"Tôi nghĩ chắc là cậu ấy muốn tự mình nghiên cứu Song Giải Bao, nhưng cậu ấy chỉ mới nghe qua công thức có một lần, tự mày mò không ra nên đến cuối cùng hết cách mới phải bấm bụng bỏ tiền mua. Hồi đó 1000 tệ đắt đỏ lắm, tiền lương cộng với tiền thưởng cả năm của tôi khéo còn chăng được ngần ấy. Nếu không phải do Hứa Nặc thực sự không tự nghiên cứu ra được, cậu ấy cũng chắng đại gì mà vung chừng ấy tiền đi mua công thức đâu."
Tần Hoài đã hiểu vấn đề, bèn quay lại bếp tiếp tục làm bánh bao.
Hắn đã bảo mà, mặc dù hắn cảm thấy những lời Hứa Nặc nói trong ký ức rất có lý, nhưng vẫn cứ thấy cấn cấn ở đâu đó.
Lần đầu tiên Hứa Nặc làm ra nhân bánh cấp A, không có nghĩa là thành phẩm bánh bao cuối cùng của cậu ta cũng đạt cấp A. Tần Hoài tin chắc rằng sự bùng nổ hương vị mà miếng nhân bánh đầu tiên mang lại cho Thạch Đại Đảm, tuyệt đối phải lớn hơn rất nhiều so với những mẻ bánh bao mà Thạch Đại Đảm ăn sau này.
Bằng không thì chỉ cách nhau một khoảng thời gian ngắn ngủi, tại sao đoạn ký ức này lại bị ngắt trước khi bánh bao ra lò, không cho xem cảnh Thạch Đại Đảm thưởng thức thành phẩm chứ.
Công thức cuối cùng nhận được là nhân bánh bao chứ không phải là bánh bao hoàn chỉnh. Tuy cái nhân bánh này nhìn qua có vẻ dùng để làm được rất nhiều món Điểm Tâm, nhưng trên thực tế bản chất của nó vẫn chỉ là nhân bánh bao. Bất kể là nhồi vào xíu mại hay bánh trôi thì chắc chắn cũng sẽ bị lạc quẻ.
Đương nhiên, nếu như hệ thống trò chơi này cố tình muốn chơi khăm Tần Hoài thì lại là một nhẽ khác.
Bởi vậy, cho dù ngay từ trong ký ức, Tần Hoài đã tán đồng với quan điểm của Hứa Nặc, đồng thời công nhận trù nghệ cũng như cái lý niệm chế tác xuất chúng hơn cả trù nghệ của cậu ta, nhưng hắn vẫn luôn giữ sự hoài nghi với cách làm này.
Trực giác mách bảo hắn rằng cách làm này từ đầu đến cuối vẫn luôn thiêu thiếu một chút gì đó, nó chưa phải là phương án hoàn hảo nhất.
Chắc chắn phải có cách tốt hơn.
Bởi vì hắn chưa hề nhìn thấy các bước tiếp theo sau khâu làm nhân trong ký ức.
Cũng chưa nhìn thấy phản hồi về thành phẩm cuối cùng.
Tần Hoài quay lại quầy bếp, nhìn chằm chằm vào âu nhân bánh rồi bắt đầu trầm tư. Suy nghĩ một lát, hắn lại cầm thìa múc một thìa nhân nhét vào miệng ăn tiếp.
Đồ xào vừa mới ra lò thường sẽ che giấu được rất nhiều khuyết điểm của chính món ăn đó.
Người ta vẫn thường bảo thức ăn phải ăn ngay lúc nóng, bởi ai cũng biết ăn lúc nóng hổi là thời điểm tuyệt vời nhất, hương vị sẽ ngon nhất, thơm nhất, giòn nhất, tươi ngọt nhất và đậm đà nhất.
