Nhưng Ngẫu Phấn Hoàn Tử phiên bản của Tỉnh sư phụ hiển nhiên không phiền phức như vậy, bởi vì không có điều kiện đó. Nhân bánh phức tạp đòi hỏi phải đi kèm với nguyên liệu đắt đỏ, còn Ngẫu Phấn Hoàn Tử do Tỉnh sư phụ làm chăng qua chỉ là món ăn vặt tiện tay nặn ra nhằm giải quyết mâu thuẫn gia đình cho đồ đệ, nên phần nhân chỉ là nhân đường trắng trộn mỡ heo đơn giản nhất.
Do nguyên liệu không được phong phú, mà mỡ heo hay đường trắng ở thời đại đó đều là thứ đắt đỏ, nên mỗi viên Ngẫu Phấn Hoàn Tử của Tỉnh sư phụ đều rất nhỏ, bé xíu xiu y như hàng mini vậy. Màu sắc cũng không mang vẻ hồng hào hay vàng ươm trong vắt như Ngẫu Phấn Hoàn Tử truyền thống bình thường, bởi những màu sắc đó là đặc quyền của phân khúc cao cấp.
Ngẫu Phấn Hoàn Tử do Tỉnh sư phụ làm mang màu trắng hơi ngả sẫm vô cùng truyền thống, sắc độ nằm giữa màu nâu và màu trà, bản thân viên bánh rất trong trẻo, tròn trịa và sáng bóng.
Quá trình chế biến cũng không tính là quá khó.
Việc chuẩn bị nhân bánh lại càng đơn giản, giống hệt như đại đa số các loại nhân đường trắng mỡ heo khác, chỉ có điều là trộn thêm một chút hoa quế khô. Nhào đều ba loại nguyên liệu này lại với nhau, vo thành từng viên nhỏ cỡ đầu ngón tay cái, vậy là phần nhân coi như hoàn tất.
Phần còn lại là Ngẫu Phấn.
Tần Hoài chưa từng làm Điểm Tâm từ Ngẫu Phấn, nên cũng không rành về nguyên liệu này cho lắm. Hiểu biết lớn nhất của hắn về Ngẫu Phấn bắt nguồn từ hồi Tần Lạc còn học tiểu học. Khi đó em ấy cực kỳ thích ra tiệm tạp hóa trước cổng trường, bỏ ra mấy đồng bạc lẻ mua một bịch Ngẫu Phấn to đùng rẻ tiền, pha với nước sôi khuấy đều lên để ăn vặt.
Hồi ấy Tần Lạc vẫn còn đam mê ngồi cắm rễ trước tivi xem phim hoạt hình, mỗi ngày trước giờ chiếu phim, con bé đều tự giác đun nước sôi pha Ngẫu Phấn, sau đó bưng bát vừa xem vừa ăn.
Tần Hoài cũng từng tiện miệng ăn thử một chút, hắn cảm thấy mùi vị cũng tàm tạm. Chẳng có vị gì đặc biệt, chỉ ngòn ngọt, thoang thoảng chút hương thơm thanh mát của Ngẫu Phấn, khi ăn có cảm giác rất trơn tuột, mang lại một hương vị khá lạ miệng.
Vì không hiểu rõ lắm, nên khi Tần Hoài nhìn thấy cách làm của Tỉnh sư phụ trong video hướng dẫn, hắn thậm chí còn hơi giật mình.
Nói thế nào nhị, có hơi khác biệt so với những gì hắn tưởng tượng.
Tần Hoài cứ ngỡ làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử là phải chuẩn bị nhân xong trước, sau đó mới bọc nhân lại giống như làm Tứ Hỉ Thang Đoàn.
Ngẫu Phấn của Tỉnh sư phụ là do cậu của Trịnh Đạt đem biếu, khả năng cao là Ngẫu Phấn nguyên chất làm thủ công tại nhà. Đương nhiên việc có đúng là do cậu của Trịnh Đạt tặng hay không vẫn còn là dấu hỏi, nhưng Tần Hoài đọc qua phần giới thiệu chi tiết của món ăn thì đại khái cũng đoán được, chắc hẳn là cậu của Trịnh Đạt đã mang Ngẫu Phấn đến cho nhà hắn, sau đó hắn lại âm thầm đem số Ngẫu Phấn ấy đi biếu sư phụ để mượn hoa hiến Phật.
