Chuyện Thạch Đại Đảm ở kiếp thứ nhất vì lái xe đâm chết Hứa Nặc mà cắn rứt lương tâm đến mức độ kiếp thất bại rồi trực tiếp tự sát, lần đầu nghe thấy Tần Hoài chắng cảm thấy có gì bất thường. Về sau La Quân cho rằng Thạch Đại Đảm không nói thật, Tần Hoài về nhà ngẫm nghĩ lại cẩn thận, càng nghĩ càng thấy sai sai.
Lúc đó Tần Hoài đã hoài nghi Hứa Nặc có thể là Tinh Quái, Thạch Đại Đảm là vì đâm chết đồng loại từng giúp đỡ mình nên mới áy náy đến mức độ kiếp thất bại.
Chỉ là Tần Hoài không ngờ suy đoán này lại được kiểm chứng nhanh đến vậy, hắn mới xem ký ức của Thạch Đại Đảm chưa được bao lâu thì đã rõ mười mươi rồi.
Tần Hoài muốn đuổi theo Hứa Nặc xem cậu ta sẽ làm gì, nhưng đây không phải là ký ức của Hứa Nặc, hắn chỉ có thể bám theo Thạch Đại Đảm. Thạch Đại Đảm chạy quá nhanh, Tần Hoài mới dừng bước vài giây đã đụng sầm vào bức tường tàng hình, hắn đành trơ mắt nhìn Hứa Nặc lén lút rón rén, cứ như đi đánh du kích mà lủi về phía cổng xưởng dệt.
Không nhìn thấy Hứa Nặc nữa, Tần Hoài đành phải tăng tốc, dùng tốc độ chạy nước rút nhanh nhất từ khi hắn xem ký ức của Tinh Quái đến nay để bám theo Thạch Đại Đảm.
Thạch Đại Đảm ôm khư khư cái túi xách lao thắng vào nhà ăn, đứng xếp hàng.
Sau đó lấy ra ba cái hộp cơm, đưa kèm ba tờ phiếu ăn, đồng thời nở nụ cười hiền khô với nhân viên múc cơm.
Nhân viên múc cơm đã quá quen thuộc, múc cho hắn ba hộp cơm đầy ắp, tiện miệng hỏi thêm một câu: "Còn dư chút bánh bột ngô hấp pha bột mì đen đấy, không cần phiếu ăn, chỉ lấy tiền thôi, cậu có lấy không?"
"Lấy lấy lấy!" Thạch Đại Đảm liên tục gật đầu, hớn hở xách theo sáu cái bánh bột ngô hấp to đùng.
Thạch Đại Đảm vui vẻ ôm hộp cơm cùng bánh bột ngô hấp đi ra ngoài, trên mặt tràn ngập niềm hạnh phúc vì lại được ăn no.
Những công nhân chưa quen biết Thạch Đại Đảm đang ngồi ăn cơm, nhìn hộp cơm và đống bánh bột ngô hấp trên tay hắn mà sợ ngây người.
"Tối nay phân xưởng nào phải tăng ca thế? Vừa cơm hộp lại còn cả đống bánh bột ngô hấp thế kia."
"Phân xưởng nào đâu? Đó là Hứa Mặc của đội xe đấy, người có sức ăn cực khủng, ngày đầu tiên đến xưởng chúng ta làm việc đã quất một bữa tận hai mươi sáu cái bánh bao trắng rồi, là cái tên phá gia chi tử Hứa Nặc mời cậu ta ăn đấy, thế mà cậu lại không biết à."
"Hai mươi sáu cái bánh bao trắng cơ á!"
"Chứ sao nữa, hai mươi sáu cái bánh bao trắng lận. Nghe nói là họ hàng của xưởng trưởng Hứa, hồi trước ở dưới quê ăn khỏe quá gia đình nuôi không nổi nên mới phải chạy lên đây nương tựa. Đừng thấy cậu ta làm ở đội xe, việc đồng áng cũng là một tay cừ khôi đấy. Phía sau nhà ăn chẳng phải có một mảnh đất sao? Đám củ cải trồng trong ruộng đó đều do một tay cậu ta chăm bẵm đấy, củ nào củ nấy mọc lên tươi rói, nếu không thì người của nhà ăn làm sao mỗi lần múc đồ ăn cho cậu ta đều múc đầy ắp như vậy chứ."
