Nhớ lại cuộc trao đổi giữa Thạch Đại Đảm với mình ở kiếp thứ hai, đột nhiên Tần Hoài cảm thấy hai kiếp này hắn sống cũng không dễ dàng øì. Một người không thích đọc sách, không thích học tập như vậy mà lại có thể giao tiếp bình thường, còn biết sử dựng thành ngữ hợp lý, thế này thì lúc đi học hắn đã phải chịu bao nhiêu khổ cực cơ chứt
Hắn hẳn là thật sự không thích đọc sách.
"Cậu có xem mấy cuốn sách giáo khoa tiểu học mà tôi đưa không?" Hứa Nặc hỏi.
Thạch Đại Đảm ngượng ngùng gãi đầu: "Xem rồi, nhưng xem không vào, cứ nhìn là lại buồn ngủ, tôi ráng nhận mặt được kha khá chữ rồi không xem nữa."
"Vậy cái đài radio tôi đưa, cậu có nghe không?"
"Nghe rồi, vừa nghe đã buồn ngủ. Tối nào về nhà tôi cũng nghe radio, ngủ ngon lắm."
Hứa Nặc dừng bước, nhìn ngó xung quanh, xác định không có ai mới hơi cao giọng nói: "Cho dù cậu là Đương Khang, là Thụy Thú, thì cũng không thể độ kiếp kiểu này được."
Thạch Đại Đảm thành thật đáp: "Nhưng các tiền bối bảo tôi là, độ kiếp chỉ cần bản thân thấy vui là được. Nhân gian có rất nhiều đồ ăn ngon, thích thì nán lại thêm hai năm để ăn uống, không thích thì tự tìm một nơi thâm sơn cùng cốc, trồng trọt chăn nuôi một chút. Mỗi Tinh Quái đều chỉ có một cơ hội độ kiếp, phải nắm chắc cơ hội này để ăn nhiều đồ ngon vào, lúc về rồi thì chẳng được ăn nữa đâu."
Tần Hoài có thể cảm nhận được sự bất lực và cạn lời của Hứa Nặc đã hiện rõ mồn một, hắn cứ há miệng định nói rồi lại thôi, ngập ngừng mãi, ngàn vạn lời nói nghẹn ứ ở cổ họng cuối cùng hóa thành một câu: "Cậu có muốn ăn Bánh Bao Rượu Nếp trước không?"
"Tuyệt quá tuyệt quá!" Thạch Đại Đảm vui vẻ chìa tay ra, Hứa Nặc móc từ trong túi xách của mình ra một cái Bánh Bao Rượu Nếp, bẻ làm đôi, nửa nhỏ giữ lại cho mình, nửa to đưa cho hắn.
Thạch Đại Đảm hớn hở nhận lấy Bánh Bao, vừa ăn vừa lon ton đi theo Hứa Nặc.
Khu tập thể của xưởng dệt cũng là một dãy nhà tập thể kiểu cũ, thoạt nhìn chẳng khác gì khu nhà của Cung Lương, chẳng qua căn hộ của nhà họ Hứa có lẽ to hơn một chút, vị trí cũng đẹp, nằm ở tầng ba.
Không phải leo cầu thang quá nhiều, cũng chẳng lo những phiền toái của tầng thấp, bố cục hai phòng ngủ một phòng khách chuẩn chỉnh thế này vào thời đó tuyệt đối được coi là căn hộ diện tích lớn.
Hai phòng ngủ một phòng khách của nhà Cung Lương là tự cơi nới vách ngăn, còn của nhà Hứa Nặc là hàng "real".
Tần Hoài chỉ liếc qua, đã thấy trong nhà Hứa Nặc có đủ tivi, tủ lạnh và máy giặt - ba món đồ gia dụng tiêu chuẩn mãi đến cuối thập niên 80 mới dần phổ biến trong các gia đình bình thường, quạt điện thậm chí còn có tận hai cái, một cái ngoài phòng khách, một cái trong phòng của hắn.
