"Còn muốn phán xét ta sao? Cứ sống sót qua được trận này rồi hãng nói!”
Vương Thành đáp.
Bốn pho tượng đầu chó kia vô cùng hung hãn, sức mạnh như vô tận, liên tục vung nắm đấm khiến cả thủy vực rung chuyển dữ dội.
Năng lượng màu lam ngày một yếu đi, gương mặt xinh đẹp của Tần Thư Dao cũng trở nên tái nhợt.
"Không ổn rồi!"
Nàng mím chặt đôi môi mỏng, gắng gượng chống đỡ. Dù là thiên kiêu của nhân loại, sức lực rồi cũng có lúc cạn kiệt.
Chỉ biết phòng ngự thế này chẳng khác nào ngồi chờ chết.
Quả nhiên, khi nắm đấm lại một lần nữa nện xuống, một tiếng "ầm" lớn vang lên.
Thủy chi lĩnh vực hoàn toàn sụp đổ.
Lớp năng lượng màu lam nhạt vỡ tan thành vô số đốm sáng lấp lánh, trôi nổi trong bóng tối.
Vương Thành và Tần Thư Dao hoàn toàn bị phơi bày trước mặt các pho tượng.
"Sắp chết rồi sao?"
Tần Thư Dao tuyệt vọng ngước nhìn, chỉ có thể trơ mắt đứng trông nắm đấm khổng lồ đáng sợ kia xuyên qua những đốm năng lượng li ti, một lần nữa giáng xuống từ trên cao.
Mà nàng đã không còn chút sức lực nào để chống cự.
Nhưng đúng lúc này, thân thể nàng bỗng nhiên chùng xuống, có một bàn tay đặt lên vai, ấn nàng xuống đất.
Vương Thành dùng hai tay chống đỡ, che chắn cho nàng bên đưới thân mình.
"Dù có phải chết... cũng để ta chết trước ngươi."
"Ơ..."
Tần Thư Dao ngẩn người.
Trong bóng tối, nàng thấy gương mặt đẫm máu của thiếu niên, đôi mắt vẫn sáng ngời, ánh lên sự kiên định và quật cường.
Tại sao?
Tần Thư Dao không tài nào hiểu nổi, nhưng sau lưng Vương Thành, nắm đấm khổng lồ đã ở rất gần, quyền phong gào thét mang theo uy lực kinh người, sắp nghiền nát cả hai.
Chết chắc rồi!
Tần Thư Dao không dám nhìn nữa, bèn nhắm nghiền hai mắt. Vì quá sợ hãi cái chết, hai tay nàng vô thức ôm chặt lấy cổ Vương Thành.
Thế nhưng một giây sau, tình thế lại đột ngột thay đổi. Khi nắm đấm của pho tượng chỉ còn cách lưng Vương Thành chừng năm mét, nó bỗng khựng lại.
Kim quang trong mắt nó vụt tắt, tựa như mất hết năng lượng chỉ trong một khoảnh khắc. Thân hình to lớn đứng sững lại, như thể bị một phép định thân trói chặt.
Thạch thất vốn đang náo động bỗng chìm vào tĩnh lặng.
Tần Thư Dao vẫn nhắm chặt mắt, nhưng qua một lúc lâu vẫn không cảm thấy có gì bất thường, sự hỗn loạn xung quanh cũng đã biến mất, không khí yên tĩnh đến lạ.
"Có chuyện gì vậy?"
Tần Thư Dao thấy kỳ quái, bèn hé một mắt ra quan sát. Nàng thấy nắm đấm khổng lồ của pho tượng đang dừng lại sau lưng Vương Thành chứ không hề nện xuống.
Thấy cảnh này, nàng sững sờ.
"Pho tượng dừng lại rồi, chúng ta không chết?"
"Khụ khụ! Cô có thể buông tôi ra trước được không, sắp bị cô siết chết rồi!"
Giọng Vương Thành vang lên đầy đau đớn.
Tần Thư Dao lúc này mới đỏ bừng mặt, nhận ra hai tay mình vẫn đang ghì chặt cổ hắn, vội vàng buông ra.
"Xin lỗi! Anh không sao chứ?”
"Không sao, mềm lắm."
"À... Hả???"
Tần Thư Dao nhanh chóng nhận ra có gì đó không đúng, gương mặt xinh đẹp càng thêm ửng đỏ.
Đồ lưu manh!
Vương Thành lật người nằm ngửa ra đất, lồng ngực phập phồng đữ đội, miệng há ra thở hổn hển. Hắn đã hoàn toàn kiệt sức.
Sau một hồi suy nghĩ, hắn mới lên tiếng giải thích.
"Cô đừng hiểu lầm, chủ yếu là sư phụ dặn không được để cô chết, nên vừa rồi tôi mới bảo vệ cô thôi."
"À, tôi biết rồi."
Tần Thư Dao cũng nằm vật ra đất, năng lượng trong cơ thể đã cạn sạch.
Nhìn pho tượng khổng lồ đang bất động trước mắt, trong lòng nàng dâng lên cảm giác may mắn vì sống sót sau tai nạn.
Trong bóng tối, hai người nằm song song.
Không ai nói thêm lời nào.
Chỉ có thể nghe thấy tiếng thở dốc của nhau.
Bầu không khí bỗng trở nên có chút vi diệu.
Cả hai đều đang thầm mừng vì mình còn sống.
"Anh nói xem... tại sao pho tượng kia lại đột nhiên ngừng lại vậy?" Tần Thư Dao lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
"Không biết."
