Ra lò xong để nguội hai phút, khoảng 5 phút nữa là có thể bưng ra cho Tần Hoài ăn.
Lý Hoa biết, thỉnh thoảng Tần Hoài cũng thích ăn sủi cảo hấp. Bởi vì có một lần hắn đến bệnh viện đưa đồ cho Khuất Tĩnh, có ghé vào quán ăn vặt Sa Huyện gần đó ăn một lồng sủi cảo hấp, tình cờ bị các ông các bà ở Vân Trung Tiểu Khu đi khám bệnh nhìn thấy, chụp ảnh lại.
Về sau còn có không ít các ông các bà ở Vân Trung Thực Đường kéo đến quán ăn vặt Sa Huyện đó check-in món sủi cảo hấp y hệt, muốn xem rốt cuộc nó ngon đến cỡ nào, kết quả phát hiện cũng bình thường. Thế là từ đó truyền tai nhau cái truyền thuyết rằng, thỉnh thoảng Tiểu Tần sư phụ cũng thích ăn sủi cảo hấp.
Tiểu Tần sư phụ, người thỉnh thoảng cũng thích ăn sủi cảo hấp, lúc này vẫn đang mải mê nếm nhân thịt.
Thạch Đại Đảm vốn ngồi bên cửa sổ nay đã xem xong nhà đất, bèn đổi chỗ, chuyển tới một vị trí gần cửa sổ có thể nhìn xuyên qua lớp kính thấy được Tần Hoài đang đứng trước quầy bếp.
Chỗ này vốn dĩ đã có người ngồi, chăng qua ông cụ kia về nhà lấy đồ, hắn không biết nên cứ thế đặt mông ngồi xuống ghép bàn với các ông các bà khác. Các ông các bà thấy lúc nãy Tần Hoài vừa nói chuyện với hắn, biết đây là bạn của Tần Hoài, có ý muốn lân la dò hỏi tình hình nên tự làm chủ nhường luôn chỗ này cho hắn.
Người đứng ra dò la tin tức là ông Tiền.
Đối mặt với những lời dò hỏi của ông Tiền, Thạch Đại Đảm gần như biết gì nói nấy, tất nhiên, những gì hắn nói ra đều là phiên bản dành cho người ngoài.
Biết được Thạch Đại Đảm là bạn của Trần Huệ Hồng, đồng thời cũng là người cung cấp nguyên liệu cho Tần Hoài, ông Tiền lập tức nhiệt tình hơn hẳn, bắt đầu giới thiệu cho hắn danh sách những món Điểm Tâm nhất định phải ăn ở Vân Trung Thực Đường.
Ngoài Tần Hoài ra thì còn Điểm Tâm của những sư phụ nào đáng để check-in, mỗi ngày phải canh mua Điểm Tâm của Tiểu Tần sư phụ ra sao mới là cách tối ưu nhất, buổi trưa ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn thì kết hợp với món gì là chuẩn bài.
Hoàn toàn coi Thạch Đại Đảm như người nhà.
Các ông các bà ở Vân Trung Thực Đường đối với những người có vẻ là "con ông cháu cha" thì luôn nhiệt tình như thế đấy.
Thạch Đại Đảm chỉ gật gù lắng nghe, thực ra hắn chẳng mấy để tâm đến mấy cái cẩm nang này, thấy Tần Hoài cứ cắm cúi ăn nhân thịt bèn lắm miệng hỏi một câu:
"Tiểu Tần sư phụ đói bụng rồi à?"
Ông Tiền liếc nhìn một cái, cũng không chắc lắm: "Không rõ nữa, có thể là đói mà cũng có thể là đang nếm thử mùi vị. Thỉnh thoảng Tiểu Tần sư phụ cũng nếm món ăn, nhưng bình thường cậu ấy chỉ nếm vài miếng thôi chứ không ăn kiểu này."
"Cơ mà dạo gần đây Tiểu Tần sư phụ làm cái bánh bao kia có vẻ không được suôn sẻ cho lắm, tôi thấy cậu ấy lúc nào cũng nhăn nhó, mặt mày ủ rũ, mỗi ngày làm ra cũng chẳng được bao nhiêu. Chứ nếu suôn sẻ thì Tiểu Tần sư phụ làm nhiều lắm."
