Vương Căn Sinh chỉ đành lên tiếng: "Chính sách vẫn luôn thay đổi, biết đâu một ngày nào đó dù cậu không có công việc chính thức thì vẫn có thể tự do đi lại khắp mọi miền đất nước đấy."
Hứa Nặc phì cười: "Đúng là sinh viên đại học có khác, hồi tớ nói chuyện này với một ông bạn khác, gã đó toàn gật gù cho qua chuyện rồi hỏi tớ tối nay ăn gì."
Vương Căn Sinh cũng cười cười, hắn lôi từ trong hành lý ra một cái hũ được bọc bằng vải, mở ra xem thì thấy là một hũ tương ớt. Hắn lén nhìn Hứa Nặc một cái, có chút do dự, ngẫm nghĩ một lát rồi vẫn đứng dậy đưa hũ tương ớt cho Hứa Nặc.
"Đây là tương ớt mẹ tớ tự làm." Vương Căn Sinh nói, "Tớ biết người bên này ít ăn cay, nếu cậu không ăn được món này thì tớ... tớ cũng chẳng mang theo thứ gì khác nữa, nếu cậu không thích, để tớ viết thư về hỏi mẹ xem ở nhà còn lạp xưởng không nhé."
Hứa Nặc không mảy may do dự, hai mắt gần như sáng rực lên, đón lấy hũ tương ớt: "Tương ớt à, tớ khoái lắm."
Vương Căn Sinh thở phào nhẹ nhõm: "Cậu thích là tốt rồi."
Nếu như dạo quanh xưởng dệt là chuyên mục giới thiệu độc quyền của Hứa Nặc, thì dạo cửa hàng bách hóa chính là thời gian để tán gẫu.
Bởi vì hai người bọn họ căn bản chẳng mua nổi bất cứ thứ gì trong cửa hàng bách hóa cả.
Vương Căn Sinh thì nghèo rớt mồng tơi, còn Hứa Nặc là do dòng thời gian đã chạy đến đoạn hắn mua công thức Song Giải Bao, khiến Hứa Xưởng Trưởng tức giận cắt đứt viện trợ sinh hoạt phí, móc túi ra có khi còn chẳng dư dả bằng Vương Căn Sinh bây giờ (Vương Căn Sinh vừa mới ứng trước tiền lương).
Hai con ma nghèo đi dạo cửa hàng bách hóa thì đương nhiên chỉ có ngắm thôi, đã thế còn phải nép vào một góc để khỏi che khuất tầm nhìn của những người muốn mua hàng.
Trong suốt thời gian lượn lờ ở cửa hàng bách hóa, Hứa Nặc gần như đã moi móc sạch sành sanh thông tin về Vương Căn Sinh.
Từ bối cảnh gia đình, các mối quan hệ, trình độ học vấn cho đến sở thích cá nhân... Tần Hoài có thể nhìn ra Vương Căn Sinh khá là khao khát chuyện xem mắt kết hôn. Bởi vì mỗi khi Hứa Nặc hỏi xoáy vào những vấn đề sâu hơn mà Vương Căn Sinh không muốn trả lời, Hứa Nặc chỉ cần bảo là hỏi hộ bà mối, y như rằng Vương Căn Sinh sẽ khai tuốt tuột.
Trước mặt Hứa Nặc, Giải Trĩ cơ bản là chẳng có bí mật gì sất. Tần Hoài rốt cuộc cũng nhận ra, Hứa Nặc chưa chắc đã có thuật đọc tâm, nhưng hắn nhất định là một bậc thầy trong khoản giao tiếp xã hội, chỉ cần liếc mắt là nhìn thấu được những suy nghĩ thầm kín của một người chẳng biết che giấu tâm tư như Vương Căn Sinh.
Cũng may là Hứa Nặc không có hứng thú với nghề sales, nếu không danh hiệu tay sales kim bài rơi vào tay hắn hay Cung Lương còn chưa biết chừng đâu.
