Thạch Đại Đảm thì khác, ngoại hình kiếp thứ nhất của hắn so với kiếp thứ hai càng giống Đương Khang hơn, chuẩn xác mà nói là càng phù hợp với ấn tượng rập khuôn của Tần Hoài về Đương Khang.
Mặt tròn, đầu đinh, da ngăm đen, trông xỉn màu, bộ đồng phục công nhân mặc trên người cũng xỉn màu nốt. Ngũ quan bình thường không có điểm gì nổi bật, thoạt nhìn vô cùng chất phác thật thà, dáng người hơi mập, nhưng ở thời đại này thì chắc cũng coi là khá béo rồi, nhìn y hệt một người thật thà không được thông minh cho lắm.
Xe tải chạy trong khu nhà máy rất chậm, Tần Hoài chạy chậm cũng có thể đuổi kịp, nhìn xe dừng lại, Thạch Đại Đảm cẩn thận tắt máy xuống xe.
Việc đầu tiên sau khi xuống xe là kiểm tra lốp xe.
"Tiểu Hứa, sao thế? Lốp xe bị xịt à?" Nghe thấy bên ngoài có tiếng động, đồng nghiệp trong đội xe của Thạch Đại Đảm đi ra, hỏi: "Sao cậu lại về sớm thế? Bên xưởng may không giữ cậu lại ăn cơm à?"
Thạch Đại Đảm còn đang cúi đầu nhìn lốp xe, vẻ mặt không yên tâm ấn ấn thử, mới chậm rãi nói: "Có giữ, nhưng không đúng quy củ, tôi lấy hai cái bánh bao ăn dọc đường rồi."
Người đồng nghiệp nghe Thạch Đại Đảm nói vậy bèn bất lực lắc đầu, nhìn biểu cảm thì không có ý mỉa mai gì, dường như đã quá quen với cái nết này của hắn nên chỉ đành cạn lời: "Cái cậu này, thật không biết phải nói cậu thế nào nữa. Có ai bảo cậu vòi vĩnh ăn chặn ăn bớt đâu, chỉ bảo cậu ở lại xưởng may ăn bữa cơm thôi mà cũng cẩn thận dè dặt thế, thật không hổ là bảng hiệu vàng của đội xe chúng ta, người thật thà số một thiên hạ."
"Sau này cậu cứ lái xe đi giao hàng thêm vài bận nữa đi, để tôi xem sau này ai dám bảo đội xe chúng ta là chỗ béo bở nhiều dầu mỡ nữa."
Đối mặt với lời trêu chọc của đồng nghiệp, Thạch Đại Đảm cũng chẳng có phản ứng gì, chỉ nở một nụ cười chất phác xen lẫn chút nịnh nọt, cười xòa cho qua chuyện.
Người đồng nghiệp tiếp tục càu nhàu: "Hôm nay đội trưởng đi Kim Lăng giao hàng, phải ở lại một đêm mới về được. Trước khi đi anh ấy bảo tôi giúp cậu kiểm tra xe, hôm nay đi đường xe cộ có vấn đề gì không? Tôi nói thật, đội xe chúng ta nên đổi mấy chiếc xe mới đi, mấy cái xe nát này chạy bao nhiêu năm rồi, cho dù có mới ba năm, cũ ba năm, chắp vá lại thêm ba năm nữa, thì đấy là quần áo chứ đâu phải xe cộ."
"Lúc xe của đội chúng ta được đưa tới đã là đồ cổ rồi, có lúc đi trên đường tôi chỉ sợ nó rụng rời ra từng mảnh. Lái xe thêm hai năm nữa khéo chúng ta chăng cần làm ở đội xe nữa, ra thăng xưởng sửa chữa làm luôn, kỹ thuật sửa xe luyện đến độ này rồi cơ mà."
Thạch Đại Đảm vẫn không nói gì, cứ nhìn chằm chằm vào lốp xe, ấn tới ấn lui.
