Trong một buổi sáng, Tần Hoài đã lắc được không ít Ngẫu Phấn Hoàn Tử, dù sao thì cách làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử cũng rất đơn giản. Từ phản ứng của mọi người, hắn cũng có thể nhìn ra phương pháp chần nước sôi này quả thật rất hiếm thấy, bởi vì rất nhiều người mãi cho đến khi bưng bát Ngẫu Phấn Hoàn Tử lên mới biết được rốt cuộc hắn đang lắc cái gì.
Đổng Sĩ cũng không biết.
Nhưng hắn lại rất thích ăn.
Theo công thức trong thực đơn thì một bát Ngẫu Phấn Hoàn Tử chỉ có 6 viên, nhưng bởi vì hiện tại Tần Hoài mới bắt đầu tập làm, nên mỗi lần thêm Ngẫu Phấn hắn đều vô cùng cẩn thận.
Ai bảo bây giờ Tần Hoài vẫn chưa nắm vững kỹ xảo lắc cơ chứ, cho ít Ngẫu Phấn thì lắc sẽ đơn giản hơn một chút. Hiện tại hắn đang ở trong giai đoạn không dám cho nhiều Ngẫu Phấn, cũng chẳng dám lắc thêm nhiều lần. Càng làm càng dễ sai, thà lắc viên Ngẫu Phấn Hoàn Tử nhỏ đi một chút, còn hơn là để lật xe nghiêm trọng.
Bởi vì Ngẫu Phấn Hoàn Tử khá nhỏ, nên một bát không thể chỉ giới hạn ở 6 viên được. Tần Hoài luộc luôn một nồi rồi pha sẵn nước dùng với đường trắng và mật ong, mọi người muốn ăn bao nhiêu thì tự múc, ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử theo kiểu buffet.
Ban đầu Đổng Sĩ sợ món Ngẫu Phấn Hoàn Tử này của Tần Hoài lại giống như món Tứ Hỉ Thang Đoàn dạo trước, làm nhiều như vậy là để bắt người nhà làm chuột bạch, nên hắn rất cẩn thận chỉ múc ba bốn viên, sau khi phát hiện mùi vị không tồi thì lại múc thêm hẳn một bát đầy.
Đổng Sĩ bưng bát sán đến trước mặt Tần Hoài, vừa nhóp nhép nhai vừa hỏi không rõ chữ: "Tần Hoài, sao cậu lại đột nhiên nghĩ đến chuyện làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử vậy? Tôi còn tưởng cậu muốn học Tứ Hỉ Quyển cơ, lần trước cậu còn nhờ tôi nghe ngóng xem tại sao Trịnh sư thúc lại không làm Tứ Hỉ Quyển nữa mà."
"Cậu không thấy Ngẫu Phấn Hoàn Tử ăn rất ngon sao?" Tần Hoài cũng bưng một bát Ngẫu Phấn Hoàn Tử, ngước mắt nhìn Trịnh Tư Nguyên đang bưng bát nhai tóp tép ở cách đó không xa, "Làm cũng rất đơn giản nhẹ nhàng, lại còn có thể luyện được lực tay khéo léo, tôi thấy rất tốt mà."
Đổng Sĩ bị thuyết phục, tiếp tục nhóp nhép nhai: "Đúng là ngon thật, chỉ là mấy viên bánh này hơi bé một chút."
Nói xong, Đổng Sĩ đột nhiên hạ giọng: "Tối qua tôi mới hóng được một quả dưa.”
Nhìn bộ dạng này của Đổng Sĩ, Tần Hoài biết khả năng cao là hắn đã hóng được một quả dưa siêu to khổng lồ cực kỳ đặc sắc, bởi vì mấy quả dưa nhỏ bình thường hắn đều nói toẹt ra luôn chứ chẳng mào đầu kiểu này.
"Dưa gì thế?" Tần Hoài vô cùng phối hợp hỏi dò.
"Phân Viên sắp đóng cửa một tháng."
"Hả?" Tần Hoài thật sự có chút ngạc nhiên, chẳng phải Cung Lương vừa ăn ở Phân Viên về sao, hắn còn đang tính hôm nào có cơ hội đến Bắc Bình chơi thì tiện thể ghé Phân Viên ăn một bữa, để mở mang tầm mắt xem trình độ của đầu bếp lọt top 10 Danh Trù Lục trong truyền thuyết ra sao.