Thạch Đại Đảm chợt bừng tỉnh ngộ, gật gù.
Trong bếp, Tần Hoài cảm thấy mình sắp ăn no mất rồi.
Biết nói sao nhỉ, mặc dù hắn sở hữu một cái lưỡi cực kỳ nhạy bén, nhưng cái lưỡi này hình như cũng chẳng hữu dụng đến thế.
Hắn không tìm thấy gợn sóng mà mình muốn, cũng chẳng vẽ ra được vệt trắng trên bầu trời kia.
Hắn hơi muốn lẩm bẩm tự kỷ một chút.
Nói vài câu linh tinh để ám chỉ hệ thống trò chơi.
Ví dụ như:
Ây da, sao đoạn ký ức này của Hứa Nặc lại không được xem hết thế nhỉ? Đã cho công thức nhân bánh bao rồi, liệu có thể kích hoạt thêm một nhiệm vụ nữa để tôi biết cách làm ra một cái bánh bao hoàn chỉnh không vậy?
Hắn nghĩ vậy và cũng lẩm bẩm y như vậy, kết quả là chẳng có tác dụng quái gì.
Tần Hoài cảm thấy khéo mình điên thật rồi.
Nhân sắp nguội rồi, thịt xào Giải Hoàng mà nguội thì chẳng ngon nghẻ gì, cái loại đồ ăn như Giải Hoàng tuyệt đối không thể ăn nguội được.
Tần Hoài nhai thật chậm phần nhân thịt đã nguội quá nửa trong miệng, thực sự là sắp no căng rồi, một miếng cũng chẳng buồn ăn thêm, đành phải nhai kỹ một chút hy vọng có thể ngộ ra được điều gì đó.
Có lẽ do ăn nhiều quá, Tần Hoài bắt đầu thấy hơi khô khan, mặc dù phần nhân thịt này khúc cuối đã được hòa thêm bột năng tạo độ sệt, nhưng giờ ăn vẫn hơi khô.
Tần Hoài hơi muốn uống nước, nhưng hắn sợ nốc hai ngụm nước vào bụng là mình sẽ no căng rốn mà ợ hơi mất.
Nếu có thể đập thêm hai quả trứng vào rồi...
Khoan đã, đập hai quả trứng vào.
Tần Hoài dường như đã nhìn thấy gợn sóng mà hắn muốn tìm.
Không mảy may do dự, nuốt ực phần nhân thịt chẳng biết đã nhai bao lâu trong miệng xuống, Tần Hoài bắt đầu hành động.
Ăn lâu như vậy, phần nhân thịt này có vấn đề ở đâu, cần cải thiện chỗ nào, Tần Hoài đã sớm nắm rõ như lòng bàn tay.
Hắn bắt đầu đập trứng.
Pha trộn lại nhân bánh.
Cán vỏ bánh.
Gói bánh bao.
Tần Hoài không gói quá nhiều, mà có muốn gói nhiều cũng chẳng được. Hắn tổng cộng chỉ xào một chảo nhân thịt nho nhỏ lại còn bị chính mình xơi mất một nửa, muốn làm thêm cũng chẳng lấy đâu ra nguyên liệu, đúng là có bột mới gột nên hồ.
Tần Hoài gói được tổng cộng 28 cái bánh bao.
Đưa lên xửng hấp.
Tần Hoài canh chừng bên cạnh xửng hấp, chờ bánh ra lò, tiện thể ném cho cậu học việc của Tri Vị Cư đứng gần mình nhất một ánh mắt mang thông điệp "Tần sư phụ bây giờ đang muốn uống trà".
Cậu học việc lập tức hiểu ý, liền dừng tay đi rót trà cho Tần Hoài.
Cuối cùng Tần sư phụ cũng được thưởng thức ly trà mà hắn đã thèm từ nãy đến giờ, nhưng vì sợ no quá nên không dám uống.
LVQ8371