết các ngươi."
"Ồ?"
Hai xác chết kinh ngạc, nhưng ánh mắt vẫn hung ác như cũ.
"Vừa đến đã bảo không giết chúng ta... Nghe ngông cuồng quá nhỉ."
Zombie gậy trúc nói: "Ta là bá chủ Lưu Sa trấn, xung quanh đây hiếm có đối thủ, trông ngươi không giống dân bản địa, xem ra chưa nghe danh ta rồi."
"Chỉ ngươi?"
Lâm Đông hơi ngạc nhiên, thầm nghĩ bây giờ danh hiệu bá chủ rẻ mạt vậy sao? Con Zombie này chỉ có thực lực cấp B, có lẽ còn không bằng Chiêu Phong Nhĩ.
Nhưng nghĩ lại, cũng có thể hiếu được.
Lưu Sa trấn dân cư thưa thớt, đất đai cằn cỗi, Zombie căn bản không có đủ huyết nhục để tiến hóa... Thậm chí có thể giữ được thần trí, không biến thành vỏ đen, đã là cường giả rồi.
"Ồ? Thái độ gì đấy, có vẻ coi thường ta lắm à?" Zombie gậy trúc nhe răng, dường như muốn tấn công.
"Lão đại, tên này rõ ràng là xâm lược, xông lên xử hắn đi!" Zombie bên cạnh cổ vũ.
"Rống—"
Zombie gậy trúc gầm lên một tiếng, lao thăng về phía trước.
Lâm Đông chỉ liếc mắt, tâm niệm vừa động, một sợi Thi Vực lan tỏa.
Bịch!
Zombie gậy trúc như bị Thái Sơn áp đỉnh, do đói khát lâu ngày, không đủ năng lượng duy trì cơ thể, nên đặc biệt yếu ớt.
Nó lập tức khuỵu gối, quỳ rạp xuống đất.
Zomtbie bên cạnh kinh ngạc.
"Lão đại, ta bảo anh đùa hắn thôi, chứ không phải thần phục!"
"Mày... mày im miệng đi."
Zombie gậy trúc vô cùng đau khổ, ở trong Thi Vực, nó cảm nhận được uy áp thực sự của Thi Vương.
Khí tức cường đại kia khiến nó vô cùng kiêng kỵ, trong lòng sợ hãi, thậm chí có ý muốn quỳ lạy.
“Ngươi tên gì?”
Lâm Đông nhìn kỹ hỏi.
Zombie gậy trúc không dám phản kháng, chỉ có thể thành thật trả lời.
"Ta... ta tên Khô Khan."
"Khô Khan..."
Lâm Đông thầm nhủ, cảm thấy cái tên này không tệ, cũng có chút trình độ đấy.