"Sao lại đóng cửa vậy?" Tần Hoài gặng hỏi.
"Hình như là do đồ đệ của Hạ lão sư phụ đi học nghề từ Nhật Bản mới về, Hạ lão sư phụ muốn đóng cửa một tháng để cùng đồ đệ nghiên cứu món mới. Tin tức này vừa tung ra, thực khách của Phân Viên đều náo động cả lên, ai cũng tranh nhau đặt bàn cho tháng sau. Tôi nghe nói giá một bàn tiệc đã bị đội lên tới mười mấy vạn rồi, đó là còn chưa tính tiền rượu nước đâu đấy."
Tần Hoài lại có thêm một nhận thức hoàn toàn mới về giá cả món ăn ở Phân Viên.
"Tôi nhớ lần trước nghe cậu bảo đồ đệ của Hạ lão sư phụ là con lai Trung - Pháp cơ mà, sao tự dưng lại chạy sang Nhật Bản học nghề rồi?" Tần Hoài hỏi.
"Ai mà biết được, chắc do anh ta biết tiếng Nhật chăng." Đổng Sĩ còn hài hước đùa một câu, sau đó lại hơi rầu rĩ nói, "Haiz, đến khi nào tôi mới có đủ tiền để đến Phân Viên ăn một bữa đây?"
"Sao nào, chê món sư phụ nấu không ngon nên mới tơ tưởng đến Phân Viên ăn một bữa à?” Giọng nói trêu chọc của Hoàng Thắng Lợi từ phía sau Đống Sĩ vang lên, dọa hắn giật thót mình, suýt chút nữa thì đánh rơi cả bát.
"Sư phụ." Đổng Sĩ chỉ đành cười gượng, "Con không có ý đó... Ý con là... con chỉ..."
"Được rồi, tập trung ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử của cậu đi. Còn đòi đến Phân Viên ăn cơm cơ đấy, với cái trình độ nấu nướng hiện tại của cậu mà vác xác đến Phân Viên, Hạ lão sư phụ chẳng chửi cho vuốt mặt không kịp ấy chứ." Hoàng Thắng Lợi cười nói.
"Vậy sư phụ, Hạ lão sư phụ đã mắng thầy bao giờ chưa?" Đổng Sĩ tò mò hỏi.
"Sư phụ cậu đây chưa từng đi Bắc Bình, Hạ lão sư phụ cũng chưa từng đến Cô Tô, hai người bọn tôi còn chưa từng gặp mặt thì ông ấy mắng tôi kiểu gì. Hạ lão sư phụ là bậc thầy Lỗ Thái, còn sư phụ cậu làm Hoài Dương Thái, hai người bọn tôi đến cả WeChat còn chưa kết bạn nữa là."
Đổng Sĩ kinh ngạc: "Hạ lão tiên sinh lớn tuổi như vậy rồi mà vẫn biết xài WeChat sao?”
Hoàng Thắng Lợi cười mắng: "Hạ lão tiên sinh lớn tuổi như vậy còn biết ăn cơm kìa, Tiểu Cửu, ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử của cậu đi, ăn xong thì ra ướp chỗ thịt thăn bên kia cho tôi."
Đổng Sĩ vội vàng tăng tốc ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử.
Hoàng Thắng Lợi cười tủm tỉm nhìn về phía Tần Hoài. Lần này hắn tới Hoàng Kí vẫn chưa nói chuyện nhiều với Hoàng Thắng Lợi, cơ bản chỉ là hàn huyên vài câu đơn giản.
Thắt lưng của Hoàng Thắng Lợi đã hoàn toàn bình phục, cường độ làm việc rất cao. Ở trong bếp, ông không chỉ phải phụ trách công việc của Bếp Trưởng mà còn phải chỉ bảo đồ đệ và quán xuyến việc kinh doanh của Hoàng Kí. Có thể nói ông chính là một viên gạch của Hoàng Kí, chỗ nào cần là chuyển đến lấp vào ngay.
LVQ8371