Ăn đồ do Tào Quế Hương nấu mà bày ra cái vẻ mặt này thì còn đễ hiểu, bởi vì tay nghề của bà ấy đúng là ngon thật, nhưng cái bánh bao do hắn làm này...
Có ngon đến mức đó không?
"Ngon chứ." Thạch Đại Đảm đang nhai ngấu nghiến mà vẫn trả lời rõ mồn một. Hắn cười tít cả mắt, gương mặt tràn ngập vẻ vui sướng, hạnh phúc và thỏa mãn khi được ăn đồ ngon.
"Ngon thật mà." Nét mặt của Thạch Đại Đảm không hề giả trân chút nào, ánh mắt cực kỳ chân thành: "Đây là cái bánh bao thịt lợn Giải Hoàng ngon nhất mà tôi từng ăn đấy!"
"Còn ngon hơn cả hồi xưa Hứa Nặc làm nữa!"
Cuối cùng, trong số 28 cái bánh bao, Thạch Đại Đảm chỉ xơi được 19 cái. Chắng biết do đồ ăn ở công viên giải trí làm ảnh hưởng đến phong độ của hắn, hay là Đương Khang kiếp thứ hai chung quy vẫn không bằng kiếp thứ nhất, đến mốc 20 cái cũng chăng vượt qua nổi.
"Ợ." Thạch Đại Đảm ợ một cái rõ to đầy thỏa mãn, cảm thán: "Tiểu Tần à, tôi thấy tay nghề làm bánh bao của cậu ngon hơn hẳn món bánh trôi đấy."
"Ngày mai cậu có làm bánh bao này nữa không?"
"Lúc nãy ở công viên tôi ăn hơi lố, sáng mai tôi để bụng đói tới đây, đảm bảo xơi được hai mươi lăm cái!"
Thật ra cũng chẳng cần đặt mục tiêu cao đến thế đâu.
Cái cách thể hiện lời khen của Đương Khang mấy người đúng là kỳ lạ thật đấy.
28 cái bánh bao, Tần Hoài ăn 1 cái, Thạch Đại Đảm ăn 19 cái, còn thừa lại 8 cái.
8 cái còn lại Tần Hoài cũng không để lãng phí. Hắn chia cho An Du Du 1 cái, Tô Càn 1 cái, Tần Tòng Văn và Triệu Dung mỗi người 1 cái, Cổ Lực 1 cái. Ba cái cuối cùng thì bị Thạch Đại Đảm xin xỏ mang đi cho ông bạn hắn mới quen ——
Ông Tiền.
Lúc nhìn thấy ba cái bánh bao này, ông Tiền cảm động đến mức suýt rơi nước mắt.
Bám trụ ở Vân Trung Thực Đường bao nhiêu ngày qua, ông Tiền vẫn luôn miệt mài kiếm thêm khách mới cho quán.
Nói đơn giản là đi PR cho khách mới, đồng thời những lúc rảnh rỗi sinh nông nổi, ông lại đi bắt bớ ngẫu nhiên vài vị khách may mắn ở tầng một Vân Trung Thực Đường để truyền đạt bí kíp giật Điểm Tâm.
Đối với ông Tiền mà nói, những việc này đều là bổn phận của một fan ruột Tiểu Tần sư phụ như ông.
Mặc dù tần suất lên hình của ông không nhiều bằng cái người có tên đầy đủ là Hứa Đồ Cường, hay bà Đinh - người tuy chưa có tên nhưng lại có nghề nghiệp đàng hoàng, nhưng ông Tiền vẫn quyết không chịu thua.
Ông tự nhận mình là người dẫn đầu nhóm thực khách của Vân Trung Tiểu Khu, cho dù ông vốn dĩ chẳng sống ở Vân Trung Tiểu Khu mà là ở tiểu khu sát vách.
Với tư cách là nhân vật đầu tàu, ông Tiền vẫn luôn âm thầm cống hiến, thinh thoảng mới thu lại được chút đền đáp.
