"Các ngươi biết cái gì? Dù có là vật gì lớn, chăng phải vẫn phải chủ động đến đón ta sao?” Huyết Sát quay đầu quát.
Thi Vương tiểu đệ nói: "Lão đại, ta mà không có thứ này, còn cần bọn chúng tiếp làm gì?"
"..." Huyết Sát nghệt mặt, không thèm so đo với nó, chỉ là trong lòng suy nghĩ... Lần này hành động, mình cũng phải kiếm chút của ngon vật lạ, nếu không uy nghiêm của lão đại để đâu cho hết.
Đợi chỉ huy hạm dừng lại, hắn bước thẳng vào trong.
Không gian bên trong rộng rãi, sáng trưng và vô cùng sạch sẽ. Phần lớn được làm từ hợp kim, trang bị nhiều dụng cụ cấp cao, tinh vi, đậm chất khoa học kỹ thuật.
[Chào mừng đến với chỉ huy hạm số 0150, tôi sẽ đồng hành cùng ngài trong chuyến đi này.]
Một giọng nữ trí tuệ nhân tạo vang lên bên tai.
"Ờ..."
Huyết Sát giật mình, thầm cảm thán.
"Đệt mợ! Phải nói là xịn thật."
“Hoan nghênh anh.”
Lâm Đông bước tới.
"Ồ..." Huyết Sát đảo mắt đánh giá, phát hiện hơn một tháng không gặp, Lâm Đông dường như không thay đổi gì, không giống lần trước hấp thu tinh hạch, thực lực tăng vọt.
Chẳng lẽ, là mình không cảm nhận ra được?
Huyết Sát lẩm bẩm trong lòng, nếu đúng vậy, chỉ có thể nói hắn càng đáng sợ, khoảng cách giữa mình và hắn ngày càng lớn.
Nhìn về phía sau, còn có Hồn Yêu song đầu quỷ dị, và Tiểu Bát vừa mới thăng cấp bất tử tộc.
Thực lực của hai vị này, chắc chắn thuộc hàng đỉnh phong.
Ngoài ra, còn có Tanker dáng người vạm vỡ, trên đầu đội chậu cây.
Với chậu cây này, Huyết Sát cũng nhớ rất rõ. Trong trận đại chiến với nhân loại, nó thi triển Thông Thiên dây leo, thay đổi cục diện chiến đấu, cũng là chủ lực công phá diệt tinh hạm.
"Lần này đi theo Thi Vương đều không phải dạng vừa..."
Huyết Sát thầm cảm thán.
Nhưng rất nhanh, bốn bóng người thu hút sự chú ý của hắn, chính là Chiêu Phong Nhĩ tứ thi.
So với mấy vị kia, khí tức của bọn họ rất yếu. Ngoài tướng mạo kỳ lạ, dường như không có gì đặc biệt, hoàn toàn lạc lõng giữa đám "cứng cựa" này.
"Mấy vị này..."
"Chào anh, tôi là bá chủ Đồng Xương thành phố, Chiêu Phong Nhĩ."
Thấy Huyết Sát đò xét mình, Chiêu Phong Nhĩ chủ động tiến lên tự giới thiệu.
Bá chủ?
Chiêu Phong Nhĩ?
Huyết Sát càng thêm nghi hoặc. Còn có... Đồng Xương thành phố là cái nơi quái quỷ nào?
Nhưng Zombie nào theo Lâm Đông hành động, đều không phải hạng tầm thường, chắc hẳn mấy vị này cũng có sở trường riêng.
"À, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu!"
Huyết Sát vốn khéo ăn khéo nói, vội vàng khách sáo.
Mắt Chiêu Phong Nhĩ sáng lên.
"Ối chà! Không tệ, không hổ là bá chủ Đông Châu, quả nhiên kiến thức rộng rãi..."
"..."
Lâm Đông thấy vậy, không để ý đến họ nữa, tự mình về khoang nghỉ ngơi. Bởi vì từ đây đến Bắc Châu, còn mất vài ngày.
Cứ để bọn họ tự chơi đi...
Thế là, sau khi đón Huyết Sát, họ lại lên đường. Chỉ huy hạm vận hành êm ái, xuyên qua tầng mây.
Thời gian sau đó, không có chuyện gì xảy ra.
Cho đến vài ngày sau, địa hình bên dưới dần thay đổi, xuất hiện khắp nơi những bồn địa khổng lồ. Ở giữa lõm xuống, bốn phía nhô lên, trông rất kỳ dị.
Trong một số bồn địa vẫn còn nước đọng, tạo thành những hồ nước xanh thẳm.
Mặt nước tĩnh lặng đến lạ thường, không một gợn sóng. Dựa vào màu sắc, có thể đoán được độ sâu không thấy đáy, tựa như "con mắt của tinh cầu".
Theo Hồn Yêu giải thích, cả "bồn địa" lẫn hồ nước đều do tiểu hành tinh hoặc thiên thạch va chạm tạo thành. Ở trung tâm, rất có thể có nhiều vật chất phóng xạ.
Vì vậy, dưới mặt nước xanh thẳm tĩnh lặng kia, phần lớn ẩn chứa những quái vật phóng xạ khổng lồ.
