Cung Lương ngẫm nghĩ một lát, chợt bừng tỉnh: "Thảo nào trước đây tôi cứ thấy cái tên này quen quen, Vương Hội Kế, người nổi tiếng đấy. Tốt nghiệp đại học đàng hoàng, từ hồi tôi chưa lên làm Trưởng phòng bộ phận Sales đã nghe danh ông ấy rồi, nghe đồn là chưa bao giờ tính sai sổ sách. Sau này xưởng dệt làm ăn sa sút, xưởng đệt lụa của chúng tôi còn định nẵng tay trên mời ông ấy sang, nhưng ông ấy nhất quyết không chịu đi. Lúc xưởng dệt phá sản thì ông ấy về làm cho xưởng ở quê luôn. Cơ mà tôi không biết quê ông ấy ở đâu, hóa ra là ở Sơn Thị à.”
Nói đoạn, nụ cười của Cung Lương càng thêm rạng rỡ: "Tuy trước đây tôi chưa từng quen biết, nhưng quả thực đã nghe danh Vương Hội Kế từ lâu, nếu có cơ hội thật sự muốn cùng ông ấy dùng một bữa cơm."
Tần Hoài sao có thể không nghe ra ẩn ý trong lời của Cung Lương, hắn trực tiếp tát nước theo mưa: "Nếu ông không chê thì tối nay cùng ăn một bữa cơm rau dưa nhé. Cơ mà tối nay còn có một người bạn khác của tôi đi cùng, ông cũng có thể nhân tiện làm quen với anh ấy luôn."
"Thế thì ngại quá." Cung Lương cười đến mức miệng không khép lại được, "Tôi lại chẳng mang theo quà cáp gì, vác mỗi cái miệng đi ăn chực thế này."
"Để tôi gọi điện nhờ tiệm massage bên cạnh mang ít hoa quả sang đây. Vương Hội Kế với người bạn kia của Tiểu Tần sư phụ thích ăn gì?"
Tần Hoài ngẫm nghĩ một lát: "Chắc Vương đại gia không ăn được hoa quả đâu, còn người bạn kia của tôi á..."
"Anh ấy dễ nuôi lắm, món nào cũng xơi tuốt."
Tần Hoài đoán không sai, lúc hắn nhắn tin cho Thạch Đại Đảm thì Thạch Đại Đảm và Vương Căn Sinh đã đi trên đường rồi. Tần Hoài hẹn hai người tầm 6 giờ là có thể qua ăn cơm, hai người này canh giờ cực kỳ chuẩn, đúng 5 giờ 59 phút là bước chân vào Hoàng Kí.
Tần Hoài đã sắp xếp phòng bao xong xuôi, phòng 111.
Thạch Đại Đảm vừa tới Hoàng Kí đã nhắn tin báo cho Tần Hoài biết bọn họ đang đi lên phòng bao. Lúc đó Tần Hoài vừa mới từ phòng thay đồ bước ra, Cung Lương cũng đang đứng đợi hắn ở cửa. Khi Tần Hoài và Cung Lương đi đến đầu cầu thang, vừa vặn nhìn thấy bóng lưng của Thạch Đại Đảm và Vương Căn Sinh, một người thì hớn hở ra mặt, một người thì bước đi có vẻ loạng choạng.
Có thể thấy đống sổ sách nát bét của Hoàng Kí đã gây ra vết thương lòng khó phai cho vị kế toán già 40 năm kinh nghiệm này.
Hy vọng hôm nay lúc tra sổ sách Vương Căn Sinh không ăn vặt quá nhiều, để dành bụng tối nay còn đánh chén một bữa ra trò.
Tần Hoài giới thiệu với Cung Lương: "Hai người đằng trước chính là Thạch tiên sinh và Vương Hội Kế đấy. Phản ứng trong lời nói và hành động của Thạch tiên sinh không được nhanh nhạy cho lắm, lát nữa ông nói chuyện thì tém tém lại chút nhé."
Kẻo lại lừa Đương Khang nhà chúng tôi thành kẻ ngốc mất.