Nhưng chưa bao giờ ông nhận được sự đền đáp nào đầy bất ngờ và nhanh chóng đến thế này.
Ông Tiền rưng rưng nước mắt cắn một miếng bánh bao thịt lợn Giải Hoàng thật to, chỉ thấy mình vừa nếm được một mỹ vị khó dùng lời nào diễn tả nổi.
Không chỉ là sự ngon lành của đồ ăn, mà còn là sự thỏa mãn về mặt tâm hồn.
Ông nếm được hương vị của tình bạn, nếm được hương vị của sự cảm động. Ông nếm được cả sự ấm áp và chân thành đến từ người anh em tốt mới quen biết vài chục phút, chỉ biết mỗi cái họ Thạch chứ đến cả tên đầy đủ là gì cũng chẳng hay.
¬ e ` v ` lệ 42 ` ^* /đ , . 3 ^ `. ^ ` Ông Tiền vừa ăn mà nước mắt cứ chực trào ra, đôi mắt híp lại, nở một nụ cười ngập tràn hạnh phúc.
Tần Hoài đứng nhìn từ xa trong bếp: ?
Cái bánh bao này ngon đến thế cơ à?
Chênh lệch cảm nhận khi ăn lúc bình thường và lúc no căng lại lớn đến vậy sao?
Tần Hoài - người hiếm khi để mình ăn quá no - tự nhủ, lần sau tuyệt đối không nếm thử Điểm Tâm lúc đang no căng rốn nữa, quá ảnh hưởng đến khả năng đánh giá.
Tần Hoài lắc đầu, quay lại tiếp tực làm bánh bao thịt lợn Giải Hoàng.
Đã ngộ ra được chân lý thì đương nhiên phải thừa thắng xông lên, tiếp tục phát huy. Chiều nay mấy vị khách bám trụ ở Vân Trung Thực Đường coi như có lộc ăn rồi.
Rất nhanh sau đó, tin tức Tiểu Tần sư phụ đã làm thành công món bánh bao Giải Hoàng mà hắn vẫn luôn nghiên cứu dạo gần đây - chỉ có điều phiên bản thành công này hơi khác so với mấy hôm trước - đã lan truyền khắp các hội nhóm thực khách của Vân Trung Thực Đường.
Các thực khách nhận được tin báo đều mừng quýnh lên.
Thói quen làm Điểm Tâm của Tần Hoài, mọi người đã quá rành rồi.
Có mới nới cũ, cả thèm chóng chán, làm xong món nào là vứt xó món đó.
Nhưng cái khoảng thời gian vừa mới học thành tài một món Điểm Tâm nào đó, chính là lúc Tần Hoài cưng chiều món đó nhất, làm hăng say nhất và số lượng bán ra cũng nhiều nhất.
Đồng thời đây cũng là đợt bán giá khuyến mãi cuối cùng của món Điểm Tâm đó.
Là lúc các thực khách có thể ăn tẹt ga không giới hạn.
Khoảng thời gian này vô cùng ngắn ngủi, như đuôi sao băng lướt qua trong chớp mắt. Nếu không chịu hy sinh ví tiền để thả phanh cái bụng, thỏa mãn vị giác của mình, thì một khi thời gian giới hạn qua đi, thứ còn sót lại cho thực khách chỉ là sự hối hận tột cùng.
Bỏ lỡ chính là mang tội!
Anh em ơi, còn chờ gì nữa mà không xông lên!
Trong chốc lát, Vân Trung Thực Đường đã chật ních dân văn phòng - những người viện đủ mọi lý do để xin nghỉ vài tiếng, thậm chí là trốn việc luôn. Ai nấy đều như chim non há mỏ chờ mớm mồi, bày trận địa xếp hàng rồng rắn trong quán để chờ mua bánh bao thịt lợn Giải Hoàng.
Lúc Tang Lương và Đàm Duy An biết tin Tần Hoài đã "thần công đại thành", hai người vừa mới bước xuống từ tàu lượn siêu tốc.
LVQ8371