Cậu nghĩ ai cũng có thể giống như cậu, từ món Điểm Tâm phức tạp siêu cấp vô địch mà chuyển đổi mượt mà sang món Điểm Tâm có sự kết hợp nguyên liệu tương đối đơn giản được chắc? Người anh em này nhất thời não chưa load kịp thôi nha.
Đàm Duy An lên tiếng hỏi: "Vậy thì Tứ Hỉ Quyển này ở một mức độ nào đó có tính là thành công không? Tuy tạo hình chả ra sao, tôi cũng chẳng nhìn ra Vân Văn đâu, nhưng mùi vị ngon phết, phần bột miễn chê, phần nhân cuộn bên trong cũng miễn bàn."
Tần Hoài lắc đầu: "Còn khuya."
"Sáng nay lúc tôi và Cổ Lực nói chuyện cậu không có ở đó, Vân Văn của Tứ Hỉ Quyển tuy không làm thay đổi quá nhiều mùi vị của món Điểm Tâm này, có lẽ chỉ nâng tầm lên một chút xíu thôi, nhưng nó lại chính là linh hồn của món Điểm Tâm này. Bởi vì có Vân Văn thì mới là Tứ Hỉ Quyển, không có Vân Văn... thì nó đã thành một loại Điểm Tâm khác mất rồi."
"Có lẽ đây chính là Điểm Tâm cung đình, ngụ ý và tạo hình còn quan trọng hơn cả mùi vị." Tần Hoài cảm thán, "Nếu không phải sáng nay Cổ Lực nói cho tôi biết, tôi thật sự không thể ngộ ra được triết lý này."
Cái gì cơ, tiểu sư đệ yêu quý của hắn lại có trình độ uyên thâm về Điểm Tâm cung đình đến vậy sao?
Tiểu sư đệ, rốt cuộc mấy năm nay em đã lén lút nghiên cứu cái gì sau lưng anh vậy? Chẳng phải sự nỗ lực khắc khổ mỗi ngày của em đều được anh thu vào tầm mắt sao? Rốt cuộc anh đã bỏ sót thứ gì vậy?
Cổ Lực thấy Tần Hoài khen hắn như vậy thì đâm ra hơi ngại ngùng, bèn cầm một cái Tứ Hỉ Quyển lặng lẽ lui về phía sau gặm, không tham gia vào cuộc thảo luận mang tầm vĩ mô bên phía hắn nữa.
Trịnh Tư Nguyên ăn xong nửa cái Tứ Hỉ Quyển, liền đưa ra lời bình luận: "Cổ Lực quả thực có sự am hiểu rất sâu sắc về Vân Văn."
Sau đó Trịnh Tư Nguyên nhìn sang Tần Hoài: "Vậy là bắt đầu từ bây giờ chúng ta sẽ trực tiếp nghiên cứu Tứ Hỉ Quyển luôn sao? Không cần đợi bố tôi quay lại à."
Tần Hoài ngẫm nghĩ một lát: "Chắc Trịnh sư phụ vẫn còn đang điều chỉnh lại tâm lý, mấy cái vụ học hành bước đầu này đừng làm phiền chú ấy nữa, tôi thấy Cổ Lực dạy cũng tốt lắm, đợi đến khi chúng ta bước đầu nắm vững được Vân Văn rồi hẵng đi thỉnh giáo Trịnh sư phụ sau."
Trịnh Tư Nguyên gật đầu: "Cũng được."
"Thế Cổ Lực có rảnh không? Việc làm Tứ Hỉ Quyển liệu có ảnh hưởng đến tiến độ làm Điểm Tâm thường ngày của cậu ấy không? Tôi thấy ngày nào cậu ấy cũng bận tối mắt tối mũi, ngày nào cũng phải làm Như Ý Quyển, Kim Ti Thiêu Mạch, rồi cả đống Điểm Tâm khác nữa."
Nói xong, Trịnh Tư Nguyên nhìn về phía Cổ Lực, Tần Hoài cũng nhìn về phía hắn.
