Mất nửa buổi chiều, tiểu phân đội nghiên cứu Tứ Hi Quyển đã làm ra rất nhiều chiếc bánh có tạo hình cạn lời, nhưng hương vị quả thật rất ngon. Đống Tứ Hi Quyển này đương nhiên không thể mang ra bán được, nếu không đợi đến khi Tứ Hi Quyển hàng auth ra lò, rất khó để giải thích với khách hàng xem trước đó mình đã bán cái quỷ gì.
Không thể bán, thì đành phải tiêu hóa nội bộ thôi.
Lúc Tần Hoài tan làm về nhà, hắn đã đóng gói hẳn ba hộp Tứ Hỉ Quyển to bự mang về cho Thạch Đại Đảm ăn.
Trưa và tối hôm nay Thạch Đại Đảm đều chạy tới Hoàng Kí tự bỏ tiền túi ra ăn cơm, Tần Hoài ưu ái nhờ nhân viên phục vụ mang cho hắn một ít Điểm Tâm chứ hai người không gặp mặt.
Vương Căn Sinh thì từ lúc chạy bộ buổi sáng về cũng chưa bước chân ra khỏi nhà, cả ngày ông cứ ở lỳ trong nhà kiểm kê sổ sách, cơm trưa và cơm tối đều do Thạch Đại Đảm ăn xong rồi đóng gói mang về cho ông.
Do buổi tối Thạch Đại Đảm ăn ở sảnh lớn, Tần Hoài cũng không tiện thiên vị, bưng mấy cái Tứ Hi Quyển xấu xí kia lên nhỡ đâu lại bị khách hàng khác chú ý, nên hắn đành phải chờ tan làm rồi đóng gói mang về nhà cho Lão Thạch ăn riêng.
Lúc Tần Hoài bước vào cửa, Thạch Đại Đảm đang ngồi tán dóc với Cung Lương ngoài phòng khách, Vương Căn Sinh vẫn ngồi bên bàn ăn cắm mặt vào máy tính kiểm kê sổ sách, trên bàn có một đĩa trái cây, bên trong là nho đã rửa sạch, táo, lê và thanh long đã gọt sẵn, đều có thể ăn ngay được.
Tần Hoài thấy Cung Lương ở nhà, vội vàng cười chào hỏi: "Cung tiên sinh, ông tới rồi à. Trên đường về tôi còn đang tính tối nay sang chỗ ông đưa chút Điểm Tâm mới làm, món mới tạo hình không được đẹp mắt cho lắm nhưng hương vị cũng không tồi đâu."
"Sẵn tiện báo với ông một tiếng về Ngẫu Phấn Hoàn Tử luôn, hôm nay tôi có làm một ít, nhưng thành phẩm không được như ý lắm, nên tôi không mang về cho ông, cũng không gọi ông qua ăn thử. Dạo gần đây chắc tôi làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử chưa được ngon đâu, nếu ông rảnh mà thèm ăn thì cứ ghé Hoàng Kí ăn một chút, hoặc bảo trợ lý qua mua mang về, không cần phải cất công qua đó chỉ để ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử đâu."
"Nhưng ông cứ yên tâm, tiến độ của Ngẫu Phấn Hoàn Tử tuyệt đối sẽ không chậm đâu, trong vòng một tháng chắc chắn tôi sẽ làm ra món Ngẫu Phấn Hoàn Tử khiến ông và bà nhà hài lòng."
Nghe Tần Hoài nói xong, Cung Lương cảm thấy mình chưa kịp ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử mà đã nếm được vị ngọt của nó rồi, đúng là ngọt lịm tim, nước mắt cảm động trào cả ra khóe mi.
Cung Lương cười đáp: "Tiểu Tần sư phụ, cậu cứ khiêm tốn quá, với tay nghề của cậu thì làm gì có chuyện Ngẫu Phấn Hoàn Tử không như ý chứ? Đồ cậu làm chưa tốt mà đem ra tiệm ngoài bán thì cũng thành cực phẩm hết, nhưng ngày mai tôi lại bận chút việc thật. Hay thế này đi, trưa mai tôi sẽ bảo trợ lý đến Hoàng Kí mua mang về."
