Thạch Đại Đảm kích động như tìm được tri kỷ: "Tiệm Hoành Thánh đó hôm qua tôi cũng lượn qua rồi, Hoành Thánh nhỏ ăn đúng là rất ngon. Cơ mà không bằng cái Hoành Thánh bọt khí gì đó của Tiểu Trịnh sư phụ làm, với cả cái Hoành Thánh họ Trâu gì đó đâu."
Ơ kìa anh bạn, ông là người bản địa hay tôi là người bản địa vậy.
Chẳng phải chiều tối hôm qua các ông mới đến sao? Sao chỗ quái nào ông cũng mò tới được thế, thích đi dạo đến vậy sao?
Tần Hoài nhìn thấy một Cung Lương đang tuyệt vọng, lần đầu tiên hắn thấy Cung Lương hiện rõ hai chữ tuyệt vọng lên mặt. Hắn thậm chí còn vô cùng hiếm hoi mà liếc mắt một cái đã nhìn thấu tiếng lòng của Cung Lương, hắn cũng rất muốn khuyên Cung Lương đừng so đo nữa, không đọ lại được đâu.
Người này cũng là người bản địa đấy, người bản địa hàng auth luôn, người bản địa từ kiếp trước cơ.
Tần Hoài biết, hắn cần phải chuyển chủ đề, hắn cần tìm một chủ đề mà Cung Lương chắc chắn sẽ hứng thú lại không quá đường đột để cho hắn ta có bậc thang bước xuống.
Tần Hoài ngẫm nghĩ vài giây, đột nhiên nảy ra một ý tưởng tuyệt vời.
Hắn trao cho Thạch Đại Đảm một ánh mắt, ngầm bảo: Trợ thủ vàng, đất diễn của anh hôm nay vẫn chưa hết đâu, anh còn một vở kịch nữa phải diễn đấy.
"Oa, không ngờ quanh Hoàng Kí lại có nhiều cửa hàng lâu năm như vậy, Cung tiên sinh ngài thật sự là không nể mặt rồi, tôi ở Cô Tô mấy tháng trời cũng chẳng thấy ngài chủ động đề nghị dẫn tôi đi lượn mấy cửa hàng cũ này." Tần Hoài cười nói.
Cung Lương biết Tần Hoài đang nói đỡ cho mình, vội vàng bắt lấy lời Tần Hoài: "Cũng chỉ là mấy tiệm nhỏ ăn cho lạ miệng thôi, chắc chắn là không thể so sánh với tay nghề của Tiểu Tần sư phụ cậu được."
"Nếu Tiểu Tần sư phụ có hứng thú, đợi lúc cậu rảnh rỗi tôi sẽ dẫn cậu đi dạo quanh đây."
"Được thôi được thôi." Tần Hoài cười khách sáo, gượng ép bẻ lái chuyển đề tài, "Cung tiên sinh, tôi nghe nói ngài đặc biệt thích ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử."
Cung Lương: ? Ai nói thế? Nghe ai nói vậy? Đứa nào ở ngoài tung tin đồn nhảm về tôi thế? Cung Lương tôi về cơ bản là không ăn cái món...
Cung Lương chần chừ hai giây: "Thế... à?"
"Đúng vậy, dạo trước tôi có nghe nói, thật ra tôi cũng khá có hứng thú với món Điểm Tâm Ngẫu Phấn Hoàn Tử này. Lạc Lạc nhà tôi thích xem phim cung đấu chắc ngài cũng biết, nương nương trong phim cung đấu ngày nào cũng ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử làm con bé thèm rỏ dãi, em ấy cầu xin tôi mấy lần mà tôi vẫn chưa làm cho. Vừa hay lần này đến Cô Tô, việc nghiên cứu Song Giải Bao đã hoàn thành, tôi đang nghĩ xem có nên làm món Điểm Tâm nào mới không, chỉ là không biết bên Cô Tô này có mua được bột củ sen chất lượng thượng hạng hay không."
