Trịnh Tư Nguyên đã không muốn để ý tới hai người kia nữa, hai người kia từ hôm qua ngồi tàu lượn siêu tốc xong cũng không phải rất bình thường.
Trịnh Tư Nguyên vòng qua đám người, đi thẳng vào phòng thay đồ, thay quần áo, đi vào phòng bếp. Ở vị trí ăn cơm riêng của Âu Dương nhìn thấy Tần Hoài và Thạch Đại Đảm đang ăn bánh bao, hai người vừa ăn bánh bao vừa video call với Tào Quế Hương.
Âu Dương bởi vì vị trí ăn cơm chuyên dụng của mình bị chiếm, dời ghế nhỏ ngồi ở trong góc ăn, ăn rất vui vẻ.
Tần Hoài và Thạch Đại Đảm bày ba đĩa bánh bao chồng lên nhau, ba cái đĩa lớn nhìn qua vô cùng kinh người, không biết còn tưởng rằng là hiện trường thi đấu ăn uống.
Trạng thái của Tần Hoài tương đối bình thường, tay trái cầm bánh bao chậm rãi vừa gặm vừa nói chuyện phiếm với Tào Quế Hương, không nhanh không chậm.
Thạch Đại Đảm bên kia thì hoàn toàn là cuộc thi ăn uống tốc độ, một cái tiếp một cái ăn căn bản không dừng được, ngay cả khe hở nói chuyện cũng không có, chỉ có thể thỉnh thoảng gật đầu phát ra âm thanh ừ ừ.
Người không biết còn tưởng rằng Tần Hoài là trọng tài của trận thi đấu này.
"Cho nên tiểu Tần và lão Thạch tán gẫu một lát, ăn một phần đá bào, trở về lại ăn nhân bánh khiến mình ăn no liền ngộ ra." Tào Quế Hương ở đầu video cũng đang ăn cơm, bưng bát cơm vừa nói vừa cười, "Nói như vậy công lao của lão Thạch không thể bỏ qua, may mà ông ta câu được hai con cá ngon, không nói gửi bưu điện không an toàn, nhất định phải tự mình ngồi máy bay vận chuyển cho mày, bằng không các ngươi còn chưa nói tới ngày này."
Thạch Đại Đảm điên cuồng gật đầu.
"Phải cảm ơn lão Thạch." Tần Hoài chân thành gật đầu, không riêng gì Thạch Đại Đảm cho hắn đoạn ký ức mấu chốt kia, đồng thời cũng bởi vì đoạn văn cuối cùng Thạch Đại Đảm nói ra. Chỉ nhìn ký ức một cách đơn thuần, Tần Hoài cũng không thể nhanh như vậy tìm được mạch suy nghĩ chính xác, ngộ ra chân lý của nhân liệu.
"Sư phụ, người cảm thấy cách làm hiện tại của con có vấn đề gì không?" Tần Hoài hỏi.
"Ta cảm thấy không có vấn đề gì nha." Tào Quế Hương bưng bát: "Ta đã xem qua công thức của Song Giải Bao, buổi sáng cũng đã xem mày làm thế nào làm được bánh bao thịt của Giải Hoàng hiện tại, chính là suy nghĩ này, chính là phương pháp này."
"Đương nhiên, chắc chắn có cách tốt hơn, nhưng với trình độ hiện tại của mày thì chắc chắn không làm được, mày đã nghĩ ra cách tối ưu nhất mà năng lực hiện tại của mày có thể hoàn thành rồi."
Thạch Đại Đảm tiếp tục điên cuồng gật đầu, cũng mặc kệ Tào Quế Hương nói cái gì, dù sao gật đầu là được.
Tần Hoài bắt được từ khóa.
"Ngài biết có phương pháp tốt hơn."
Tào Quế Hương cười gượng, giả bộ như cơm trong bát ngon thật, bưng bát lên cúi đầu ăn cơm che mặt lại.
