Phải ăn liền tù tì bảy tám viên, Trịnh Tư Nguyên mới buông bát xuống nói: "Có phải cậu cảm thấy Ngẫu Phấn Hoàn Tử này ở phần vỏ bột bên ngoài vẫn còn thiếu thiếu thứ gì đó không?”
"Đúng đúng đúng." Tần Hoài điên cuồng gật đầu, cảm thấy Trịnh Tư Nguyên thật sự là tri kỷ, ăn thử thôi mà cũng nhận ra được.
"Quá trình cậu làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử vừa rồi tôi đã nhìn thấy, khâu chần nước sôi không có vấn đề gì, nắm bắt thời gian rất tốt, cho vào nồi và vớt ra đều nhanh, đúng chuẩn là chỉ lăn qua một lần trong nước sôi."
"Nhưng quá trình lắc của cậu có vấn đề."
"Lắc viên bánh là phải có kỹ xảo, phải dùng lực ở cổ tay, nhưng không thể hoàn toàn dùng sức cổ tay được, bởi vì làm lâu sẽ rất mỏi."
"Ngẫu Phấn nhất định phải bám đều lên viên bánh, nhất định phải lắc thật đều, viên bánh cuối cùng mới có thể tròn trịa. Một khi hình đáng viên bánh có vấn đề, điều đó chứng tỏ trong mấy lần lắc, Ngẫu Phấn bám không đủ đều. Mà thời gian chần nước sôi lại là cố định, hậu quả của việc không đều sẽ dẫn đến bề mặt Ngẫu Phấn trên viên bánh chịu nhiệt không đồng đều."
"Ngẫu Phấn Hoàn Tử làm theo cách này phải chần đi chần lại vài lần, mỗi lần đều chịu nhiệt không đều sẽ khiến kết cấu của thành phẩm cuối cùng có vấn đề, khi nhai sẽ thấy lớp Ngẫu Phấn không được đồng nhất. Có chỗ cảm thấy rất dẻo dai, có chỗ lại kém hơn một chút, mà độ ngon của Ngẫu Phấn Hoàn Tử lại đến từ việc nhai, cho nên cuối cùng sẽ ảnh hưởng đến mùi vị."
"Bởi vậy, Ngẫu Phấn Hoàn Tử làm theo cách này đương nhiên sẽ ngon hơn các cách làm khác rất nhiều, nhưng đồng thời độ khó cũng rất lớn. Linh hồn cốt lõi của nó không nằm ở nhân bánh, không nằm ở nước dùng, mà nằm ở quá trình lắc."
Trịnh Tư Nguyên nói xong.
Mạch suy nghĩ rõ ràng, lời lẽ trôi chảy, giữa chừng không hề vấp váp, thậm chí chẳng có lấy một câu thừa thãi.
Tần Hoài hoàn toàn bị thuyết phục.
Tần sư phụ lập tức chuyển về chế độ Tiểu Tần sư phụ, khiêm tốn thỉnh giáo Tiểu Trịnh sư phụ: "Vậy cái bước lắc này là có kỹ xảo độc môn, hay đơn thuần chỉ là trăm hay không bằng tay quen?"
"Trăm hay không bằng tay quen." Trịnh Tư Nguyên khẳng định, "Quá trình cậu làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử vừa rồi cơ bản không có vấn đề gì, chỉ là bước lắc chưa quen tay lắm thôi, luyện tập nhiều là được, tìm được cảm giác tay là ổn, chẳng phải cậu giỏi nhất là khoản tìm cảm giác sao?"
"Bình thường nhân lúc rảnh rỗi khi làm Điểm Tâm cứ lắc vài viên bánh, nhiều nhất là nửa tháng thôi, tôi tin là cậu sẽ không gặp vấn đề gì nữa đâu."
Tần Hoài gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, Tiểu Trịnh sư phụ giảng giải vô cùng tường tận.
Xem ra Ngẫu Phấn Hoàn Tử cấp A đã nằm trong tầm tay, nhưng không thể nôn nóng mà phải từ từ luyện tập, cũng không thể luyện liên tục được, bởi vì lắc mãi thì tay chịu không nổi.