Tuy nói Thạch Đại Đảm hiện tại chắc chắn đã thông minh hơn rất nhiều so với kiếp trước, nhưng đứng trước mặt tay cáo già Cung Lương thì e là vẫn chưa đủ trình.
Cưng Lương lập tức nghe ra ẩn ý của Tần Hoài, nhếch mép cười: "Yên tâm đi, tôi là người thế nào Tiểu Tần sư phụ cậu còn không biết sao? Với tư cách là cổ đông của Hoàng Kí, hôm nay tôi nhất định sẽ tiếp đãi Thạch tiên sinh và Vương Hội Kế ăn uống no say, mang lại cảm giác thoải mái như ở nhà."
Cung Lương chỉ dăm ba câu đã biến chuyện đi ăn chực thành cổ đông mở tiệc chiêu đãi, đủ thấy thực lực mồm mép của ông đáng gờm cỡ nào.
"Tôi chỉ nhìn bóng lưng thôi đã thấy có duyên với Thạch tiên sinh rồi, trông thân thiết lắm, thậm chí còn có chút quen thuộc nữa cơ. Tôi nhớ lúc nãy Tiểu Tần sư phụ bảo Thạch tiên sinh ở ngay tầng dưới đúng không? Lát nữa về tôi xách cho anh ấy ít trái cây, mấy tiệm hoa quả quanh đây toàn bán giá cắt cổ mà chất lượng thì chán ốm."
Trong lúc trò chuyện, Tần Hoài và Cung Lương đã đi tới cửa phòng 111, đẩy cửa bước vào.
Vương Căn Sinh đang than vãn với Thạch Đại Đảm về đống sổ sách lộn xộn hôm nay: "Tôi chưa từng thấy cái kiểu làm sổ sách nào tệ hại đến thế, nay ghi một khoản, mai gạch một khoản, lỗi lớn thì không có nhưng lỗi nhỏ thì đếm không xuể. Kế toán thời nay làm ăn kiểu gì vậy không biết? Cái trình độ này mà thả vào xưởng mình ngày xưa thì còn khuya mới được lên chính thức. Nếu không nhờ cái bảng biểu làm cũng tàm tạm, thì hôm nay não tôi chịu được chứ mắt tôi cũng nổ đom đóm rồi."
Vương Căn Sinh im bặt khi thấy Tần Hoài và Cung Lương bước vào. Ông từng gặp Cung Lương rồi, đợt trước Tần Hoài tập làm Tứ Hi Thang Đoàn, bọn họ thường xuyên bưng bát Tứ Hi Thang Đoàn chạm mặt nhau ở nhà Tần Hoài.
Bản thân Vương Căn Sinh rất nể phục Cung Lương, bởi vì những lời nhận xét món ăn của Cung Lương lúc nào cũng chất lượng nhất, ăn đứt cả Hứa Đồ Cường.
"Cung... Cung tiên sinh." Vương Căn Sinh vẫn nhớ rõ Cung Lương họ gì.
Cung Lương vội vàng xởi lởi sấn tới: "Vương Hội Kế, ngưỡng mộ đại danh đã lâu! Đợt trước cùng ăn Thang Đoàn tôi cũng không biết ngài chính là Vương Hội Kế đấy. Trước đây tôi làm việc ở xưởng dệt lụa, từng làm Trưởng phòng bộ phận Sales, Tiểu Cung đây, không biết ngài có biết tôi không. Tôi đã nghe danh ngài từ lâu rồi, trình độ kế toán của ngài trong mấy nhà máy quốc doanh ở Cô Tô nhà mình thì đúng là vô đối!"
Vương Căn Sinh bị màn tâng bốc của Cung Lương làm cho trở tay không kịp, nhất thời có chút ngỡ ngàng, ngẫm nghĩ hồi lâu mới chợt nhớ ra: "Cung Trưởng phòng, tôi cũng từng nghe danh ngài rồi, kỷ lục hội chợ triển lãm đúng không."
Hai nhân vật tầm cỡ của hai nhà máy lớn nay chạm mặt nhau, quả đúng là cuộc gặp gỡ mang tầm cỡ thế kỷ.
LVQ8371