Trong lúc Vương Căn Sinh và Cung Lương còn đang cảm thán, Thạch Đại Đảm đã đánh chén tì tì rồi. Chắc là do thói quen làm chân sai vặt hai ngày trước vẫn chưa sửa được, nên hắn cứ thế vô thức sắm vai "kim bài phụ trợ”, vừa nhai nhóp nhép vừa hỏi: "Tứ Hi Quyển là cái gì? Hồi trước trông nó ra sao?”
"Cũng là Điểm Tâm do Tỉnh sư phụ ở nhà hàng quốc doanh mà mọi người hay nhắc tới làm sao? Ăn ngon phết đấy."
Trong lúc nói chuyện Thạch Đại Đảm đã xơi tái một cái Tứ Hỉ Quyển, bắt đầu chuyển sang cái thứ hai, có thể thấy việc buôn dưa lê chẳng hề ảnh hưởng đến tốc độ ăn uống của hắn.
"Cung tiên sinh, sao ông nhận ra đây là Tứ Hỉ Quyển thế?" Tần Hoài cũng tò mò hỏi.
Cùng lúc có quá nhiều câu hỏi, Cung Lương chẳng biết trả lời ai trước, đành phải cho Thạch Đại Đảm ra rìa: "Anh Thạch à, để lát nữa rảnh tôi kể chuyện Tứ Hỉ Quyển cho anh nghe sau nhé."
Rồi Cung Lương quay sang nói với Tần Hoài: "Tiểu Tần sư phụ, Tứ Hi Quyển cậu làm quả thật không giống Tứ Hi Quyển cho lắm, nhưng... nó lại cực kỳ giống với những cái Tứ Hi Quyển mà Trịnh Đạt làm hồi mới bắt đầu học.”
"Tôi nhớ năm đó Tỉnh sư phụ vì lý do sức khỏe nên đành phải xin nghỉ hưu non, Trịnh Đạt trở thành nhân viên chính thức duy nhất làm Điểm Tâm ở nhà hàng quốc doanh. Tất cả các món Điểm Tâm cậu ta làm đều nhận về cơn mưa lời chê bai, nào là Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Thái Bao Tử, Bánh Bao Thịt, Thiêu Mạch, Thanh Đoàn, so với Tỉnh sư phụ thì đúng là một trời một vực."
"Có lúc tôi cũng phải chê, cậu ta giữ phong độ kém quá."
"Nhưng mấy chuyện đó chẳng thấm tháp vào đâu, Tiểu Tần sư phụ chắc cũng biết Tứ Hỉ Quyển thường được bán vào dịp nào rồi chứ?"
Tần Hoài gật đầu: "Biết chứ, sự tích về Tứ Hỉ Quyển tôi cơ bản nắm rõ cả rồi."
"Lúc đó áp lực lớn nhất của Trịnh Đạt chính là phải xử lý món Tứ Hi Quyển dịp Tết thế nào. Bình thường làm Điểm Tâm đở bị ăn chửi thì thôi đi, chứ Tứ Hi Quyển mà làm hỏng thì đúng là... bung bét cả cái Tết."
"Khoảng thời gian đó, cứ tan làm về nhà là Trịnh Đạt lại lén lút luyện làm Tứ Hỉ Quyển. Lương nhân viên chính thức của nhà hàng quốc doanh đâu có thấp, thế mà tiền lương hơn nửa năm trời của cậu ta cơ bản đều nướng sạch vào Tứ Hỉ Quyển."
"Dù năm đó Tứ Hỉ Quyển cậu ta làm cũng chẳng ra gì, nhưng lúc mới tập tành làm vụng trộm ở nhà thì còn thảm hơn. Cơ bản là y chang cái hình dáng này không chệch đi đâu được, tôi ấn tượng sâu sắc lắm. Lần đầu tiên nhìn thấy cái Tứ Hỉ Quyển cậu ta làm tôi còn ngớ người ra, hỏi cậu ta sao tự dưng lại nổi hứng đi làm Hoa Quyển có nhân."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó Trịnh Đạt bảo đây chính là Hoa Quyển có nhân, tôi ăn suốt một thời gian, đợi đến khi cậu ta nặn ra được chút hình thù tôi mới ngớ người nhận ra món cậu ta làm lại là Tứ Hỉ Quyển."