Một khi thời cơ vàng này trôi qua, rất nhiều vấn đề vốn đã tồn tại nhưng có thể đễ dàng bỏ qua, hoặc thậm chí là những khuyết điểm mới toanh chỉ xuất hiện đơn thuần do nhiệt độ giảm xuống, đều sẽ dần lộ diện.
Tần Hoài chính là muốn nếm thử những khuyết điểm đó.
Hắn muốn biết trong cái công thức được xây dựng dựa trên nền tảng lý thuyết của Hứa Nặc này, liệu những khuyết điểm nổi lên sau khi để nguội, một khi được nhồi vào bánh bao và trải qua quá trình gia công lần hai là hấp chín, thì có thể hóa thành ưu điểm của nhân bánh bao hay không.
Tần Hoài nếm thử một thìa.
Hai thìa.
Ba thìa.
Hắn biết mình sở hữu một vị giác cực kỳ nhạy bén, nhất là sau khi kỹ năng Pha Trộn Nhân được nâng lên cấp Đại Sư. Kỹ năng Pha Trộn Nhân cấp Đại Sư và vị giác trời phú hỗ trợ lẫn nhau, giúp hắn nhiều lúc chỉ cần nếm một miếng là đã bóc trần được mọi ưu khuyết điểm của món ăn, nắm bắt được tinh túy và tìm ra cốt lõi vấn đề.
Tần Hoài đã nếm ra được rất nhiều vấn đề. Với trình độ bếp món mặn hiện tại của hắn, xào loại nhân thịt này chắc chắn sẽ mắc phải vô vàn điểm trừ.
Nhưng những điều này đều không phải là vấn đề mà hắn muốn tìm. Thứ hắn cần là một vấn đề có khả năng khiến hắn chợt lóe lên linh quang, mở mang tầm mắt và xoay chuyển hoàn toàn cục diện.
Là cái kiểu giống như ném một viên đá xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo ra từng tầng gợn sóng lan tỏa từ giữa hồ ra tận bờ, phá vỡ sự cân bằng vốn có nhưng lại khiến người ta cảm thấy mãn nhãn.
Hay giống như một chiếc máy bay xé toạc bầu trời xanh biếc để lại một vệt trắng xóa, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy rõ mồn một, nhưng lại hòa quyện hoàn hảo với bầu trời, vừa là một sự tồn tại đột ngột, lại vừa là nét điểm xuyết tuyệt đẹp cho không trung.
Tần Hoài biết vấn đề này rất khó tìm, nhưng hắn có niềm tin mãnh liệt rằng mình chắc chắn sẽ tìm ra.
Bởi vì Hứa Nặc trước đây chắc chắn đã tìm ra, hắn làm bánh bao thịt lợn Giải Hoàng nhiều lần như vậy, lần cuối cùng thành công đến mức khiến hắn bắt đầu thử nghiệm các loại nhân Giải Hoàng khác và công nhận lý thuyết của Song Giải Bao, điều đó chứng tỏ chắc chắn có tồn tại vấn đề như vậy.
Tần Hoài xúc từng thìa từng thìa, ăn không ngừng nghỉ.
Vốn dĩ Bùi Hành đã quay lại quầy bếp nghiêm túc làm việc, đang nhào bột lại không kìm được mà nhìn về phía Tần Hoài, lộ ra vẻ mặt còn hoang mang hơn cả lúc nãy, cực kỳ khó hiểu hỏi Lý Hoa: "Tần Hoài vẫn chưa ăn no à?"
"Có phải sáng nay anh ấy chưa ăn sáng không?”
"Nhưng lúc nãy xíu mại tôi làm anh ấy chỉ ăn có một cái, hay là dở quá nên không thích? Xíu mại hôm nay của tôi có vấn đề đến thế cơ à? Rõ ràng xíu mại tôi làm bây giờ ngon hơn trước nhiều mà."
Lý Hoa không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào cái nồi hấp cách đó không xa mà trầm ngâm, trong lòng âm thầm nhẩm tính thời gian.
Sủi cảo hấp của hắn còn ba phút nữa là ra lò.
LVQ8371