Vương kế toán cả đời chính trực nghe Tần Hoài nói vậy thì sao nỡ từ chối, lập tức vỗ ngực đảm bảo chuyện này cứ giao cho ông, cho dù Vương đại gia đây đã về hưu nhiều năm, nhưng mấy cái nền tảng tính toán sổ sách này vẫn chưa hề mai một.
"Cháu cứ yên tâm, chuyến đi Cô Tô này Vương đại gia nhất định sẽ đi! Đến lúc đó nhất định sẽ giúp Tiểu Tần sư phụ tính toán sổ sách rõ ràng rành mạch, không để Hoàng Kí phải bỏ thêm một đồng nào, đáng bao nhiêu thì tính bấy nhiêu, thừa bao nhiêu trả lại hết."
Vương Căn Sinh cứ thế bị Tần Hoài dụ dỗ cùng đến Cô Tô, thậm chí còn mang theo tận ba cặp kính lão, chỉ sợ lúc tính sổ lại nhìn không rõ.
Cứ như vậy, Tần Hoài chuẩn bị mất ba ngày ở Vân Trung Thực Đường, đồng thời cũng bán Song Giải Bao giá khuyến mãi trong ba ngày, để các khách quen của quán được trải nghiệm đãi ngộ phi phàm ăn Song Giải Bao thả ga, sau đó hắn liền "sủi" mất tăm.
Khi đám người Hứa Đồ Cường nhìn thấy Vân Trung Thực Đường đăng thông báo Tiểu Tần sư phụ vì yêu cầu công việc phải sang Cô Tô giao lưu 10 ngày, trong lòng bọn họ không hề buồn bã, không hề đau khổ, thậm chí chẳng chút kinh ngạc, mà chỉ tràn ngập sự bình thản cùng cảm giác "quả nhiên là vậy".
Cảm giác này bọn họ cũng rất khó hình dưng, có lẽ là do đã quen rồi.
Mang theo một suy nghĩ là đằng nào cũng chẳng giữ được, thế giới bên ngoài luôn vô cùng hấp dẫn, dù là Cô Tô hay Việt Tỉnh, Tiểu Tần sư phụ vốn đã định sẵn là sẽ không ở lại Vân Trung Thực Đường quá lâu.
Không sao, dù sao sớm muộn gì cũng có ngày hắn sẽ quay lại, cứ chờ xem, Cô Tô hay Việt Tỉnh cũng chẳng giữ chân được Tiểu Tần sư phụ đâu, Vân Trung Thực Đường mới là ngôi nhà vĩnh viễn của hắn.
Buồn cười thật, cái gì mà giao lưu 10 ngày chứ, căn bản chẳng ai tin, trong vòng 13 ngày mà vác mặt về được đã là tốt lắm rồi.
Ba ngày sau, đoàn sáu người của Tần Hoài đã chuẩn bị hành trang chỉnh tề, lên máy bay tiến thẳng đến Ma Đô.
Về phần tại sao lại là sáu người, bởi vì Thạch Đại Đảm chủ động xưng phong đòi đi theo. Là một nhân sĩ thành đạt đã tự do tài chính, Thạch Đại Đảm quả thực là nhàn rỗi đến mức quá đáng.
Triết lý kinh doanh của hắn rất đơn giản: Tự nuôi chút hải sản, đem bán. Hoặc ra biển câu cá, đem bán, thế là tiền vào túi.
Không sợ cạnh tranh thương mại, không sợ thiên tai nhân họa, điều duy nhất phải cân nhắc là nên nuôi con gì và có muốn ra biển câu cá hay không.
Thạch Đại Đảm ăn Song Giải Bao ở Vân Trung Thực Đường còn chưa đã thèm, Tần Hoài đã phải đi Cô Tô. Là kẻ rảnh rỗi nhất hội, hắn đương nhiên phải bám theo Tần Hoài đến Cô Tô để ăn tiếp rồi.