Vương Thành cũng thấy lạ, hắn trầm ngâm một lúc rồi nói:
"Chẳng lẽ sư phụ... đã càn quét hết cả cấm địa rồi???"
...
Đúng như hắn đã đoán.
Ở một nơi khác, Lâm Đông đang đánh đâu thắng đó, thế như chẻ tre. Chỉ cần giơ tay nhấc chân là đã có thể đập tan những pho tượng đầu chó.
Những thứ là sự tồn tại chí mạng đối với người khác, dưới tay hắn lại chẳng khác nào mấy món đồ chơi bằng giấy.
Toàn bộ mười hai pho tượng nhanh chóng bị hắn đánh cho tan xác.
Bóng áo trắng đáp xuống đất, xung quanh toàn là đá tảng vỡ vụn, trên đó còn có những phù văn đã hỏng, giờ đây đã hoàn toàn mất đi tác dụng.
"Thứ này... rốt cuộc lấy năng lượng từ đâu ra?"
Lâm Đông thầm nghĩ, trong lòng có chút không thông.
Bởi vì sau khi đập nát các pho tượng, hắn hoàn toàn không tìm thấy tinh hạch nào bên trong.
Nhìn thì có vẻ Lâm Đông chiến thắng vô địch, một đường càn quét, nhưng thực tế hắn vẫn có chút thua thiệt...
Bởi vì cho đến giờ, hắn chẳng nhận được lợi ích thực chất nào.
Ngay cả khối năng lượng màu vàng kim kia cũng không biết đã chạy đi đâu mất.
Phía trước vẫn là một màn sương mù mịt, không nhìn rõ đường đi, tựa như một khoảng không hư vô, áp lực trong không khí dường như lại tăng thêm mấy phần.
Lâm Đông quyết định dù có phải lật tung cả cấm địa này lên, hắn cũng phải tìm cho ra ngọn ngành.
Nghĩ vậy, hắn tiếp tục tiến về phía trước, thân ảnh nhanh chóng bị sương trắng nuốt chửng.
Đoạn đường sau đó khá thuận lợi, chỉ là càng đi sâu vào trong cấm địa, áp lực càng lúc càng lớn.
Một lúc lâu sau, địa thế thay đổi, phía trước xuất hiện những bậc thang nối tiếp nhau, trải dài lên trên, không thấy điểm cuối, tựa như con đường dẫn lên thiên cung.
Lâm Đông vốn tài cao gan lớn, bèn đi thẳng lên.
Hắn vừa bước lên bậc đá đầu tiên, trên đó liền có ánh sáng loé lên, chảy dọc theo những đường vân, trông vô cùng huyền diệu, tựa như ảo mộng.
Chỉ có điều những đường vân này dường như không có tính công kích, những đốm sáng lưu động tựa như đang diễn lại sự biến đổi của nhật nguyệt tinh thần.
Rầml!
Lâm Đông dậm chân một cái, sức mạnh cường đại làm vỡ nát các đường vân, những đốm sáng phía trên cũng tiêu tán.
Mặc dù trước mắt chúng không có tính công kích, nhưng không có nghĩa là về sau cũng vô hại. Lâm Đông vẫn giữ vững nguyên tắc ra tay trước để chiếm lợi thế, phá hủy chúng để loại bỏ mọi mối nguy tiềm tàng.
Nhưng sự thật chứng minh... những phù văn trên bậc thang này thật sự không có tác dụng gì.
Có lẽ chúng chỉ có tác dụng trang trí để tăng thêm vẻ huyền bí và cao siêu cho cấm địa mà thôi.
Nhưng Lâm Đông có thể cảm nhận được, khi hắn càng bước lên cao, áp lực trong không khí càng tăng theo cấp số nhân, ngày một khủng khiếp.
Không biết ở cuối những bậc thang này sẽ có thứ gì.
Khả năng cao đó chính là hạt nhân của cấm địa này.
Nguồn gốc của tất cả sức mạnh phù văn...
Thi vực quanh thân Lâm Đông rung động, triệt tiêu áp lực ngày một gia tăng, rồi tiếp tục leo lên.
Hắn đi được khoảng mấy trăm bậc thang, áp lực xung quanh cũng đã đạt đến mức độ vô cùng đáng sợ.
Dù là Giác Tỉnh Giả cấp S, e rằng cũng sẽ bị nghiền nát trong nháy mắt.
Vậy mà Lâm Đông vẫn ung dung như không.
Với sức mạnh của thi vực, hắn hoàn toàn có thể triệt tiêu thứ áp lực này.
Chưa kể đến thể phách của Thi Vương đã cường tráng đến cực điểm.
Không biết qua bao lâu, hắn rốt cuộc cũng bước đến bậc thang cuối cùng, màn sương trắng xóa dần tan đi.
Chỉ thấy phía trước là một đài cao được tạo thành từ những tảng đá khổng lồ, trên đó có bảy cột đá sừng sững, khắc đầy những phù văn dày đặc, tỏa ra uy áp ngập trời, bao trùm toàn bộ cấm địa.
"Thứ gì đây? Bộ phát wifi à?"
Lâm Đông thầm châm biếm, nhìn bảy cây cột đá trông cực giống mấy cái ăng-ten chảo phát tín hiệu.
Nhưng trong lòng hắn hiểu rõ, đây là một tòa tế đàn.
Khi từng đợt kim quang phưn trào từ trên tế đàn, một luồng uy áp kinh người cùng giọng nói già nua vang lên.
"Không tệ, có thể đi tới tận đây, xem ra kẻ đó cũng không phải tầm thường."
"Ai?"
Lâm Đông trong lòng thoáng kinh ngạc...