Tần Hoài tò mò nhìn về phía Trịnh Tư Nguyên: "Sao cậu lại rành về Ngẫu Phấn Hoàn Tử như vậy? Không đúng, phải là sao cậu lại rành cách làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử này đến vậy mới đúng?"
"Bởi vì tôi thích ăn." Trịnh Tư Nguyên vô cùng thẳng thắn đáp, "Hồi bé tôi thích ăn nhất chính là Ngẫu Phấn Hoàn Tử, nhân gì cũng được, chỉ cần làm theo cách này là được."
"Nhưng bố tôi lười quá, ông ấy cảm thấy cứ ngồi lắc Ngẫu Phấn Hoàn Tử rất nhàm chán, Ngẫu Phấn Hoàn Tử cũng quá đơn giản chẳng có tính thử thách gì, cho nên rất ít khi làm."
"Vậy sao cậu không tự làm?" Tần Hoài hỏi.
"Tôi có làm chứ." Trịnh Tư Nguyên thản nhiên đáp, "Ngày nào cũng làm, mỗi tối sau khi tan làm về nhà tôi đều tự làm cho mình một phần Ngẫu Phấn Hoàn Tử."
"Làm đủ các loại nhân, cậu muốn ăn không? Muốn ăn thì tối nay qua chỗ tôi, tiện thể tôi làm cho cậu một bát luôn."
"Nếu cậu có hứng thú với các loại nhân khác của Ngẫu Phấn Hoàn Tử thì cứ hỏi tôi bất cứ lúc nào. À còn nữa, Ngẫu Phấn Hoàn Tử cậu làm bé quá, bé quá ăn cũng không ngon đâu."
"Sau này sáng nào cậu cũng làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử sao? Nếu sáng nào cũng làm thì tôi sẽ không làm Hoành Thánh nữa, buổi sáng tôi sẽ ăn Ngẫu Phấn Hoàn Tử và Kê Thang Diện."
Tần Hoài nghe hiểu được ẩn ý bên trong: "Được, sau này sáng nào tôi cũng sẽ làm Ngẫu Phấn Hoàn Tử."
Cùng ngày hôm đó, rất nhiều đầu bếp của Hoàng Kí đều chú ý tới việc Tiểu Tần sư phụ đang làm Điểm Tâm thì cứ chốc chốc lại lấy ra một cái ống sắt nhỏ lắc lắc, giống như đang lắc viên bánh gì đó. Thời gian lắc cũng không đài, cơ bản chỉ lắc vài phút rồi lại quay về tiếp tục nhào bột hoặc trộn nhân.
Mọi người đều rất tò mò, nhưng lại không dám hỏi, bởi vì Tần Hoài có những hành động kỳ quái cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày hai. Trước kia hắn ở Hoàng Kí một thời gian dài như vậy, tất cả đầu bếp trong bếp Hoàng Kí, bao gồm cả phụ bếp đều biết từ nhỏ hắn đã thích ảo tưởng. Hắn thường xuyên tưởng tượng mình có một hệ thống ban bố nhiệm vụ, cho nên thỉnh thoảng lại phải kiểm tra và hoàn thành một vài nhiệm vụ khó hiểu nào đó.
Triệu chứng này rất kỳ quái, nhìn qua cứ như cần phải nhập viện điều trị tâm thần vậy, nhưng xét thấy Tần Hoài quả thật có tài nấu nướng xuất chúng và tiến bộ thần tốc, nên mọi người đành quy cái triệu chứng kỳ quặc này thành căn bệnh chung của các thiên tài.
Dù sao thì thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải, người bình thường như họ ở giữa cứ ngây ngốc đứng nhìn là được. Cứ nhìn thôi, đừng nghĩ nhiều làm gì.
Đợi đến giờ nghỉ trưa ăn cơm, mọi người rốt cuộc cũng biết Tần Hoài đang lắc viên bánh gì.
Ngẫu Phấn Hoàn Tử.
LVQ8371