Hơn nữa hắn cũng rất muốn đến Hoàng Kí ăn một bữa, theo như lời Thạch Đại Đảm nói, từ sau khi đầu thai hắn chưa từng quay lại Cô Tô, nhưng thực tế ở Cô Tô có rất nhiều người quen của hắn. Bất kể là Hoàng Thắng Lợi hay Trịnh Đạt, Thạch Đại Đảm ở kiếp đầu tiên đều đã từng gặp, thậm chí đến cả Cung Lương hắn cũng từng nghe danh và gặp mặt vài lần.
Bao nhiêu năm trôi qua, hắn cũng có chút nhớ nhung tay nghề của Tỉnh sư phụ — — kiếp đầu tiên hắn đã không ít lần cùng Hứa Nặc ăn ké đồ ăn riêng do Tỉnh sư phụ nấu.
Hiện giờ đã nhìn thấu mọi chuyện, lại có cơ hội thăm lại chốn xưa, hắn đương nhiên muốn góp vui. Tần Hoài cũng cảm thấy Thạch Đại Đảm chịu đi Cô Tô là chuyện tốt, chịu đi chứng tỏ những khúc mắc và tâm ma ngày trước đã không còn nữa, kiếp này sau khi độ kiếp thành công hắn vẫn ở lại nhân gian, khả năng không bị thất bại khi độ kiếp lần nữa cũng cao hơn, chuyến đi này đối với hắn mà nói là một chuyện tốt.
Thế là tổ đội năm người ban đầu đã biến thành tổ đội sáu người, Thạch Đại Đảm vô cùng hào phóng bao trọn vé máy bay và vé tàu cao tốc cho mọi người, hắn và Tần Hoài ngồi cạnh nhau.
Máy bay còn chưa cất cánh, Thạch Đại Đảm đã cảm thán: "Cứ nghĩ tới chuyện sắp được gặp đám người Thắng Lợi, biết đâu còn có thể nói chuyện với họ vài câu, trong lòng tôi lại thấy hơi kích động."
Tần Hoài có chút tò mò hỏi: "Trước đây anh rất thân với nhóm Hoàng sư phụ sao?"
"Không thân." Thạch Đại Đảm lắc đầu, "Cậu xem qua ký ức của tôi rồi chắc cũng biết, kiếp đầu tiên tôi ngốc nghếch lắm. Bởi vì nhiều lúc nghe không hiểu ẩn ý của người khác, cũng không phản ứng kịp, cho nên cơ bản là tôi không giao lưu với ai, chỉ hơi thân với mấy người trong đội xe thôi."
"Ngay cả Vương Căn Sinh, tôi cũng chỉ biết Hứa Nặc có quan hệ khá tốt với ông ấy, nhưng chưa từng tiếp xúc, có lẽ tôi đã từng đụng mặt ông ấy trong nhà ăn nhưng chẳng có ấn tượng gì."
"Hứa Nặc cũng không nói với tôi rằng cậu ấy là Tinh Quái, chắc là sợ tôi biết rồi làm hỏng chuyện, dù sao lúc đó tôi quả thực không được thông minh cho lắm."
"Đối với Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt mà nói, có thể họ không thân với tôi lắm, nhưng đứng ở góc độ của tôi, họ đã được coi là những người mà tôi tiếp xúc tương đối nhiều rồi."
"Hứa Nặc mua công thức Song Giải Bao xong liền bị bố mẹ quản lý tiền bạc vô cùng gắt gao, lúc bị quản nghiêm quá, muốn đến tiệm cơm quốc doanh lấy đồ ăn đều phải trèo cửa sổ lén chuồn đi. Tôi sợ cậu ấy ngã gãy chân, nên có một khoảng thời gian tôi hay đi lấy giúp. Vì chuyện này phải giữ kín nên toàn lén lút gặp nhau, Tỉnh sư phụ không tiện ra mặt, thế là cơ bản đều do Hoàng Thắng Lợi hoặc Trịnh Đạt đưa hộp cơm cho tôi, tôi cảm thấy tôi với bọn họ cũng khá thân thiết đấy chứ."
Tần Hoài đã hiểu ra, đây là tình bạn cùng nhau lén lút giao dịch.
LVQ8371