Tần Hoài bỗng nhiên hiểu ra phần nào lý do tại sao Trịnh Đạt lại ghét làm Tứ Hi Quyển đến vậy. Trong khi tất cả các món Điểm Tâm đều bị chửi sấp mặt, thì Tứ Hi Quyển lại bị ăn chửi thậm tệ nhất, đúng là một bóng ma tâm lý khó mà phai mờ.
Ôi, Trịnh sư phụ đáng thương.
Tần Hoài nghiêm mặt hỏi: "Cung tiên sinh, ông muốn mang mấy cái về cho bà nhà thưởng thức?"
"Nếu bà ấy hỏi đây là cái gì, ông cứ bảo đây là Hoa Quyển nhân thịt nhé."
Tối hôm đó, vợ của Cung Lương là Quách Minh Châu đã được ăn Hoa Quyển nhân thịt. Đối với chiếc Hoa Quyển nhân thịt có tạo hình hơi kỳ dị này, Quách Minh Châu đánh giá rất cao, bảo rằng đây là món Hoa Quyển ngon nhất mà bà từng ăn, không hổ danh là Tiểu Tần sư phụ, đến Hoa Quyển nhân thịt mà cũng làm ngon đến thế.
Cưng Lương thành thật chuyển lại lời khen của vợ, Tần Hoài nghe xong trong lòng vừa thấy ấm áp lại vừa thấy lạnh toát.
Hồi trẻ Quách Minh Châu khả năng cao cũng từng ăn Tứ Hỉ Quyển rồi, nhưng bà ấy căn bản chẳng nhận ra.
May mà hắn đã có chuẩn bị từ trước, đừng hỏi, hỏi thì cứ đáp là Hoa Quyển thôi.
Tối hôm đó, Tần Hoài nằm mơ thấy mình mổ xẻ cách làm Tứ Hỉ Quyển cả đêm.
Cụ thể là hắn mơ thấy mình đang làm Tứ Hỉ Quyển, làm cực kỳ siêu phàm, cực kỳ ngon miệng, khiến Trịnh Đạt ăn xong kinh vi thiên nhân, khóc lóc thảm thiết, than thở rằng giá như năm xưa mình làm được Tứ Hỉ Quyển như thế này thì đã chẳng bị bà con hàng xóm chửi cho sấp mặt, tiếng tăm làm Điểm Tâm những năm đầu của ông ấy cũng đâu đến nỗi thảm hại như vậy.
Cuối cùng Tần Hoài bị tiếng khóc của Trịnh Đạt trong mơ đánh thức, đến mức lúc tỉnh dậy, những lời sám hối trong mơ của ông ấy vẫn còn văng vắng bên tai.
"Tôi thật ngốc, thật đấy, tôi chỉ biết làm Tứ Hỉ Quyển thì Vân Văn rất quan trọng, tạo hình rất quan trọng, nhưng tôi không ngờ tạo hình lại quan trọng đến thế. Tôi đã lén lút luyện làm Tứ Hỉ Quyển từ tận sáu tháng trước Tết, nướng sạch tiền lương hơn nửa năm trời vào đó, thế mà thành phẩm cuối cùng làm ra lại bị bà con hàng xóm chửi từ năm thứ nhất sang năm thứ hai, năm thứ hai làm vẫn dở, lại bị chửi từ năm thứ hai sang năm thứ ba."
Những lời trên đều là Cung Lương kể lại vào tối qua, chỉ có thể nói Cung Lương kể chuyện quá sinh động, đến mức lúc nghe Tần Hoài đã tự tưởng tượng ra hình ảnh trong đầu rồi, nên tối ngủ mới mơ thấy y chang.
Lúc đánh răng Tần Hoài vẫn còn mải dư vị lại giấc mơ đêm qua.
Ôi, chấn động thật đấy, Trịnh sư phụ suy sụp khóc lóc thảm thiết cơ mà.
LVQ8371