"Ngài đã sớm biết Song Giải Bao nên làm như thế nào, cũng biết ý nghĩ của con trước đó một mực xảy ra vấn đề, chỉ bất quá ngài vẫn không nói."
"Có phải sư phụ không?"
Đối mặt với câu hỏi của Tần Hoài, Tào Quế Hương lại cúi đầu ăn hai miếng cơm, mới làm bộ như vừa rồi thật sự là quá muốn ăn cơm rồi buông bát cười cười: "Là như vậy."
"Nhưng ta tuyệt đối không phải cố ý không nói, chủ yếu là rất nhiều lúc sư phụ dạy và đồ đệ tự mình ngộ ra, là hai loại cảm giác, hai loại trạng thái, hai loại thu hoạch.”
"Mày xem, bây giờ mày cũng đã ngộ ra rồi, có phải cảm giác rất tốt hay không? Nhưng nếu như tuần trước ta gặp phải khó khăn đi ngõ cụt lần thứ nhất, nghĩ không thông thì nói cho mày biết, mày sẽ không có cảm giác và thu hoạch như bây giờ."
Tào Quế Hương nói như vậy, trên mặt lại mang theo một vẻ chột dạ, một chút sư phụ biết rõ ràng đồ đệ xuất hiện vấn đề, lại chờ đồ đệ đụng phải tường mấy lần, muốn nhìn xem đồ đệ đụng phải tường như thế nào.
"Đương nhiên, nếu như mày mắc kẹt ở vấn đề này thật lâu, ví dụ như một tháng, hai tháng thậm chí đến bảy, tám tháng cũng không nghĩ ra được. Vậy ta không thể ngồi nhìn mặc kệ nữa, phải nhắc nhở mày hoặc là trực tiếp dạy mày."
"Chủ yếu là do ta không ngờ mày suy nghĩ cẩn thận nhanh như vậy, lão Thạch đi một chuyến tâm sự với mày là hiểu rồi, lão Thạch rốt cuộc ăn bánh bao cùng loại lúc nào?" Tào Quế Hương có chút tò mò hỏi.
Lúc Tào Quế Hương hỏi vấn đề này, Thạch Đại Đảm vừa vặn nuốt xuống miếng bánh bao cuối cùng, trong miệng rảnh rỗi có thời gian nói chuyện.
"Chỉ là lúc mở quán ăn có một lần tôi đến Cô Tô ăn, không phải lúc đó tôi vẫn luôn chạy ở bên ngoài sao? Chị cũng biết mà."
Tào Quế Hương gật gật đầu, tiếp tục hỏi Tần Hoài: "Vậy Hoài Hoài mày tính khi nào thì bắt đầu làm Song Giải Bao?"
"Đợi bọn Trịnh Tư Nguyên trở về sẽ làm, sáng hôm nay bọn họ đi công viên giải trí." Tần Hoài cắn một cái bánh bao: "Bánh bao thịt heo Giải Hoàng có thể do một mình con làm, nhưng Song Giải Bao nhất định phải nhờ bọn họ hỗ trợ."
"Với trình độ hiện tại của con, bất kể là xử lý hải sâm hay là xào nhân đều không đạt được yêu cầu của Song Giải Bao. Sáng hôm nay bọn họ không có ở đây, con sẽ làm chút bánh bao thịt của Giải Hoàng để luyện tập một chút, đợi buổi chiều bọn họ trở về sẽ bắt đầu làm Song Giải Bao."
Tần Hoài vừa đứt lời, Trịnh Tư Nguyên đứng ở phía sau hắn nói: "Chúng ta trở về rồi."
Tần Hoài ngạc nhiên quay đầu lại: "Các ngươi trở về sớm như vậy, công viên giải trí còn rất xa, ta còn tưởng rằng các ngươi phải buổi chiều mới có thể trở về. Ài, Tang Lương cùng Đàm Duy An đâu? Sao chỉ mình ngươi trở về?"
LVQ8371