Mà Hứa Nặc, khả năng cao là đã đoán ra được giống loài của Vương Căn Sinh. Theo như lời La Quân thì đặc tính Giải Trĩ trên người Vương Căn Sinh sắp tràn cả ra ngoài rồi.
La Quân cơ bản chưa từng gặp Vương Căn Sinh, chỉ nghe người khác miêu tả thôi đã đoán trúng phóc Vương Căn Sinh là Giải Trĩ. Vậy thì một người sành sỏi khoản nhìn mặt bắt hình dong, chuyên đi móc họng người khác như Hứa Nặc, chỉ mất có nửa ngày để xác nhận cũng chắng có gì lạ.
"Nói vậy thì Hứa Nặc cậu không đi làm cũng chẳng thi đại học là vì không biết bản thân muốn làm gì à?" Đợi đến lúc bị Hứa Nặc lột sạch sành sanh thông tin cá nhân, Vương Căn Sinh mới hậu tri hậu giác phản ứng lại, thực ra hắn cũng nên tìm hiểu chút tình hình của người bạn mới này.
"Cũng không hẳn, chủ yếu là tớ chả muốn đi làm, lại càng lười thi đại học, mệt mỏi lắm."
Hứa Nặc cười hì hì: "Tiền lương của bố tớ cao ngất ngưởng, lương của mẹ tớ cũng chẳng thấp, anh trai tớ lại còn làm kỹ thuật viên ở Kim Lăng, tháng nào cũng gửi thêm ít tiền về nhà."
"Nhà tớ đâu có thiếu tiền, tớ tiêu pha hơi mạnh tay tí thôi, nhưng ngần ấy vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được của bố mẹ tớ. Tớ một không trộm, hai không cướp, ba không lừa đảo mờ ám... Mặc dù trong mắt bố tớ thì tớ cũng có tí lừa đảo mờ ám đấy, nhưng dăm ba cái trò vi phạm pháp luật kỷ cương thì tớ tuyệt đối không bao giờ động vào. Tớ đến tiệm cơm quốc doanh cũng là để phụ giúp, tiện thể học mót chút tay nghề làm Điểm Tâm thôi."
"Dù có vô công rỗi nghề đi chăng nữa thì tớ cũng không tới mức hư hỏng. Nói cho cậu nghe, bố tớ là kiểu người như vậy đấy, trông ngoài mặt thì nghiêm túc cổ hủ, trong mắt không chứa nổi hạt cát, nhưng thực chất mức độ chịu đựng của ông ấy cao lắm, chăng qua mồm mép cứ thích nói vậy thôi."
"Cậu đừng nghe bố tớ nói gì, mà phải xem ông ấy làm gì. Ví dụ như tình hình phòng tài vụ của các cậu hiện tại ấy, chẳng có ai gánh vác nổi việc, người làm được việc cũng lèo tèo vài mống. Bố tớ ngoài mặt thì im ỉm, làm như chẳng có ý kiến gì với đám người Lý Khoa Trưởng, nhưng thực chất trong lòng đã quyết tâm phải chấn chỉnh lại phòng tài vụ của các cậu từ lâu rồi."
"Đích thân kéo cậu từ Kim Lăng về đây chính là một tín hiệu đấy, phòng tài vụ sao lại nát bét như bây giờ? Là vì Trần Phó Xưởng Trưởng xuất thân từ phòng tài vụ, nên ít nhất một phần ba nhân viên trong đó đều là 'con ông cháu cha' của ông ta, Lý Khoa Trưởng lại là tay sai đắc lực của Trần Phó Xưởng Trưởng nữa. Bố tớ muốn chấn chỉnh lại phòng tài vụ thì trước tiên phải điều một nhân sự nòng cốt từ bên ngoài về bồi dưỡng, nếu không trong tay chẳng có lấy một mống lính lác nào, thân làm tướng quân đơn độc ra lệnh thì chó nó nghe à?"
LVQ8371