Cổ Lực chỉ muốn làm một bức bình phong: ...
Cổ Lực chỉ đành gật đầu thật mạnh, hơi căng thắng đáp: "Có... có rảnh.”
Chứng kiến cảnh tượng này, Đàm Duy An chỉ muốn lao ngay đến bên cạnh Tang Lương, túm lấy vai hắn mà gầm lên:
Tang Lương hỡi Tang Lương, rốt cuộc cậu đang làm cái quái gì vậy? Sao cậu đến Hoàng Kí xong lại quên béng luôn mục đích ban đầu khi đến Vân Trung Thực Đường là gì thế hả? Sao cậu lại u mê bếp món mặn đến mức tự out khỏi tiểu phân đội luôn vậy, vị trí của cậu đã bị tiểu sư đệ của tôi nẫng tay trên mất rồi kìa!
Mặc dù tiểu phân đội nghiên cứu Tứ Hỉ Quyển có vẻ cũng chẳng nên có chỗ cho Tang Lương, đây rành rành là một món Điểm Tâm thuộc bếp bánh thuần túy, chẳng có nửa điểm dính dáng gì đến bếp món mặn cả.
Đàm Duy An liếc nhìn Tang Lương vẫn đang u mê quên lối về với bếp món mặn, phiền muộn cắn một miếng Tứ Hỉ Quyển.
Haiz, sao mọi chuyện lại ra nồng nỗi này cơ chứ?
"Tần sư phụ, sai rồi, lúc cuộn xuôi độ cong phải lớn hơn chút nữa nhưng tuyệt đối không được đè lên khối bột, nếu không lúc cuộn ngược sẽ bị biến dạng mất."
"Trịnh sư phụ, anh cũng sai rồi, lúc cuộn xuôi phải là đằng trước phẳng đằng sau cuộn, đằng trước của anh chưa đủ phẳng đâu."
"Sư huynh, anh làm đúng rồi đấy, nhưng sao em vẫn thấy phần cuộn xuôi này của anh trông cứ kỳ kỳ thế nào ấy nhỉ?"
Tiểu phân đội nghiên cứu Tứ Hỉ Quyển nghiễm nhiên xuất hiện xu thế 1 gánh 3, Cổ Lực - một "lão sư phụ" kỹ thuật tuy không quá tốt nhưng lại có kinh nghiệm làm Vân Văn vô cùng phong phú, hơn nữa kinh nghiệm thất bại cũng cực kỳ dày dặn - đang phải một mình gánh hai tay mơ chính hiệu và một người mới nửa mùa.
Hai người mới tỉnh đương nhiên là Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên. Thân là Lục Biên Hình Chiến Sĩ, nhưng cũng không phải kỹ pháp Điểm Tâm nào hắn cũng biết. Giống như món mà Trịnh Đạt cực kỳ không am hiểu, ví dụ như Tứ Hi Quyển bình thường ông ấy không làm, chỉ đến lúc ăn Tết mới vụng trộm làm ở nhà, thì hắn lại càng không biết làm.
Tần Hoài càng khỏi phải nói, những món không có trên Điểm Tâm Đại Toàn thì cơ bản hắn đều mù tịt.
Đàm Duy An là cháu ruột của Đàm đại sư, tuy năm đó cũng vì vấn đề kỹ thuật mà không luyện tập Như Ý Quyển, nhưng ít nhiều hắn vẫn học được chút kiến thức lý thuyết, nền tảng tốt hơn Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên.
Nhưng cũng chẳng nhiều nhặn gì.
Đàm Duy An luôn làm đúng, nhưng lại không hoàn toàn đúng, luôn có vài chỗ khiến người ta cảm thấy là lạ có vấn đề, đồng thời lại vì năng lực của Cổ sư phụ có hạn nên cũng chẳng nhìn ra vấn đề nằm ở đâu.
Làm Tứ Hi Quyển cả một ngày, Đàm Duy An là người hoang mang nhất.
LVQ8371