Người đồng nghiệp thấy Thạch Đại Đảm cứ nhìn chằm chằm vào lốp xe, bèn hỏi: "Hứa Mặc, lốp xe này có vấn đề gì à?"
Tần Hoài bừng tỉnh ngộ, thì ra kiếp thứ nhất Thạch Đại Đảm tên là Hứa Mặc, cái tên này ngẫm lại cũng khá phù hợp với thiết lập nhân vật của hắn.
Ông tướng này căn bản chẳng nói chẳng rằng, cực kỳ lầm lì.
Thấy đồng nghiệp chủ động hỏi, Thạch Đại Đảm mới mở miệng, tốc độ nói vô cùng chậm: "Hình như có chút vấn đề, trên đường về tôi luôn cảm thấy xe hơi bị lệch. "
Người đồng nghiệp cũng không quá để tâm: "Bình thường thôi, để tôi kiểm tra cho cậu."
Sau đó liền bắt tay vào làm việc.
Mặc dù người đồng nghiệp này nói hơi nhiều, nhưng năng lực làm việc cũng không tệ, lúc kiểm tra xe rất cẩn thận, sẽ không vì Thạch Đại Đảm bảo lốp xe hình như có vấn đề mà hắn chỉ kiểm tra mỗi lốp xe.
Người đồng nghiệp vừa làm vừa lải nhải kể chuyện trong đội xe, ngay cả lúc chui xuống gầm xe cũng phải nói cho bằng được. Cho dù Thạch Đại Đảm không đáp lại tiếng nào trong suốt quá trình, chỉ thỉnh thoảng ừ ừ hai tiếng, cũng không thể ngăn cản sự nhiệt tình buôn dưa lê của hắn.
Có thể nhìn ra đây là một kẻ lắm mồm.
Thông qua những lời hóng hớt của người đồng nghiệp, Tần Hoài đã chắt lọc ra được không ít thông tin hữu ích.
Ví dụ như Thạch Đại Đảm hiện tại đã có quan hệ rất tốt với Hứa Nặc, thậm chí còn như hình với bóng. Hứa Nặc sau khi tốt nghiệp trung cấp thì không vào xưởng làm việc, cũng không tiếp tục học lên cao, cứ ở nhà lông bông không có việc gì làm, chịu cảnh thất nghiệp suốt hai năm nay.
Bởi vì không có việc gì làm, cho nên đặc biệt rảnh rỗi, ngày nào cũng có thể canh đúng giờ tan làm để đến xưởng tìm Thạch Đại Đảm, bất kể mưa gió. Nghe giọng điệu của người đồng nghiệp, dường như hắn đang hiểu lầm Thạch Đại Đảm là anh em họ hàng gì đó của Hứa Nặc, vẫn luôn cảm thán Thạch Đại Đảm đúng là người ngốc có phúc của người ngốc.
Tuy rằng không học hành gì nhiều, đầu óc cũng không được thông minh cho lắm, nhưng lại có mối quan hệ họ hàng tốt đẹp với xưởng trưởng Hứa. Nhờ tầng quan hệ này, cho dù Thạch Đại Đảm không vào được đội xe làm tài xế thì vẫn có thể kiếm được một công việc nhàn hạ ở xưởng dệt. Càng không cần phải nói, tuy Thạch Đại Đảm không thông minh, nhưng hắn lại khá có thiên phú trong việc lái xe, hơn nữa thân hình cao lớn, lại chịu thương chịu khó, miễn cưỡng cũng coi như là nhân tài mà đội xe đang cần.
Thậm chí Tần Hoài còn nghe ra từ trong lời nói của người đồng nghiệp, đội trưởng đội xe rất tán thưởng Thạch Đại Đảm và có ý muốn bồi đưỡng hắn. Bình thường mấy việc như giúp Thạch Đại Đảm kiểm tra xe, dạy hắn cách sửa chữa, kiểm tra xe cộ đều do đội trưởng đích thân chỉ bảo, đãi ngộ này không phải dạng con ông cháu cha bình thường nào cũng có thể trà trộn mà có được.
LVQ8371