"Thực ra tôi cũng vừa mới tới thôi, Minh Châu ở nhà ép nước trái cây tiện tay gọt luôn đĩa hoa quả, bảo tôi mang sang cho cậu. Không ngờ anh Thạch cũng ở đây, tôi nhẩm tính giờ này chắc cậu sắp về rồi, nên ngồi lại tán gẫu với anh Thạch một lát."
Thạch Đại Đảm vui vẻ gật gù: "Tiểu Tần, trên tay cậu xách cái gì thế?"
Chẳng màng hàn huyên, chỉ quan tâm Điểm Tâm.
Tần Hoài đặt túi đồ lên bàn trà, lần lượt bày ba hộp lớn ra rồi mở nắp, để lộ những chiếc Tứ Hi Quyển bị chèn ép đến xiêu vẹo bên trong, nhìn tạo hình lại càng thảm họa.
Không đợi Tần Hoài mở lời, Cung Lương đã nhận ra ngay đây là Điểm Tâm gì.
"Tứ Hỉ Quyển!"
Là một câu cảm thán đầy chắc nịch chứ không phải nghi vấn.
Tần Hoài không ngờ Tứ Hỉ Quyển làm ra nông nỗi này, nhét vào hộp mang đi bị chèn ép suốt dọc đường mà Cung Lương vẫn nhận ra được, liền hỏi: "Cung tiên sinh, sao ông nhận ra hay vậy?"
"Cái Tứ Hi Quyển này làm ra... tôi còn ngại chăng dám gọi nó là Tứ Hi Quyển nữa cơ."
Trên đường về Tần Hoài đã nhẩm tính sẵn trong đầu rồi, nếu Vương Căn Sinh mà hỏi đây là cái gì, hắn sẽ bảo ông đây là Hoa Quyển có nhân.
"Cái này đương nhiên phải nhận ra rồi." Cung Lương chằm chằm nhìn Tứ Hỉ Quyển, khuôn mặt tràn đầy hoài niệm và cảm thán, "Món Điểm Tâm này đúng là bao năm rồi tôi chưa được thấy lại. Bữa trước bảo có món Điểm Tâm nhiều năm chưa ăn, đều là bốc phét, là cái cớ cả đấy, thực tế thì tôi ăn hết rồi, chỉ có mỗi món này..."
"Từ hồi Trịnh Đạt chuyển sang làm kinh doanh là tôi chưa từng thấy lại món Điểm Tâm này. Tôi còn cất công nhờ người đến Tri Vị Cư hỏi thăm, nhưng ở đó chẳng có sư phụ nào biết làm Tứ Hỉ Quyển cả."
"Sau đó tôi lại nhờ người đi lùng sục khắp cả nước, ngoài vùng Quan Ngoại cũng có mấy tiệm Điểm Tâm lâu đời bán loại có kiểu dáng na ná, cũng gọi là Tứ Hỉ Quyển, nhưng hương vị và tạo hình so với Tỉnh sư phụ làm thì kém xa lắc."
Nghe Cung Lương nói vậy, Vương Căn Sinh vốn đang mải tính sổ sách không nhịn được bèn tháo kính xuống, lưu bảng biểu lại rồi gập máy tính đứng dậy đi về phía bàn ăn. Ông nhìn chằm chằm vào Tứ Hi Quyển một lúc, lộ vẻ nghỉ hoặc: "Đây là... Tứ Hi Quyển sao?”
"Sao tôi nhớ Tỉnh sư phụ làm Tứ Hỉ Quyển đâu có hình thù thế này?"
Vương Căn Sinh nói vậy Tần Hoài mới sực nhớ ra, hôm nay trong số bốn người ở đây, ngoại trừ hắn ra thì ba người kia đều đã từng ăn Tứ Hỉ Quyển do chính tay Tỉnh sư phụ làm. Tuy Tần Hoài rất rõ xuất thân của Vương Căn Sinh, nhưng hắn luôn vô thức bỏ qua ông, quên béng mất năm xưa Vương đại gia cũng từng được ăn ngon mặc sướng ở nhà máy dệt bông.
LVQ8371