"Ghê thật..."
Chiêu Phong Nhĩ và các thi khác kinh ngạc thán phục. Bắc Châu tuy không cằn cỗi như Nam Châu, nhưng khắp nơi đều ẩn chứa nguy hiểm.
Có lẽ tài nguyên càng phong phú, cạnh tranh càng lớn.
Hồn Yêu tiếp tục giải thích.
"Thực ra, việc Thi Vương Trung Châu nhúng tay vào Bắc Châu, cũng là để thu gom tài nguyên."
"Thảo nào."
Chiêu Phong Nhĩ chợt hiểu ra. Những nơi cằn cỗi như Nam Châu và Tây Châu, không Thi Vương nào muốn đến.
Đông Châu giáp ranh với đại lục dị tộc, thỉnh thoảng có Thi Vương Trung Châu ghé thăm.
"Xem ra, cục diện Bắc Châu phức tạp hơn một chút."
Một đám Thi Vương thầm phân tích.
Lúc này, chỉ huy hạm vừa bay qua một hồ nước ngọt lớn. Màu xanh thẳm sâu thẳm của nó, có quy mô không khác gì đại dương Lam Tinh.
Nhưng có một cái bóng đen kịt khổng lồ, lắng lặng trôi nổi đưới đáy nước. Dù ở trên không trung, vẫn có thể nhìn thấy rõ mồn một.
"Má ơi! Quái vật lũ lụt à..."
Chiêu Phong Nhĩ thầm kinh hãi.
Truy Tôm bên cạnh cũng chăm chú quan sát.
"Tai ca, đó là cái gì? Anh biết không?"
“Đùa gì vậy, còn có cái gì mà tai ca không biết sao?”
Chiêu Phong Nhĩ nói.
Ngay cả Hồn Yêu và Huyết Sát cũng nheo mắt nhìn, vì sinh vật ở đây thường xuyên biến dị, thậm chí không chỉ một lần.
Không thể nào đoán được bản thể của nó là gì.
Thấy mọi người đều nhìn mình chằm chằm, Chiêu Phong Nhĩ đương nhiên không thể mất mặt, đảo mắt nói.
“Đó là. Côn!”
"..."
Sau khi rời khỏi khu phóng xạ, chỉ huy hạm tiến vào một vùng đất rộng lớn. Nơi này không hoang vu, có nhiều nơi mọc đầy cỏ xanh.
Do mưa nhiều, vài nơi hình thành đầm lầy. Nhưng trên bùn đất lại có dấu vết của những sinh vật cỡ lớn bò qua, không biết là gì.
Chiêu Phong Nhĩ lại đưa ra phán đoán.
"Các người nhìn kìa, chắc chắn là lươn biến dị."
"À..."
Huyết Sát gật đầu lia lịa. Dù sao hắn cũng không biết lươn là cái gì, đành hùa theo cho vui.
Khi chỉ huy hạm tiếp tục tiến lên, cuối cùng cũng đến khu vực sinh tồn của Zombie. Có thể thấy nhiều bóng người đang lang thang trong vùng hoang dã.
Rất nhanh, bên dưới bắt đầu xuất hiện các thi sào, chỉ có điều bên trong trống rỗng, đầy xương khô và xác chết thối rữa. Lớp này chồng lên lớp kia, trên vách tường dính đầy cặn bẩn và vết máu, trông rất kinh khủng, ngổn ngang.
“Nơi này bị tàn sát, toàn bộ thú sào bị xóa sổ, thảm quá.”
Huyết Sát phán đoán dựa trên dấu vết.
"Ừm."
Hồn Yêu bên cạnh gật đầu, ánh mắt phức tạp. "Trước đây, ba mươi vạn thi triều ở đây bị một triệu Zombie tấn công. Dù diệt được năm mươi vạn đối phương... Đáng tiếc... Cuối cùng vẫn bại trận."
"Ồ... Ngươi biết rõ quá nhỉ."
Huyết Sát thầm nghĩ.
Một đầu của Hồn Yêu nhìn xuống, lộ vẻ đau thương. Đầu kia nhìn lại, nghiêm túc chất vấn.
"Ngươi thấy thế nào?"
"Ờ..."
Huyết Sát phản ứng nhanh, lập tức hiểu ra, ngượng ngùng cười nói.
“Không sao, lần này chúng ta đến Bắc Châu, nhất định sẽ giúp ngươi báo thù."
Đúng như hắn nghĩ, thi sào bị tàn sát bên dưới là lãnh địa trước đây của Hồn Yêu. Và không chỉ một chỗ, liên tiếp vài tòa thi sào đều thê thảm như vậy.
Dù một số Zombie may mắn sống sót, cũng bị chia cắt. Ngoại trừ những kẻ phản chiến đầu hàng, còn lại không biết trốn đi đâu.
Lâm Đông từ phía sau đi tới.
"Đi tìm một tiểu đệ nào đó của ngươi còn sống, hỏi xem tình hình hiện tại thế nào đi."
"Ừm, được.
Hồn Yêu đáp ứng ngay.
Đồng thời, trong lòng cũng rất lo lắng, những thủ hạ bỏ trốn của mình, giờ ra sao...