La Quân thấy Tần Hoài lại dám cười mình, phẫn nộ quay đầu, trừng mắt lườm Tần Hoài, cảnh tượng này lại bị Thạch Đại Đảm "tách" một cái chụp lại. Cảm giác được hình như Thạch Đại Đảm đang chụp lại khoảnh khắc phẫn nộ của mình, La Quân lại trừng mắt nhìn sang Thạch Đại Đảm, sau đó cảnh tượng này lại tiếp tục bị Thạch Đại Đảm chụp lại.
"Phụt." Tần Hoài nín cười nãy giờ cuối cùng vẫn không nhịn nổi nữa, trực tiếp cười phá lên.
Tần Hoài thật sự rất hiếm khi nhìn thấy bộ dạng ngậm cục tức này của La Quân, hèn chi La Quân lại ghét Thạch Đại Đảm đến vậy, Tất Phương và Đương Khang có lẽ đúng là hơi khắc khẩu nhau.
Tần Lạc căn bản chẳng biết đã xảy ra chuyện gì, nắm lấy tay áo hắn kéo thẳng về phía lối vào, vừa chạy vừa nói: "Anh hai, em đã tra cứu hướng dẫn đi chơi hết rồi! Lát nữa chúng ta đi chơi ba bận cái tàu lượn siêu tốc cực kỳ kích thích kia trước đi, người bình thường ngồi ba bận là nôn luôn, chúng ta chơi xong ba bận thì nghỉ xả hơi một chút rồi lại đi chơi tàu lượn siêu tốc khác!"
"Ban nãy em hỏi anh Dương, anh Tư Nguyên với mọi người, hỏi một vòng chẳng ai muốn chơi cả, một mình em cũng không dám chơi, anh hai chơi cùng em nhé!"
"Hả??1”
"Đi tàu lượn siêu tốc xong lại đi chơi tháp rơi tự do, anh Dương bảo anh ấy sẽ đứng dưới quay video cho hai anh em mình."
"Hả???!"
"Ha ha ha ha ha." Âu Dương ở phía sau phá lên cười sung sướng.
Ngay lúc Tần Hoài định mở miệng trình bày, rằng người anh trai thân yêu của em hôm nay đột nhiên cảm thấy cơ thể hơi không khỏe, có lẽ không thể tháp tùng cô em gái chơi tháp rơi tự do và tàu lượn siêu tốc được rồi, thì âm thanh thông báo của trò chơi bỗng vang lên trong đầu hắn.
"Ting, chúc mừng người chơi đã kích hoạt phần thưởng đặc biệt [Món quà của Đương Khang], nhận được [Một đoạn ký ức của Thạch Đại Đảm]. ”
Tác giả chẳng phải là không bịa ra được ký ức sao? Sao giờ lại bịa ra được rồi?
Nhưng phần thưởng đặc biệt là cái quái gì? Cái thứ này phải dựa vào kích hoạt à? Kích hoạt kiểu gì? Chơi tháp rơi tự do và tàu lượn siêu tốc cùng em gái để kích hoạt sao?
Lời nói đã đến sát miệng Tần Hoài trong nháy mắt liền quay xe biến thành:
"Yên tâm đi Lạc Lạc, hôm nay em muốn chơi bao nhiêu lần thì chơi bấy nhiêu lần, anh hai nhất định sẽ theo em tới bến!"
Đương nhiên, nếu chơi xong về nhà mà người anh trai thân yêu của em đây phát hiện ra em vẫn chưa làm xong bài tập, thì anh hai cũng sẽ bắt em làm bài tập tới bến.
Tần Hoài mỉm cười nhìn Tần Lạc.
Ai bảo hắn là một ông anh trai tốt cực kỳ tâm lý cơ chứ?
"Á á á á á á!"
"Đệt mợ á á á á á á!"
"Cứu mạng á á á á á áI”
Đứng bên dưới tàu lượn siêu tốc, Thạch Đại Đảm vẫn ghi nhớ thiết lập nhân vật của mình, giơ điện thoại chĩa thẳng về phía Tần Hoài trên tàu lượn, theo dõi thời gian thực để quay video ghi lại từng khoảnh khắc gào thét của Tần Hoài.
Động tác chuyên nghiệp, bắt trọn khoảnh khắc chuẩn xác, khiến người ta xem xong cũng không nhịn được mà phải cảm thán một câu, đúng là một tay máy xuất sắc và vô cùng kính nghiệp.
Từ ống kính của Thạch Đại Đảm không khó để nhận ra, người Tần Hoài tuy ngồi trên tàu lượn siêu tốc, nhưng hồn phách của hắn thì đã bay màu từ đời tám hoảnh nào rồi.
Âu Dương xách túi đồ ăn vặt mà Tần Lạc mang tới, ôm bọc khoai tây chiên vừa ăn vừa ngửa đầu mạnh mẽ hóng hớt, tặc lưỡi xuýt xoa: "May quá may quá, cũng may là lúc nãy trên đường đi không đồng ý chơi tàu lượn siêu tốc cùng Lạc Lạc."
"Vốn tưởng chơi cái tàu lượn siêu tốc này 3 bận đã là cực hạn rồi, không ngờ Tần Hoài lại có thể đu theo Lạc Lạc tới tận bận thứ 5. Nếu mà tôi ở trên đó, thì bây giờ chắc não bộ cũng bị lắc cho nhuyễn nhừ rồi, tuổi trẻ đúng là tốt thật, tố chất cơ thể của Lạc Lạc mà không đi bộ đội thì thật sự quá đáng tiếc. lôi nhớ trước đây trên mạng có nói kỳ thi tuyển phi hành gia cũng thi bằng cách này đúng không, Lạc Lạc nên đi ứng tuyển làm phi hành gia mới phải!”
Nếu như nói trước đó lúc Tần Hoài kể với Âu Dương rằng con bé Lạc Lạc từ nhỏ đã cực kỳ cứng cáp, không ốm vặt, thân thể khỏe mạnh, ăn được ngủ được, tố chất cơ thể rất tốt, Âu Dương ít nhiều vẫn còn hơi bán tín bán nghi, cảm thấy Tần Hoài đang xài văn mẫu nói quá lên về số ưu điểm ít ỏi của em gái, thì bây giờ Âu Dương đã tin sái cổ rồi.
Chà chà, cái thể loại tàu lượn siêu tốc mà người bình thường đi hai bận xong cũng phải nôn mửa đến mức tối tăm mặt mũi này, Tần Lạc lại có thể đi liền tù tì năm bận, tố chất cơ thể này tuyệt đối không phải người thường.
Lúc Tần Hoài bước xuống khỏi tàu lượn siêu tốc, hắn cảm thấy chọn đến công viên giải trí để xả stress có lẽ là một sai lầm.
Vô tình nhận được món quà của Đương Khang, mở khóa được một đoạn ký ức thì dĩ nhiên là vui rồi, nhưng nếu cái giá phải trả là chơi tàu lượn siêu tốc cả một ngày với Tần Lạc, thì hắn cảm thấy mình cũng chẳng thiết tha gì việc xem đoạn ký ức này cho lắm.
Xin cảm ơn, nhưng giữ mạng sống vẫn quan trọng hơn.
LVQ8371