Ngẫu Phấn tự làm ở nhà chắc chắn không thể mịn màng như loại Tần Lạc mua ở tiệm tạp hóa được.
Tần Hoài nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay trong video, rõ ràng đó là tay của Tỉnh sư phụ, hắn múc Ngẫu Phấn từ trong túi ra, dùng cây cán bột nghiền thật mịn. Sau đó hắn lấy một cái ống tre từ trong tủ ra, bỏ những viên nhân nhỏ đã vo tròn lúc nãy vào, rắc thêm Ngẫu Phấn lên, lắc lắc cho bột bám đều, rồi ném những viên nhân đã lăn bột vào nồi nước đang sôi sùng sục chần qua một lượt, nhiều nhất cũng chỉ hai ba giây, vớt ra rồi tiếp tục lặp lại các bước trên.
Cứ lặp đi lặp lại việc lăn bột cho đều, thả vào nồi chần qua rồi lại vớt ra lăn bột như vậy ròng rã suốt ba lần. Thời gian và liều lượng mỗi lần chần đều được căn chỉnh cực kỳ chuẩn xác, cuối cùng những viên Ngẫu Phấn Hoàn Tử thành phẩm tuy có kích cỡ to nhỏ khác nhau, nhưng nhìn chung đều rất nhỏ nhắn, tròn vo, trông vô cùng tỉnh xảo.
Bước cuối cùng hiển nhiên là mang đi luộc, không nằm ngoài dự đoán của Tần Hoài, Ngẫu Phấn Hoàn Tử được luộc trong nồi nước lọc, đun đến khi nào mấy viên bánh nổi lềnh phềnh lên mặt nước là có thể vớt ra.
Ngẫu Phấn Hoàn Tử vừa luộc xong có màu hơi xam xám, lớp vỏ bên ngoài cực kỳ trong trẻo, đặt dưới ánh nắng mặt trời trông chẳng khác nào những món đồ trưng bày được chiếu đèn sáng trưng trong tủ kính, toát lên một vẻ trong vắt từ trong ra ngoài.
Sau khi luộc Ngẫu Phấn Hoàn Tử xong, Tỉnh sư phụ lại pha thêm chút đường trắng và mật ong vào nước dùng để nêm nếm, khiến phần nước ngả sang màu vàng nhạt, đồng thời cũng khiến những viên Ngẫu Phấn Hoàn Tử thành phẩm cuối cùng có màu sắc nằm đâu đó giữa màu xám và màu trà.
Cuối cùng rắc thêm ít hoa quế khô lên để trang trí, thế là một phần Ngẫu Phấn Hoàn Tử cấp A ra đời.
Xem xong video hướng dẫn một lượt, Tần Hoài cảm thấy có vẻ như hắn vẫn chưa nhìn thấu được món Điểm Tâm này. Món này bảo khó thì cũng chắng khó, nhưng bảo dễ thì lại hơi rườm rà, nhìn chung thì khá đơn giản, chỉ có mỗi công đoạn lăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử là phức tạp đôi chút, còn những công đoạn có thể đẩy độ khó lên cao thì lại chắng hề khó chút nào, ví đụ như phần nhân bánh chăng hạn.
Nhưng món Điểm Tâm này lại được xếp hạng cấp A.
Hệ thống đánh giá của trò chơi chắc chắn không thể sai được, Điểm Tâm cấp A đích thị là tác phẩm của bậc thầy, cho dù chỉ là phiên bản rút gọn thì nó vẫn mang đậm dấu ấn của một đại sư.
Tần Hoài cảm thấy nhất định là có chỗ nào đó hắn chưa nhìn ra, thế nên hắn lại xem thêm một lần nữa, một lần nữa, rồi lại một lần nữa.
LVQ8371