"Nghe nói ngài thích ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử, nên tôi định nhân khoảng thời gian này nghiên cứu kỹ lưỡng về Ngẫu Phấn Hoàn Tử một chút, cũng tiện thể đặc biệt làm riêng cho ngài chút đồ ngài thích."
Cung Lương đã bị mấy chữ "đặc biệt làm riêng cho ngài" thu hút sâu sắc.
"Đặc biệt làm riêng cho tôi sao... Thế có phiền quá không? Tiểu Tần sư phụ cậu vẫn nên..."
"Không phiền, không phiền đâu." Tần Hoài cười nói, "Làm Điểm Tâm cho Cung tiên sinh ngài vốn là việc nên làm mà, sao lại phiền được chứ?"
Cung Lương đã hoàn toàn chìm đắm trong sự cảm động, thậm chí còn chẳng kịp suy nghĩ xem rốt cuộc là kẻ nào ở bên ngoài tung tin đồn hắn thích ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử.
Thạch Đại Đảm thấy bên Tần Hoài căn bản chẳng cần hỗ trợ gì, liền thuận miệng hùa theo hai câu: "À đúng rồi, hình như tôi cũng từng nghe nói Cưng tiên sinh ông thích ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử thì phải."
Cung Lương cả kinh: "Ông cũng nghe nói qua à?"
"Đúng vậy." Thạch Đại Đảm thành khẩn gật đầu, "Tiểu Tần nói với tôi, bình thường cậu ấy cũng hay kể, bảo là lúc ở Cô Tô ông đã giúp cậu ấy rất nhiều. Cậu ấy còn kể ông thích ăn món gì, thích loại Điểm Tâm nào, có kiêng kỵ gì hay không nữa."
Cung Lương lại cảm động.
Tần Hoài thầm giơ ngón cái khen ngợi Thạch Đại Đảm.
Quả nhiên, chỉ cần chấp nhận được cái thiết lập đầu óc Thạch Đại Đảm có vẻ không được bình thường và cũng chẳng thông minh cho lắm, thì hắn nói cái gì mọi người cũng sẽ tin sái cổ.
Ai bảo hắn là Đương Khang cơ chứ.
Một con Đương Khang chân thành, không được thông minh nhưng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc ăn.
Sau khi ăn tối xong, Tần Hoài tạt qua phòng bếp nhìn thử, phát hiện Trịnh Đạt vẫn đang cặm cụi làm Song Giải Bao.
Tần Hoài cảm thấy Trịnh sư phụ thân yêu của hắn có lẽ phát điên thật rồi.
Hoàng An Nghiêu ngồi ở cửa phòng bếp, đồng hồ bấm giờ vẫn chưa dừng lại, thời gian đã chuyển từ 6 giờ 39 phút 41 giây thành 7 giờ 39 phút 11 giây, cách chế độ làm việc 8 tiếng trong truyền thuyết chỉ còn chưa đầy 21 phút.
Tuy hôm nay Tần Hoài đã kinh ngạc không chỉ một lần, nhưng hắn cảm thấy chuyện này vẫn đáng để kinh ngạc thêm chút nữa.
"Trịnh sư phụ vẫn chưa nghỉ tay à? Cơm cũng chưa ăn luôn?" Tần Hoài nhỏ giọng hỏi Hoàng An Nghiêu.
Hoàng An Nghiêu gật đầu: "Vẫn làm liên tục, nhưng ăn rồi, ăn hai cái bánh bao."
"Rốt cuộc Trịnh sư phụ bị kích thích cái gì vậy? Anh ấy thích làm Song Giải Bao đến thế sao? Chẳng lẽ bốn năm trước làm nhiều Song Giải Bao quá đâm ra sợ, mãi đến hôm nay mới phát hiện ra món Điểm Tâm mình yêu thích nhất vẫn là Song Giải Bao, cho nên một khi bắt tay vào làm là không dừng lại được?" Tần Hoài không kìm được mà nói ra suy đoán trong lòng.
Vẻ mặt Hoàng An Nghiêu kiểu "thì ra là vì lý do này", sao hắn lại không nghĩ tới cơ chứ.
LVQ8371