“Thảo nào lại phải chạy lên nương nhờ xưởng trưởng Hứa, cái sức ăn này thì ở dưới quê nhà nào mà nuôi cho nổi?"
Thạch Đại Đảm ở kiếp thứ nhất không còn nghi ngờ gì nữa đích thị là một người thật thà, Hứa Nặc bảo hắn mau chóng đi lấy cơm rồi đến nhà mình, kẻo lỡ dở thời gian bị xưởng trưởng Hứa tóm được, Thạch Đại Đảm liền lấy tốc độ nhanh nhất lao đi như lợn rừng húc.
Hắn ôm khư khư hộp cơm, chạy ngược dòng người nhanh như chớp, thậm chí còn quên béng mất việc có thể nhét hộp cơm và bánh bột ngô hấp vào trong túi xách. Cứ thế, hắn ôm nguyên đống đồ ăn chạy một mạch ra khỏi xưởng dệt.
Tần Hoài chạy theo phía sau suýt chút nữa thì không đuổi kịp, suýt bị bức tường tàng hình đè bẹp dí.
Cũng không biết tại sao phạm vi của bức tường tàng hình trong đoạn ký ức này của Thạch Đại Đảm lại hẹp đến vậy, Tần Hoài chỉ cần lùi lại xa một chút thôi là sẽ lập tức va phải nó ngay.
Hứa Nặc đang ngồi chồm hổm dưới một gốc cây cổ thụ bên ngoài xưởng dệt, thấy Thạch Đại Đảm đi ra liền vội vàng vẫy tay gọi, không đợi hắn mở miệng đã hỏi thắng: "Sao cậu lại ôm hộp cơm thế kia, không có túi xách à?”
"À, chạy vội quá nên quên mất." Lúc này Thạch Đại Đảm mới sực nhớ ra, lề mề kéo khóa túi xách, cẩn thận từng li từng tí cất hộp cơm vào trong. Hắn nhét hộp cơm vào trước rồi mới đến bánh bột ngô hấp, cuối cùng chừa lại hai cái bánh, một cái cầm trên tay, một cái nhét thẳng vào miệng.
Hứa Nặc cũng đành cạn lời.
"Đương Khang các cậu ai cũng có cái tính này à? Chỉ được cái tích cực lúc ăn, còn làm việc khác thì lúc nào cũng lề mề chậm chạp. May mà tôi giới thiệu cậu vào đội xe đấy. Hôm trước bố tôi còn bảo, cái tính này của cậu rất hợp để làm tài xế trong đội xe, cẩn thận một chút, làm việc chậm một chút, nhìn chung vẫn tốt hơn là cứ bộp chộp nóng nảy, làm ăn cẩu thả."
Thạch Đại Đảm nghe không hiểu cho lắm, chỉ cắm cúi gặm bánh bột ngô hấp, lầm lũi đi theo sau lưng Hứa Nặc hướng về phía nhà cậu ta.
Hai người đi được một đoạn, Thạch Đại Đảm xử lý xong xuôi hai cái bánh bột ngô hấp trên tay, mới chậm rì rì mở miệng hỏi: "Hứa Nặc, cậu vừa mới nói cái gì mà bộp chộp nóng nảy, làm ăn cẩu thả ấy có nghĩa là gì vậy? Là thành ngữ à?”
Hứa Nặc:...
Giờ phút này, Tần Hoài hoàn toàn thấu hiểu được nỗi lòng của Hứa Nặc, hắn cảm thấy biểu cảm trên mặt Hứa Nặc cũng chính là biểu cảm trên mặt hắn ngay lúc này.
LVQ8371