Trong phòng Hứa Nặc có một chiếc bàn học, đương nhiên trông nó giống bàn ăn hơn, bởi vì trên bàn chẳng có mấy cuốn sách, thay vào đó là hai quả chuối, hai quả táo, vài chiếc bánh quy, một hũ chao, một lọ đậu đữa muối chua và một lọ Kim Chi.
Vừa vào phòng, động tác của hai người vô cùng đồng điệu, một người đóng cửa chính, một người đóng cửa sổ. Cửa sổ đóng không khít, hai người còn phải gấp giấy nhét kín các khe hở, sau đó mới đồng loạt lục túi, lôi hộp cơm ra.
Mỗi người lôi ra ba hộp cơm, hộp nào hộp nấy giống nhau như đúc. Đều là hộp nhôm cùng loại, bề mặt móp méo lồi lõm, nhuốm màu sương gió, nhìn là biết từng bị quăng quật không ít, nhưng lại rất bền chắc, đồng thời bên trong đều được nhét đầy ắp.
Ba hộp cơm của Hứa Nặc lần lượt đựng thịt kho đậu đũa, nấm xào thịt và cải thảo xào giấm. Khoảnh khắc nắp hộp vừa mở ra, mùi thơm nức mũi đã bay tứ tung, dù là khẩu phần hay cách trình bày đều miễn chê.
Cải thảo xào giấm tuy chỉ là một món rau xào thanh đạm, nhưng bị ủ trong hộp nhôm lâu như vậy mà lúc mở ra màu sắc vẫn rất đẹp. Mùi giấm chua nồng đượm nhưng không hề sặc mũi, khiến người ta vừa ngửi đã tứa nước miếng, đủ thấy tay nghề của đầu bếp xịn đến mức nào.
Ba món này nhìn qua là biết do đích thân Tỉnh Ly Hương trổ tài xào nấu, thảo nào Hứa Nặc và Thạch Đại Đảm phải bịt kín bưng mọi khe hở cửa sổ. Cái mùi thơm này mà để đám con nít nhà hàng xóm ngửi thấy, chắc nước mắt thèm thuồng sẽ chảy ròng ròng từ khóe miệng ra mất.
Hai người không nói nhiều lời, cắm cúi ăn luôn.
Phía Hứa Nặc còn dư 5 cái Bánh Bao Rượu Nếp, hắn chia cho Thạch Đại Đảm ba cái, hai cái còn lại thì một cái dùng để kẹp chao và mấy món ăn kèm, cái kia thì kẹp đồ ăn mặn như cải thảo, thịt kho đậu đũa.
Ba hộp cơm của Thạch Đại Đảm, Hứa Nặc chẳng thèm đụng đũa tới, phần của hắn bên này cũng ăn không hết nổi rồi.
So với kiểu ăn từ tốn tinh tế của Hứa Nặc, Thạch Đại Đảm lại ăn uống thô hào hơn nhiều. Bánh Bao căn bản chẳng cần kẹp thêm gì, cứ một miếng Bánh Bao một gắp thức ăn, tống hết vào miệng nhai chung.
Cũng chăng tồn tại cái gọi là kết hợp món ăn, cái gì hắn cũng ăn được, cái gì cũng mê, căn bản không hề kén cá chọn canh. Bánh Bao Rượu Nếp cũng thích, Bánh Bột Ngô Hấp làm từ bột mì đen bột ngô cũng xơi tuốt, chủ đạo là có gì xơi nấy.
Ăn đến cuối cùng, Thạch Đại Đảm vét nốt chút nước thịt còn sót lại dưới đáy hộp, lấy cái Bánh Bao Rượu Nếp cuối cùng chấm sạch sành sanh không chừa một giọt, hộp cơm sạch bóng y như vừa mới rửa, chốt hạ bằng hai quả táo tráng miệng.
Tần Hoài đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, chỉ cảm thấy đây quả là một bữa ăn sảng khoái đầm đìa, Thạch Đại Đảm là nhân vật chính, còn Hứa Nặc chỉ ăn ké cho vui.
LVQ8371